H �nh Nghi�m

C THNG TƯ

tản mạn


Hai người con g�i, Th�y Kiều l� chị em l� Th�y V�n. Hai ả nọ sống v� chết theo c�ch d�n dựng của bố gi� Nguyễn Du. Cuộc đời lắm nước mắt của hai thị kia đ� b�y ra một hậu vận: Cha mẹ sinh được nữ nhi c� thể đặt t�n con: Hĩm, Bướm, M�t, Xo�i, Ổi, Lựu� nhưng tuyệt đối l�nh xa Kiều-V�n. Một l�ng trinh bạch từ nay xin chừa! Cớ sao? Ấy l� họ thầm mong c�i đa tru�n gay cấn nọ chớ c� vận v�o nhan sắc con m�nh. Xin cho Hĩm cho Bướm được đ�i ch�t b�nh an, học h�nh tấn tới, đoan trang hiền thục, lấy được tấm chồng củ mỉ c� m� cục vo th�nh h�n hiền hơn cả đất.

 

Nhưng m� đời l� bể chứa �o le, chạy trời sao khỏi nắng. Trời xanh quen th�i m� hồng đ�nh ghen! A h�m, chớ c� chủ quan rượu v�o lời ra: Xưa nay nh�n định thắng thi�n cũng nhiều. Bỏ đi t�m. Sức mấy m� hơn trời. Số kiếp nh� ngươi đ�u t�? Chuyện r�nh r�nh đ�y n�y. Xưa ở l�ng nọ c� người g�i đẹp, t�c d�i như suối, mặt hoa da phấn ph�t triển xu�n th� rạng ngời h�nh thể, số đo 3 v�ng chuẩn mực: 88 67 91. Trai l�ng xao xuyến l�ng những nhuốm đục t� � v� mắt ng� cũng muốn nổ con ngươi. Tiếng đồn vang xa, xa cho tới l�c đến tai l�o thầy b�i, xe dừng trước cồng, bụi hoa xao x�c, người nh� ra tận thềm nghinh cung: Gặp bữa xin mời thầy giũ bụi đường v�o thời cơm chơi ba hột cho bui hỉ!

 

Ta kh�ng đường đột ta chẳng kh�ch s�o, nhưng việc cần thiết th� buộc phải n�i ngay, thi�n cơ c� l�c e phải lậu. Ấy l� con g�i của q�y vị chẳng c�n sống được d�i l�u. � hay, sao ra n�ng nỗi thế hở giời! Ch�u n� đẹp, hiền ngoan đến thế cơ m�! Thầy b�i ph�n: Bản th�n ta cũng lấy l�m lạ. Ở đời thiếu g� c�ch chết m� c� n�y lại th�c bởi sừng tr�u. Gia đ�nh l�ng những dậy ngờ vực nhưng thương ngọc nữ b�n quyết dọn nh� đi cho an t�m. Chốn n�y mục đồng vẫn cởi tr�u qua về đường lộ, lại v�nh v�o ngh�u ngao: Ai bảo chăn tr�u l� khổ, chăn tr�u sướng lắm cơ� Mẹ rượt. Sướng qu� h�a rồ, mang tr�u đi h�c v�o người l� ngọc c�nh v�ng th� oan �i �ng địa! Cha mẹ b�n t�nh, m�nh l�n phố ở con nghĩ sao? Phồn hoa đ� hội, rậm rật đ�n m�u, thắp đuốc t�m cũng chả ra b�ng d�ng một con tr�u. Thị kia nghe l�n phố l�ng những mở cờ trong bụng, �i chao, người chốn ấy sẽ gọi ta l� ch�n d�i mi�n man, ta sắm di động h�ng hiệu v� ta chảnh cho bỏ những ng�y cơ cực.

 

Định cư chốn mới đ�u khoảng ba th�ng, h�m ấy trời nực, mồ h�i r�t r�t, n�ch h�ng ướt �t, t�c d�i xoắn mướt, y phục lướt thướt, c� ch�n d�i nọ v�o ph�ng tắm lột đồ ra săm soi trước gương chải t�c, khoan thai ngọc thể di h�i v�o đứng dưới v�i sen cho hạ hỏa ng�n giọt nước tu�n. Cục x� ph�ng trơn l�ng đ� l�m thị trợt ng� đ�nh đầu xuống men sứ th�nh bồn, chiếc lược l�m bằng sừng tr�u cắm s�u răng nhọn v�o �t, mười t�m xu�n xanh đang nở bung nhụy đ�i chuyển sang kh� h�o từ tạ cuộc chơi. Than �i! Lời thầy b�i như đinh đ�ng cột. C�ng an phường gi�m định c�i chết l�a lồ nọ bằng mấy chữ ghi trong bi�n bản: Tử vong do bất cẩn qu�n kh�ng gỡ lược sừng tr�u ra t�c. Hạt bụi n�o h�a kiếp th�n ta!

 

Chuyện c� hoang đường? Dạ thưa, hoang đường l� g� cơ ạ. Đời sống đương đại h�m nay h�nh như đ� x�a nh�a bi�n giới của nhập nhằng ho�i nghi mất rồi. Thế mới c� th�nh ngữ chuyện lạ bốn phương. Nhỏ như con thỏ. B� thở như con c�. (nước mặn nước ngọt). Vợ cầm dao cắt cu chồng nghe ổn kh�ng? Chồng tẩm xăng vợ rồi dụt que di�m xuống ng� thần hỏa cười thấy quen mắt chăng?

 

Th�i, tớ kh�ng ưa nghe đằng ấy n�i chuyện bạo lực. Cho d� l� kể về c� th�ng tư. Chuyện thơ mộng ư? M�nh b�nh sinh cũng ưa th�ch nh�n ng� cảnh mộng mị, thủng thẳng m�nh sẽ thưa chuyện; trước ti�n đằng ấy h�y b�nh t�m nghe b�i thơ của B�i Gi�ng, một vị đại thần chi�m bao. B�i thơ từng l� lời khuy�n v�ng ngọc cho ri�ng m�nh:

 

T�c Bạc Thưa Rằng

 

Một bữa trăng sao

Xuống rừng r� dại

Một bữa trời trăng

Buồn kh�ng thể n�i

 

Cầm gương l�n hỏi

T�c bạc thưa rằng

Trời đất c�ch ngăn

Đừng m� con g�i

 

Bực qu� liền quăng

Tấm gương xuống đất

Vẫn nghe m�i rằng

- Đ� l� sự thật.

 

Ừ, đ� l� sự thật. Tuổi trẻ kh�ng n�i l�m g�, hai thứ t�c tr�n đầu? Hừ, đ�i khi con g�i chẳng hề l� tượng trưng cho vẻ đẹp. M� mệt một c�i đẹp tuyệt đối kh�c xa m� con g�i.

 

Con g�i, thường l� hiện th�n của sự kh� hiểu. Tỉ như chuyện một người con g�i (đ�n b�) c� nhan sắc, c� học thức, lại l� lẫn đi l�m chuyện ốt dột, hổ ngươi, qu� chướng! (M�nh thiếu chữ để bổ sung th�m). Một người đ�n b� đ� c� chồng, đấng phu qu�n bạc phước ấy nghĩ g� khi vợ m�nh lu�n cất giữ, sưu tập những l� thư được viết bởi người t�nh si qua năm n�y th�ng nọ thăng trầm theo vận nước đổi thay hai ba triều đại. Bể d�u, mọi thứ thảy tang hoang, ri�ng những l� thư kia th� nguy�n vẹn tựa k� gửi ở viện bảo t�ng. Ch�n cất một kỷ niệm? Cũng tạm hiểu ra. Đợi ng�y l�nh th�ng tốt bạch h�a n� bằng c�ch in lại xấp thư t�nh nọ th�nh cuốn s�ch đường bệ. Ngang đ�y th� đ� nghe c� ch�t g� lấn cấn. Nghe c� vẻ diễu, một thứ �chết bởi sừng tr�u�. M�nh nghĩ t�c giả, người viết những l� thư kia (kh�ng lấy l�m hay) nếu biết được e hẳn sẽ kh�ng ngậm cười nơi ch�n suối! Tr� đ�a ấy người ta c� một chữ để gọi, thậm hay: Black mail. Th� thật m�nh kh�ng hiểu việc l�m của người đ�n b� nọ nhằm gặt h�i ra điều g�. Mong cầu một tiếng vang? Đợi chờ chuỗi trầm trồ? G�p phần l�m tỏ một dung mạo lu�n bị ngộ nhận? Tự dưng sao lại đi vạch �o cho người xem lưng? M�nh đọc tr�n b�o (kh�ng phải chủ đề về c� th�ng Tư) cảm nhận của một �ng T�y ba-l� sau khi �tham quan� xứ Việt anh h�ng: D�n tộc q�y vị thật lạ, hơi kh�c thường. H�n nhau l� h�nh ảnh đẹp, q�y vị ch�ng vụng đem thu v�o bờ c�y bụi cỏ. V� đứng ngồi đ�i bậy ngo�i lộ, n� đẹp lắm hay sao m� q�y vị lại mạnh dạn khoe khoang ở chốn c�ng cọng? Dấu hỏi vẫn l� dấu hỏi. T�m qu�n bằng c�u n�i của một sĩ phu Bắc h�: C�i d�n tộc m�nh n� vốn thế!

 

Cuốn s�ch nặng gần 2 k�, cực ho�nh tr�ng với gi� khủng 6 trăm ng�n đồng v� cũng thậm kh� hiểu: b�n đắt như t�m tươi. M�nh chẳng hay biết thời gi� thịt c� rau r�c ở S�i-g�n ra sao m� l�m ph�p to�n so s�nh. Hơn nửa triệu đồng th� mua được bao nhi�u xấp v� số để cầu may đổi đời tho�t cảnh lầm than. S�u trăm ng�n th� nu�i được bao ng�y cho một hộ lao động c� bốn nh�n khẩu? Giời ạ! Sao nhẫn t�m đi phung ph� ngần ấy tiền cho một cuốn s�ch chả biết đ�nh gi� ra sao cho phải ph�p. Cho hay t�m l� người m�nh �t ch� t�m tới vấn đề gi� trị văn học, s�ch th�m cung b� sử, s�ch n�i về những vị th�i gi�m triều Nguyễn, s�ch n�i về đại gia bị qu�y l�n phim sex với ch�n d�i ngực khủng, hồi k� Năm Cam (nếu c�)� đều sẽ l�n danh mục h�ng ti�u d�ng đắt địa một vốn bốn lời.

 

Th�y Kiều l� chị em l� Th�y V�n. �ng Nguyễn Du c� tả cảnh hai Th�y ấy đấu khẩu kịch liệt với nhau kh�ng? E kh�ng. Th�y V�n c�ng bố ra giang hồ b� k�p Cửu �m ch�n kinh th� e l�m đau l�ng Th�y Kiều chăng? Nghe đ�u cuốn b� k�p v� c�ng nọ đ� t�i bản lui tới nhiều bận m� chẳng x�c chết loạn giang hồ, ngẫm cũng l� chuyện lạ c� th�ng Tư.

 

Th�ng Tư. Th�ng ấy rất lạ với người Việt. Th�ng liền lạc non s�ng �Nối v�ng tay lớn� c� nước mắt c� nụ cười. C� sang đoạt nh� cửa của cải b� t�nh, c� đ�y ải người v�o rừng s�u học tập, c� xua đuổi kẻ �trời kh�ng dung đất kh�ng tha� ra biển rộng biền biệt xa qu�. C� triệu điều kh�ng hiểu được �người m�nh n� vốn thế�. C� vạn điều đắng cay sao chẳng in ấn th�nh s�ch? Người ta sợ nghe tiếng thở d�i? Người ta ưa quay lưng với sự thật? Người ta mặn nồng với C� th�ng Tư?

 

Th�ng Tư, lướt mạng thấy c� lẻ tẻ hiển thị những b�i viết kỉ niệm 11 năm ng�y nhạc sĩ Trịnh C�ng Sơn l�a đời. Trần Mạnh Hảo (c� thời l�m c�ng an văn h�a) tr�n trang D�n L�m B�o chẳng hạn. M�nh nhớ c� l�c dưới chữ k�, Trịnh C�ng Sơn thường vẽ h�nh một con c�. �u đ� cũng l� một n�t dự b�o �thời tiết�. Dưới ấy, chỗ nằm c� lạnh kh�ng anh? Xin ngủ ngon, chớ vọng tưởng tới c�i nh�n gian kỳ cục n�y, người ta đ� nhẫn t�m đem phơi ra ngo�i nắng những thầm th� ri�ng tư của anh cho đ�m đ�ng tha hồ b�nh loạn mặc d� trước ti�n v� sau hết, n� chỉ nhắm gửi tới b� mật một c� nh�n. Kh�ng ai c� quyền can dự, xi� mặt v�o chuyện đ�i ta. M� n�i cho ngay, em c� y�u ta kh�ng?

 

C� nh�n ấy, nếu hiểu theo lẽ thường, sẽ chẳng ch�ng vụng dấu chồng đi �t�ch trữ đầu cơ� một gian đoạn t�nh sử. Hoặc đ� lỡ, t�i sẽ mang n� đốt trước nấm mồ anh cho phải ph�p, cho được vẹn to�n, một happy ending.

 

Th�ng Tư, th�ng c� những chuyện kh�ng vui. Trời sinh c� những mỹ nh�n vụng dại viết xuống đời tuồng chữ hoen ố của lầm lỡ. C� người tặng m�nh cuốn s�ch dầy nặng nọ, bảo �xem cho biết� nhưng m�nh từ chối. M�nh thực sự kh�ng rảnh rỗi. V� bạn, xin chớ bận l�ng v�o những thứ v�y vi của c� th�ng tư. - Đấy l� sự thật. Than �i, thảy l� người Huế như m�nh đ� th�i! Kh�ng c�ch chi thời chơi ba hột cho bui h�?

 

H �nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2012