H đ�nh nghi�m

B đi ch L

chuyện ngắn

 

�� Người t�i xế bước l�n xe. �ng đi dọc theo lối hẹp c� giữa hai h�ng ghế, đếm đầu người ngồi kh�ng y�n chỗ rồi đối chiếu với con số ghi tr�n danh s�ch �ng nắm trong tay. "Bon". �ng ta n�i một m�nh khi trở lại, như một dấu chấm, một kết luận. Như xăng đổ đầy b�nh, đ�ng nắp v� an t�m chạy suốt đoạn đường d�i.

�� Đ� l� một người đ�n �ng to lớn, nịt da thắt ở lưng quần xệ l�m ph�ng đại chiếc bụng c� kh� nhiều mỡ. Tướng t� phục phịch của �ng tương xứng với chiếc xe cồng kềnh m� l�t nữa �ng sẽ vật lộn với n�, đưa n� ra khỏi những con đường b� hẹp trong th�nh phố để nhập v�o xa lộ thong dong, hun h�t một phương trời chắn lối. M�y xe nổ �m, mười b�nh lăn tr�n những đường sơn v�ng kẻ � vu�ng như b�n cờ v� b�n ngo�i cửa xe thấp tho�ng nhiều b�n tay dong cao vung vẫy. Kh�ng bao giờ, c� lẽ suốt cả cuộc đời, t�i chẳng hề đ�n nhận sự bịn rịn của thứ nỗi niềm được tiễn đưa. T�i lu�n l� kẻ lữ h�nh đơn độc. V� t�i th�ch được vậy. H�nh b�ng người ở lại, đứng c�i đầu giữa bến xe nhiều gi� lộng sẽ l�m h�nh l� m�nh th�m nặng; tựa thứ quang g�nh chất l�n hai vai v� dưới ch�n đi l� một cầu tre lắc lẻo gập ghềnh kh� qua. "Qu� vị n�n r� so�t lại lần cuối giấy tờ t�y th�n của m�nh, cho chắc ăn". Người t�i xế n�i vọng lui. Trong gương chiếu hậu đong đưa một khu�n mặt đỏ da thắm thịt. Phương phi v� đầy thần sắc. �ng ta như đ� ngủ qua một đ�m chất đủ mộng l�nh, thứ giấc ngủ rất cần thiết trước mỗi một l�n đường đa phần sẽ l�m cơ thể hao hụt. Chưa ra khỏi bi�n giới tỉnh bang Qu�bec nhưng �ng đ� xổ tiếng Anh với c�ch ph�t �m nặng nề của một kẻ lỡ uống nhiều nước s�ng St-Laurent. C� lắm người đ� ch� t�i n�i thứ giọng Huế kh� nghe, t�i c�i đầu l�m thinh kh�ng d�m đổ thừa cho d�ng Hương �m ả mu�n đời thầm lặng chảy ở cố quận ti�u điều.

�� "Cầu Trường tiền s�u v�i mười hai nhịp, anh qua kh�ng kịp tội lắm em ơi!" Kh�ng, anh sẽ qua. Anh sẽ tới kịp. D�ng nhắn tin của em ch�i chang đập v�o mắt. Anh đ� như cậu b� con tập đ�nh vần chữ quốc ngữ một c�ch kh� nhọc trước c�i e-mail kh�ng thể bỏ dấu của em. Anh c� lăm hay tại d�ng chữ tật nguyền? Ngồi đối mặt với những h�ng chữ ấy, bao giờ đầu �c anh cũng đều mọc l�n sự li�n tưởng: N� tựa h�nh ảnh một kẻ bị lột truồng xi�m y. V� đ�ng ph�n n�n l� kẻ ấy, t�n nạn nh�n xấu số kia chẳng c� được một th�n h�nh đẹp mắt. Em đồng � kh�ng? Sắc huyền hỏi ng� ch�nh l� �o xống lụa l�. N� l� xương cốt chống đỡ hộ cho những mẫu tự a b c khỏi g�y đổ. Đ�i vợ chồng thợ săn gửi e-mail cho nhau khoe kỳ t�ch: "Hom qua em moi giet mot con ac thu. Eo oi, long lon rung qua that la nhieu..." Nếu em đỏ mặt th� xin h�y b�nh t�m m� đổ thừa cho m�y vi t�nh. B� gửi điện thư kia l�ng trong vắt kh�ng gợn đục một mảy may. M� kể cũng v� duy�n, l�ng lợn rừng nhiều l� điều hiển nhi�n, b� viết ra l�m chi chuyện l�ng xẹt ấy cho chồng lo sốt v� trong ngộ nhận? Vật lộn với con �c th� n�o đến nỗi phải ra cớ sự kia?

�� Cảnh sắc tr�i chậm r�i lui sau. C� gi�u tưởng tượng đến mức triệu ph� cũng kh�ng thể v� von m�nh đang tr�n xe đ� chạy suốt S�ig�n-Huế. Quốc lộ Một chẳng bao giờ mang c�i vẻ ghẻ lạnh v� bờ như đường ra bi�n giới n�y. Trống trải qu�, m�nh m�ng qu�, đồng kh�ng m�ng quạnh qu�! Kh�ng đ�o, kh�ng c�y, kh�ng lu�n cả s�ng hồ biển s�ng. Chỉ trơ trụi một m�u xanh tẻ nhạt của cỏ dại đang chết điếng với gi� chướng cộm phồng giữa kh�ng gian lạ mặt. T�i mở t�i x�ch để l�i cuốn truyện Lolita ra. Nếp gấp đ�nh dấu nằm lưng chừng giữa bề d�y c� hơn năm trăm trang. Văn Vladimir Nabokov chẳng phải thuộc loại dễ đọc. N� l� th� một c�ch chẳng đ�ng để d�i d�ng khiến m�nh dễ nản l�ng kh�ng muốn �ng ấy dắt đi tới cuối đường. Tuy vậy t�i vẫn m� c�i mối t�nh khốc liệt ấy. Th�ch c�ch v� von của một người đ�n �ng khi n�i về c� b� m�nh y�u: "... Lo-li-ta: le bout de la langue fait trois petits bonds le long du palais pour venir, a trois, cogner contre les dents. Lo.Li.Ta. Elle �tait Lo le matin, Lo tout court, un m�tre quarante-huit en chaussettes, debout sur un seul pied. Elle �tait Lola en pantalon. Elle �tait Dolly � l'�cole. Elle �tait Dolor�s sur le pointill� des formulaires. Mais dans mes bras, c'�tait toujours Lolita".

�� Một mối t�nh. L�m sao t�i c� thể cắt nghĩa cho em thế n�o l� cao đẹp, thế n�o l� tội lỗi? Chuyện đ�i ta, t�i chẳng an l�ng khi nghe em ph�n trần: tại duy�n phận. T�i l� đứa dốt n�t, l�ng tăm tối trước những điều Phật muốn khai nh�n. Vụng tu, kh�ng duy�n số, đ� chẳng qua l� lối biện hộ của một người thiếu can đảm. Một c�i cớ tự trấn an của kẻ bị thua cuộc. Ng�y ấy hai ta đều ch�y t�i. V�n b�i nọ đen đủi như một đường hầm chẳng c� lối ra. Nhưng t�i kh�ng một lời than van. V� vọng đ� gi�p t�i nh�n ng� sự vật bằng một nh�n quang tinh tế hơn. T�i vẫn y�u em như ng�y xưa. Loan tin kh�ng? T�i vượt bi�n ng�y h�m nay l� một bằng chứng. Loan. T�n gọi cũng gần như Lolita. Bỏ đi chữ L, c�n lại nỗi oan tr�i nằm lẫn khuất giữa hai đứa.

�� Xe chạy chậm dần để sau c�ng ngừng hẳn. "Đến bi�n giới rồi, xin mời qu� vị xuống xe xuất tr�nh giấy tờ". Người t�i xế n�i khi tắt động cơ. Cửa mở, thấy thấp tho�ng h�ng chữ duty free treo tr�n một cửa h�ng nằm đ�ng sau đồn b�t ph�n định l�nh thổ của hai quốc gia. T�i ở b�n n�y, phương Bắc; v� b�n kia, hướng Nam c� Loan định cư. Một mối t�nh kh�ng su�ng sẻ tự khởi đầu, v� hiện tại giữa ch�ng ta đ� c� lằn ranh bi�n giới minh bạch. Xa mặt c�ch l�ng, điều ấy chẳng ai c� thể tranh c�i được. Rơm gần lửa l�u ng�y cũng b�n, chuyện đ� ai nấy đều t�n đồng...

� �Đ�m h�nh kh�ch lố nhố sắp h�ng trước trạm kiểm so�t c� hai nh�n vi�n mặc đồng phục ngồi l�m việc đằng sau � cửa gương mở h�. Lần lượt, lu�n phi�n giải quyết từng c� nh�n. T�i đưa giấy tờ t�y th�n cho một người đ�n �ng trung ni�n. Tấm căn cước bọc nhựa chứng nhận c�i bộ mặt ng�c ngơ nơi tấm ảnh đ� l� c�ng d�n của xứ Gia-n�-đại m�a thu l� bay. Coi ảnh, nh�n mặt, đọc thầm họ t�n; sau c�ng người ngồi c�ch một bệ chắn ngước mắt l�n. Đ�i mắt x�m, gần tiệp với những sợi t�c m�u tro cắt ngắn chiếu thẳng v�o mặt t�i:

� - Bạn t�nh đi đ�u?

�� Rất ngạc nhi�n, nh�n vi�n c�ng lực kia đ� hỏi t�i bằng thứ tiếng Việt r� r�ng, chuẩn x�c. T�i ng� l� cờ Mỹ may ở tay �o �ng ta, cảm thấy th� vị. B�n kia lằn sơn v�ng cũng c� l� cờ ấy treo cao đang reo c�ng gi�. Bi�n giới tho�ng rộng, kh�ng h�ng r�o kẽm gai, chẳng c� cột chắn ngang. Trời xanh, cỏ cũng xanh, độc đạo con lộ đen mun phơi th�n giữa nắng đang muốn nhuộm v�ng. Con đường th� chạy d�i m�i miết chẳng đứt đoạn, chỉ c� đ�i ch�n con người đ�i khi phải chịu d�ng dằng n�n bước.

� - T�i đi Virginia.

� - Ở đ� khoảng bao l�u?

� - Ba bốn ng�y, c�ng lắm l� một tuần.

� - Mục đ�ch của bạn l� g�?

�� Chắc kh�ng ai cảm thấy phiền h� nếu đứng đ� đ�n nhận cả trăm c�u hỏi dồn tới từ một người Mỹ n�i tiếng Việt s�nh điệu thế kia. Phiền h� sẽ đến chừng n�o �ng ta đổi qua thứ tiếng mẹ đẻ. I DIE 4 U.

�� T�i nuốt nước miếng.

� - T�i đi thăm nh�.

�� Ngang đ�y th� kẻ phỏng vấn tho�ng nh�u m�y. Mặt �ng ta c� n�t phảng phất như t�i tử Clint Eastwood trong "In the Line of Fire".

� - Thăm nh�?

� - Đ�ng thế. Bạn b�, gia đ�nh t�i c� những người cư ngụ ở v�ng đ�.

� - A. Gia đ�nh. Family. Clint Eastwood reo l�n, mừng như thể ph�t hiện ra t�n s�t thủ c� mưu toan bắn hạ Tổng thống. Đi thăm gia đ�nh, n�i thế mới đ�ng chứ. Nh� th� ta gọi l� house mất rồi.

�� Mặt t�i chắc ửng đỏ, người t�i n�ng ran. T�i l�ng t�ng với sự hổ thẹn vừa �a tới. Nh�n vi�n phụ tr�ch an ninh cửa khẩu như ph�t hiện n�t thảm hại bao quanh t�i, �ng trả lại tấm căn cước với vẻ mặt hiu hiu gần như tự m�n.

� - Hồi trước t�i đ�ng qu�n ở Đ�-nẵng. T�i tham gia chiến tranh Việtnam những s�u năm.

�� T�i giật m�nh. S�u năm. Đủ để thấy sự kh�c biệt giữa gia đ�nh v� c�i nh�. Giỏi thật! Phần t�i, t�i ở đ�y hơn hai mươi năm nhưng t�i kh�ng thể bắt bẻ được một ai, kể cả những con b� cỡ tuổi bằng Lolita, ch�ng b�p c�i v� th� đầu trợn mắt với t�i: "You asshole!" Merde hay Chien th� cũng x�m x�m. Cứt với đ�i. L�m sao thanh minh, l�m sao chứng minh sự kh�c biệt của mỗi từ khi ch�ng �p đặt kh�ng đ�ng chỗ?

� - Đi đường b�nh an. Ch�c vui khi đến nh�, gặp lại người th�n trong gia đ�nh.

� - C�m ơn �ng. Thank you, sir!

�� T�i lắp bắp, cảm động trước c�u n�i của "t�n giặc Mỹ x�m lược". Giờ n�y ở nước t�i, c� lẽ chẳng c�n mấy ai căm th� bọn đế quốc. Coi Mỹ xịn nhất thế giới l� đằng kh�c. Nhưng thực sự đ� c� một thiểu số vẫn ngưỡng mộ Bin Laden, xem �ng nhiều r�u tựa b�c Hồ ấy l� anh h�ng, d�m "tẩn" thằng Mỹ một vố đau.

�� �ng ta kh�ng kiểm so�t h�nh l� của t�i, như thể s�u năm v�o sinh ra tử ở chiến trường 'Nam xa x�i� đ� cho �ng c�i kinh nghiệm: Bọn da v�ng mũi tẹt ấy chẳng đủ m�u lạnh để chơi theo kiểu nh�m Hồi gi�o qu� kh�ch.� T�i trở lại xe đ�, leo l�n v� ngồi v�o chỗ của m�nh. T�i nhớ tới Loan, nhớ tới thứ t�nh y�u ng�y cũ đ� c� khi dằn vặt m�nh đến độ ch�n đời su�t đầu qu�n v�o binh chủng Biệt động. Một con cọp nhe răng may b�n tay �o trận, một khẩu AR-15 dễ bị trở ngại t�c xạ v� đ�i ch�n xu�i ngược suốt 4 v�ng chiến thuật. T�nh y�u c� thể mang người ta đến một thế giới an l�nh v� ngược lại, n� cũng thừa sức dẫn ta m� l�a v�o hỏa ngục. T�i chưa xem hết cuốn truyện Lolita, nhưng t�i tin, cuối c�ng n� sẽ kết th�c bằng một c�i chết. Chồng Loan mất c�ch đ�y ba năm, bạn t�i hiện vẫn ở vậy nu�i đứa con mười tuổi. Trong những bức điện thư kh�ng c� dấu, t�i đọc v� đo�n lờ mờ h�nh như bạn t�i đang cảm thấy cần một khu�n mặt đ�n �ng kề cận. T�i y�u Loan v� điều đ� kh�ng nhất thiết phải l� thứ Kim Kiều t�i hợp. Hoặc giả, muốn hay kh�ng, trước ti�n t�i phải n�n xem x�t th�i độ của đứa b� g�i mười tuổi kia. D�n chủ, mở cửa, v� quan trọng nhất, trưng cầu d�n �; lắng nghe tiếng n�i đến từ mọi ph�a.

 

�� Loan trước mặt kh�ng hề l� Loan trong tr� tưởng t�i. M�i t�c thề đ� cắt ngắn đi, khu�n mặt nhiều phấn son; v� đ� mất rồi, những đường cong gợi h�nh tr�n cơ thể. Như ph� sa bồi đắp một rẻo đất thon. Như bản đồ một quốc gia đ� nhượng cắt để h�nh th� phải bị ho�n đổi đi. "S�ng kia r�y đ� n�n đồng!" Bao nhi�u năm rồi? Như một s�ng soi gương t�i đ� nh�n ra biết bao l� sợi t�c bạc mọc t�y tiện tr�n đầu m�nh. T�i nh�n Loan, l�ng rưng rưng một nỗi niềm kh�ng cắt nghĩa được. �n cố tri t�n l� phương ngữ của kẻ th�nh c�ng. Với t�i qu� v�ng l� những lượng v�ng r�ng m� ng�y th�ng x� dịch đ� lần lượt tướt đoạt ở ch�ng t�i qu� nhiều thứ, trắng tay. N� dẫn ch�ng t�i v�o căn ph�ng chật, b�y cho thấy một bức tranh hiện thực khổ lớn, ngổn ngang những đường dao n�t cọ t�n bạo chồng lấp, phủ hoen ố tấm bố trắng tinh.

� - Loan đ� lấy v� rồi, hai h�m nữa sẽ về thăm nh�.

� - C�i g�?

�� T�i ngạc nhi�n. Trong tự điển Nh� l� House đ� cưng! M�nh ơi! B� x� ơi! Nh� t�i ơi!

� - Dắt con b� về thăm b� ngoại, lần đầu ti�n cũng l� lần sau c�ng. Mạ Loan đau nặng, bệnh viện Huế từ chối. Tuổi cụ gần đất xa trời, chạy đi m� để tr�nh nắng đ�y? Họ n�i như rứa đ�!

�� "M�u nắng hay l� m�u mắt em?" Mắt Loan vẫn đẹp như xưa. To, s�u, muộn phiền. Lại c� ch�t thơ ng�y lắng đọng ở trong. R�m mi mở ra v� nhốt đủ một phương trời viễn mộng. Phương trời xa lắc xa lơ một sớm mai thấy m�nh chợt bể tiếng.

�� Ng� t�i ngồi bần thần tr�n ghế, Loan đi pha cho t�i một cốc c� ph�. Pha thơm ngon, vừa miệng như kẻ từng đi guốc trong bụng m�nh.

� - Gửi g� về cho gia đ�nh kh�ng? Loan hỏi.

�� Đấng sinh th�nh của t�i giũ �o ra đi gần cả chục năm rồi. Hai tấm bia xi-măng chẳng trơn l�ng đặt kh�ng ngay ngắn tr�n hai g� đất vun đắp với nhiều sỏi đ�. B�n kia đồi th�ng l� lăng Tự-đức, con đường m�n vắng lặng nhiều l�m c�y bụi cỏ c� những cặp ch�u ngoan b�c Hồ buồn đời dắt tay v�o l�m t�nh l�m tội nhau. Tiếng r�n thống kho�i c� thể �t tiếng gi� mơn trớn tr�n đồi th�ng mọc nhiều nấm mộ. Dưới đồi l� chỗ giữ xe của �ng thương phế binh một ch�n một tay, lởn vởn hai ba t�n h�nh nghề chụp ảnh đi loanh quanh nh�n trời ng� đất. "Nghiệp đo�n lao động" ấy sẽ trấn lột du kh�ch kh�ng tường nội quy lỡ mang m�y h�nh ra lăng xăng sửa thế l�m v�i b� kỷ niệm chốn Thần kinh. " C� muốn chụp ảnh th� ch�ng cất m�y h�nh đi. Gọi tui tới c� g� kh� nhọc? Mấy �n chơi kiểu nớ l� muốn đạp đổ nồi cơm của tụi ni chớ c�n chi nữa?" Cảnh sắc kh�ng được ghi l�n �m bản, ra về mạng kh�ng cho chắc chuyện. Đời thuở, luật lệ ng�y nay chẳng biết ai ban h�nh? Nghĩ kh�ng ra! B�n kia đường l� qu�n c� ph�, sau căn nh� tranh xi�u đổ ấy c� b�y biện v�i chiếc giường tre m�n che khăn rủ, một số chị em ta kh�ng hiểu từ đ�u chợt hiện h�nh, phục vụ vượt qu� mức quy định m� gi� b�o tới độ kh�ng tin. Sướng gi�n trời m� tiền trao tay chỉ mua chừng chục ổi x� lị. Nghe ham! Con đường dẫn về th�nh phố c� đoạn chưa trải nhựa, đất nhiều bụi đỏ khi nắng v� lắm b�n v�ng khi mưa. To�n thể l� bức tranh nhợt nhạt lu�n tr�i chậm trong đầu t�i mỗi một hồi ức. "Mai chị về em gửi g� kh�ng? Mai chị về nhớ m� em hồng. Đường đi kh�ng gi� l�ng sao lạnh? Bụi vướng ngang đầu mong nhớ mong... Qu� chị giờ xa t�t dặm xa. Rừng thu chiều xao x�c canh g�..." Thơ Quang Dũng bao giờ cũng gợn s�ng ở trong l�ng, loang ra đồng t�m một nỗi buồn nhẹ. "Buồn d�ng đ�i mi h�ng lệ h�ng".

�� Trước khi sang thăm Loan t�i c� đổi được hai trăm đồng US. Chừng đ� tiền gửi về, người nhận sẽ la to�ng l�n: "Trời đất ơi, đứa n�o bỏ qu�n bạc lẻ ở tr�n b�n. Cầm ngần ấy trong tay th� ti�u thế ch� n�o được!"

�� T�i lắc đầu.

� - M�nh bạc phước, chẳng c�n ai để gi�p v� kh�ng một ai gi�p m�nh.

�� Mắt Loan to, s�u, đen, l�ng ướt, đọng chiếu nhiều dấu hỏi b�n trong.

� - Th�ch g� kh�ng? Loan biết để mua l�m qu� mang sang.

�� N�n b�i thơ, m� xửng, hạt sen... đặc sản của Huế da diết ngh�o. L�m sao t�i c� thể th�ch hợp với thứ qu� "mặn m� t�nh qu� hương" đ�? Em h�y d�ng xe đạp, v�o cửa Thượng-tứ, rẽ tr�i, bỏ băng Quốc tử gi�m, quẹo phải. Con đường ấy trồng nhiều c�y m� u v� sầu đ�ng, nếu n� chung t�nh c�n đứng đợi ở đấy. D�y tường th�nh nhiều rong r�u, theo tr� nhớ của t�i. Em sẽ chậm r�i đi v�o cổng Hiển nhơn, c� thể họ, những người ở bảo tồn bảo t�ng sẽ thu ở em một �t tiền như kiểu b�n v� cho kh�ch tham quan t� m� xem nơi vua ch�a triều Nguyễn từng ăn ở. Đừng v�o s�u l�m g� cho mất thời giờ. Ngọ m�n lầu v� điện Th�i-h�a l� chuyện thứ yếu, chẳng đ�ng quan t�m. Em sẽ thấy ng�i trường Cao đẳng mỹ thuật với lối kiến tr�c thời thuộc địa Ph�p. Cầu trời n� vẫn y�n vị m� kh�ng bị d�u bể dời đổi chỗ kh�c! C�y b�ng bề thế vặn m�nh n�p sau cổng, ch�a ra những chiếc l� to v�n vi đầy m�u sắc kỳ lạ. Xin em h�y đi quanh th�n n� một v�ng. Nh�n ngắm v� sờ m�, thế n�o em cũng sẽ ph�t hiện tr�n lớp vỏ sần s�i ấy c�n ch�m s�u một tr�i tim mưng mủ. T�i học ban đi�u khắc v� b�i thực tập đầu đời l� mũi dao đ� cạo vụng về, khắc lẩy bẩy v�o th�n c�y h�nh thể một tr�i tim với chữ Loan phụ ch� ở b�n dưới. H�nh ảnh rất "sến". Em c� thấy vậy kh�ng? Cải lương! Nhưng c�u vọng cổ n�o rơi xuống cũng mang theo n� �t nhiều cảm động. Mấy mươi năm rồi, tr�i tim xưa c� thể đ� m�o m�. Chữ Loan c� thể đ� biến dạng, nhưng t�i tin niềm b� mật ấy sẽ chờ Loan về nh�n nhận rồi sau đ� vết sẹo tr�n c�y b�ng th�n y�u mới chịu liền da.

 

�� Buổi tối Loan mang mền gối xuống cho t�i. Chiếc ghế ngồi c� thể k�o ra th�nh giường v� đối mặt n� l� TV đang c� chương tr�nh h�i hước. NBC, ABC hay CBS, mọi băng tầng ph�t h�nh đều thế cả. Người Mỹ cũng lạ, chuyện g� cũng khiến họ ph� ra cười. Cười đến chảy nước mắt, ho khan v� tắt tiếng. Họ thua Việt-nam cũng phải, c�i d�n tộc ấy người người đều l� thi sĩ, mặt kh� đăm đăm như nh� hiền triết, t�o b�n một nụ cười v� đi m�i vẫn chưa thấy �nh s�ng cuối đường hầm. "Nay ở trong thơ n�n c� th�p, l� nh� thơ cũng phải biết xung phong". Đọc thơ ấy xong m� kh�ng ph� ra cười l� thua xa thằng Mỹ đấy!

�� Sau lưng Loan, c� b� mười tuổi n�p m�nh nh�n t�i với đ�i mắt đong đầy �c cảm. Loan đ� từng giải th�ch người ấy l� bạn cũ của mom, chỉ ở tạm một v�i h�m th�i. Người ấy như kẻ homeless, tội nghiệp. Sang đ�y chỉ để đưa tiễn mẹ con m�nh về thăm ngoại. You know? Loan kh�i h�i th�m, mượn lời nhạc của Alice Cooper: " Hắn ta biết đ�nh răng n�, biết chải đầu n�, biết đi nh� thờ n�. Hắn đ�ch thực l� một nice guy!". Nước đổ đầu vịt, chẳng đắc nh�n t�m. Thủy chung con b� vẫn giữ lập trường, khoanh v�ng, ph�n định giai cấp. Nếu t�i được l� E.T, c� lẽ n� sẽ đến gần l�n la với nhiều thiện cảm, lộ vẻ �n cần: "E.T c� muốn trở về nh� kh�ng?"

�� T�i tắt m�y truyền h�nh, nằm nghe gi� về x�o xạc ngo�i vườn khuya. C� tiếng c�i xe cứu thương h� vọng từ xa, khu Seven corners hay ở hướng thương x� Eden? T�i nhắm mắt, vẽ trong tr� h�nh ảnh một b� mẹ nhắc nhở con đ�nh răng cẩn thận, hối th�c n� đi ngủ sớm. Thay v� ngồi b�n giường đọc truyện cổ t�ch cho n� nghe, b� ta cẩn trọng pha ch�t thuốc ngủ trong ly nước suối: "Uống đi con, rồi sẽ bắt gặp mộng l�nh sau đ�." Chiếc �o ngủ lay động tr�n d�ng đi r�n r�n, đ�i ch�n trần nh�n bước xuống những bậc cấp c� l�t thảm �m. Hơi thở n�ng kh� kề cận v� sau đ� l� sự ướt �t rịn ứa từ s�u thẳm. Tr�i tim th�c hối những nhịp đập hoảng loạn. "Ch�ng ta đ� tr�t phung ph� tuổi trẻ của m�nh một c�ch oan uổng, kh�ng đ�ng chỗ. Hai đ�m c�n lại ngắn ngủi n�y xin h�y r�n sức đền bồi cho nhau. Chết bỏ bể bỏ..."

�� T�i thiếp đi. Lolita của Nabokov v� Loan xưa của t�i thay phi�n nằm đ� l�n th�n thể t�i nặng nhọc. Tất cả chỉ l� mộng mị. T�i thực sự đ� kh�ng c� House, kh�ng lu�n cả Family. Hỡi �ng John, người cảnh s�t bi�n ph�ng vừa tho�ng gặp ngo�i đồng kh�ng m�ng quạnh!

 

H �nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2009