Hồ Đ�nh Nghi�m

 

BIA �

 

 

�Trăm năm bia đ� cũng m�n

Bia chai cũng bể chỉ c�n bia �m�

Ca dao Việt-nam đương đại

 

 

� truyện ngắn

 

� Mới s�u giờ, mặt trời đ� rụng xuống sau ch�a. C�y cao ni�n v� tường r�u ng�i ẩm như biết thu h�t b�ng tối. T� dương d�ng tr�n. Những ch�n m�y t�m thẫm th�i bay, những b�ng điện bắt đầu thắp s�ng, lung linh phố phường ph�a b�n kia s�ng. S�ng l� gi�i lụa xanh uốn lượn �m lấy ch�a, đ� tr�i ngang thảng hoặc nhưng tuyệt chẳng một lần cập bến. Ch�a đoạn l�a với mọi thứ, hoặc mọi vật đều chẳng muốn ph� vỡ nỗi tịch lặng của ch�a chiền. Buổi chiều, do đ�, ng�y dại một nỗi buồn. Trầm tịch b�ng ho�ng h�n x�m thực từ tốn c�i khu�n vi�n lu�n ch�n chặt thứ kh�ng gian đầy u ẩn.

 

� Muốn xuống s�ng lấy nước, những ch� tiểu phải bước đủ bốn mươi ch�n bậc cấp bằng đ�. G�nh nước l�n theo lộ tr�nh cũ v� con tim co thắt c� khi đếm lộn, mệt mề dốc đứng v� mồ h�i. Những tảng đ� trũng khuyết như minh chứng gi�m: Đ� c� biết bao sư rời ch�a với vi�n m�n một qu� tr�nh tu tập. S�ng kh�ng bao giờ cạn, cũng như việc học vốn v� đ�y, bởi thế chữ vi�n m�n chỉ l� một c�ch n�i đầy ước lệ. Ai cũng hiểu n�i n�y cao th� ắt hẳn sẽ c� n�i kh�c cao hơn, tr�ng điệp.

 

� Khi dứt tiếng chu�ng chiều, nghe lời dặn ban s�ng của sư trụ tr�, ch� tiểu An Lạc đi hết chiều d�i khoảng s�n c�t hai b�n nhờ nhợ từng bụi hoa trắng mọc c�ch khoảng như đứng chỉ đường. Một b�ng đen ngồi tr�n tảng đ� lớn, chẳng vọng động như người với đ� chỉ l� một, d�nh liền tựa h�nh khối một bức tượng. Ngồi đ�u lưng nhưng biết nguồn cơn của l�n gi� nhẹ vừa x� tới. N�i m� chẳng quay đầu:

 

�- Con ngồi xuống, kề cận b�n ta.

 

�- Dạ.

 

�- Con ở đ�y được mấy năm rồi?

- Dạ, hơn mười năm.

 

�- Hai năm trước, v� cứu người thầy đ� bơi qua d�ng s�ng. Con c�n nhớ kh�ng?

 

�- Con c�n nhớ. L�c ấy trời vừa s�ng, v� h�nh như đang m�a mưa lũ. Trời lạnh.

 

�- Ừ, đ� hai năm. S�ng nước ngo�i kia vẫn thế m� sức khỏe thầy th� tuồng như hao hụt, xuống thấp, gần cạn kiệt. N�i dại miệng chứ giờ n�y nh�c tr�ng c� ai sẩy ch�n v�ng vẫy dưới s�ng e thầy bất lực chỉ c� nước đứng h� ho�n. Con c� biết bơi kh�ng?

- Dạ kh�ng. Hoặc đ�ng hơn con chưa thử qua. S�ng chỉ đẹp ở bề mặt, ph�a dưới n� chứa đầy những hiểm nguy. Phải kh�ng, thưa thầy?

- Giải th�ch th� phải d�i d�ng, phải lấy sở học m� minh chứng. Tạm thời, con hiểu như vậy cũng chẳng c� g� sai tr�i. Bản th�n của sự vật đều lu�n c� ở đ� hai mặt. S�ng, tối. Đẹp, xấu. Hiền l�nh, dữ tợn�

 

� Sắc m�u nhờ nhợ đ� r�t đi, b�ng tối v�y chặt lấy họ. S�ng tr�i dưới kia như con m�ng x� đen đ�a y�n lặng trườn m�nh ngang qua. Biết chắc đ� l� s�ng vin nhờ v� con đ� c� thắp ngọn đ�n dầu di động đốm lửa đỏ quạch ch�ng ch�nh theo tay ch�o ngược gi�. Ch� tiểu ng� theo, cho đến khi đốm s�ng khuất lấp sau đ�m lau sậy mọc rậm tựa một tấm m�n tre. Hai năm trước, sư trụ tr� đ� thất bại trong việc cứu người. Chẳng tường tận nguy�n nh�n, nhưng sau đ� mọi người nh�n �ng đ�ng cửa căn ph�ng hậu li�u để tự nhốt m�nh ngồi diện b�ch cả th�ng trời. Tịnh khẩu, kh�ng n�i năng. Sự im lặng như một s�m hối, đồng thời khiến người ta nghĩ tới điều g� thật kh�c mắc của nội t�nh. Nghĩ trong l�ng nhưng chẳng một ai đưa ra c�u hỏi.

 

�- Con đ� qua ph�a b�n kia s�ng lần n�o chưa?

 

�- Dạ chưa.

 

Ch� tiểu trả lời. Thị trấn b�n ấy như một thế giới kh�c, xa xăm. Giờ n�y th� n� lung linh đ�n đuốc tựa một bức tranh nửa hiện thực nửa như ảo ảnh.

 

�- Thế mười năm loanh quanh ở đ�y con chưa hề một lần rời ch�a?

 

�- Dạ c� chứ. Nhưng chỉ đi xuống chợ ph�a dưới ch�n n�i. Con theo mấy anh g�nh rau quả đi đổi gạo muối. M�a h� n�o ch�a m�nh cũng thu hoạch được nhiều hoa m�u.

 

�- Ư, phải. Thế th� con l�nh hội được điều g� ở mỗi một lần xuống n�i?

- Con kh�ng hiểu � thầy�

 

�- Đi một ng�y đ�ng học một s�ng kh�n. Tiếp x�c với người b�n ngo�i con thấy sao?

 

�- H�nh như đa số họ chẳng mấy thiện cảm với bọn con. Ở chợ, con nghe họ n�i những điều chướng tai, kh�ng hay.

 

�- Chuyện g�?

- Họ bảo tất cả những cặp trai g�i, những đ�i vợ chồng l�n đứng chụp ảnh với cảnh ch�a thảy đều bị li t�n chia li� đổ vỡ sau đ�. Ch�a mang điềm bất thường cho lứa đ�i.

 

�- Thật sao? Họ c�n �c khẩu điều g� kh�c?

 

�- C� người n�i ho�ng h�n nghe tiếng chu�ng ch�a th� bỏ đũa chẳng buồn ăn cơm, đ�m nằm trằn trọc những muốn nổi loạn đi l�m chuyện xằng bậy Tiếng chu�ng vang dội đi xa, r�t v�o l�ng người những th�ng điệp �m tối, x�i dục tựa ma qủi. Ch�a từng l� nơi ẩn n�u an to�n cho bọn sinh vi�n tụ tập, l�n Trường sơn, đi theo mặt trận giải ph�ng�

 

�- M� Phật! Đất nước tuy y�n tiếng s�ng nhưng l�ng dạ con người giờ n�y tao loạn đến mức kh�ng tưởng nổi. Mạt ph�p!

 

�- C�n chuyện n�y thầy cho ph�p con mới n�i ra.

 

�- Ngần n�y tuổi, thầy đ� trải qua biết bao điều gần như oan uổng. Thảy đều nghiệp chướng. Con chớ ngại ngần.

 

�- Họ đồn đ�i với nhau thầy l� nh� sư quốc doanh. Con kh�ng hiểu chữ quốc doanh, nhưng mơ hồ nhận ra đ� l� chữ chẳng mấy đẹp, đầy �c �.

�Nh� sư c�i đầu, tay lần chuỗi hạt, gi�y l�t sau thở d�i:

 

�- Thầy y�u q�i v� c�ng c�u n�i của Th�ch ca: �C�i cuộc đời m� m�nh lu�n bất b�nh n�y chưa chắc đ� hiện hữu, niềm đau khổ hằng dấy l�n trong t�m cũng v� mộng tưởng m� ra!� Con h�y nhớ lấy một điều, c� những lời m�nh phải tr�n trọng cất giữ trong hồn, cũng như c� những lời m�nh phải biết bỏ ngo�i tai, cố qu�n đi. H�m nay đ�y thầy gặp ri�ng con để chỉ nhờ con gi�p thầy một chuyện. Con l� người nhỏ tuổi nhất trong ch�a nhưng l� người thầy đặt nhiều l�ng t�n nhiệm. C� những sự việc m� th�nh đạt được, căn nguy�n l� do ở t�nh hồn nhi�n. Con c� sẵn l�ng gi�p thầy kh�ng?

 

�- Thưa thầy, trong tất cả những b�i học con gắng sức th�ng hiểu th� gi�p người c� lẽ l� b�i học đầu ti�n. Xin thầy cho ph�p con được trả ch�t c�ng ơn thầy từng cưu mang dưỡng dục.

 

�- Con xuống n�i, đường đi khổ ải nhiều ch�ng gai v� cạm bẫy, con c� sờn l�ng kh�ng?

 

�- Đ� l� một c�ch thực h�nh những điều m�nh đ� học. Qua đ� con sẽ trưởng th�nh. Xin thầy h�y cho con cơ hội.

 

�- Tốt. Thầy kh�ng nh�n lầm người. Thầy đ� viết sẵn một l� thư. Thầy đ� vẽ sẵn một bức họa đồ. Cảnh vật, địa h�nh c� thể sẽ đổi kh�c, cho n�n để con dễ tiếp cận mục ti�u, thầy c� ghi ch� th�m những th�ng tin, những chi tiết. Bấy l�u d� xẻn được một số tiền, thầy sẽ trao hết cho con lận lưng l�m h�nh trang ng�y mai đi dọ hỏi gi�m thầy tung t�ch một người thất lạc từ hơn hai mươi năm. Một th�ng trời cả đi lẫn về, liệu thời gian ấy c� đủ cho con kh�ng? Một th�ng. Bởi thầy biết cơ thể của m�nh chẳng thể chịu đựng l�u hơn. Thầy tự gia hạn sự c� mặt ở c�i trầm lu�n n�y đ�ng ba mươi mốt ng�y. Thầy đợi chờ tin vui từ con. Gắng gi�p thầy mở rộng nụ cười lần cuối.

 

�- Con xin gắng sức.

 

�- Thầy thật băn khoăn, bất an v� đ� đặt l�n vai con thứ trọng tr�ch qu� nặng nề. Thầy đặt t�n cho con l� An Lạc. Con hiểu hai chữ ấy kh�ng?

 

�- Dạ hiểu.

 

�- Kh�ng bao giờ con l�m ta thất vọng cả. Con l� người học tr� y�u mến nhất m� ta c�. Con muốn hỏi điều g� kh�ng, hở An Lạc?

 

�- Thưa thầy, điều duy nhất con muốn hỏi l� mười năm trước, ai l� người mang con đến gửi ch�a n�y?

 

�- Con muốn truy tầm l� lịch? Ừ, thầy xin trả lời. Đ� l� một người đ�n �ng. �ng hứa sẽ trở lại nhưng m�i bặt tăm. �ng ấy l� cha con, �ng nhờ thầy chăm s�c bởi quanh �ng chẳng c�n ai. �ng đ� kh�c khi quay lưng rời ch�a.

 

�- Ổng đi đ�u?

 

�- Cha con l� sĩ quan. �ng thua trận, �ng lẫn trốn một thời gian v� sau rốt �ng quyết định đi tr�nh diện ch�nh quyền mới. Đ� mười năm, thầy nghĩ cha con đ� chết, bởi người ta, kh�ng ai c� thể chịu đựng một bản �n v� thời hạn ở chốn rừng thi�n n�i độc. Nếu điều đ� sai th� c�n t�nh phụ tử. Một kẻ l�m cha� Con hiểu kh�ng? C� điều g� khuất tất m� m�nh chẳng thể ngờ được. Đau khổ lắm! Đoạn trường lắm! Th�i con chuẩn bị đi ngủ l� vừa, lấy sức cho ng�y mai.

 

 

� An Lạc mỗi ng�y ăn hai bữa. Mỗi bữa một vắt cơm chấm m� rang muối. Trước khi ăn đọc một c�u ch�, một đoạn kinh v� đưa tay r� so�t c�i ruột tượng m� thầy cẩn thận kh�u v� cho đ�ng với số đo tr�n cơ thể An Lạc. Dấu k�n trong người tựa một trang kinh huyền nhiệm. Ch� lấy am miếu hoang t�n m� nghỉ ngơi, nương nhờ v� nghĩa trang vắng tẻ m� ngủ ng�y. Ch� nguyện với Thổ địa, sẽ chịu� mu�n v�n đớn đau trong chuyến xuất h�nh n�y miễn đ�nh đổi được một kết quả như l�ng mong mỏi của thầy. Ng�y thứ ba, theo bản đồ thầy vẽ, An Lạc đến được thị trấn Đ�ng T�y. Chỗ n�y ph�t triển sầm uất, nh� cao cửa rộng, những bảng hiệu s�ng đ�n chớp nh�y rậm rật v� lu�n s�i động cuốn h�t đủ mọi �m thanh. Tiếng rao h�ng, tiếng chửi rủa tru tr�o, tiếng người lớn cười, tiếng con n�t kh�c, tiếng động cơ xe gắn m�y nổ ch�t ch�a� Ở ch�a kh�ng kh� trong l�nh, tịch lặng ngưng đọng; ở c�i ta b� n�y nhiều bụi bặm v� qu� loạn m�i đồ ăn hỗn tạp chi�n x�o củi lửa, kh�i dật dờ v�y đầy lối đi xanh x�m m� mờ. Người ở phố thị n�n ăn vận c� phần di�m d�a, bước ra từ tường cao cổng k�n xi�m y m�u m� to�n h�ng độc tuồng muốn khoe của, lại c� hạng khố r�ch �o �m, v� gia cư, đ�n đ�m lại m� ăn ngủ vỉa h� coi cảnh m�n trời chiếu đất l� chuyện hẳn nhi�n chẳng quan ho�i tới nghịch cảnh, kh�ng để t�m tới số phần rớt mồng tơi. Cho n�n bức tranh phồn hoa đ� hội kia tuyệt đối kh�ng h�i h�a, xấu xa sự c�ch biệt hố s�u giữa hai giai cấp. Nh�n v�o biết ngay ch�n tướng ai l� kẻ thắng đứa n�o l� kẻ xuội lơ đầu h�ng. �o m�u lam hai ba chỗ v�, bụng chẳng bao giờ no cơm đạm bạc, An Lạc tự biết phận m�nh cũng gần như th�nh phần bị b�c lột, cho n�n ch� lẫn tr�nh những lối c� đồn b�t cửa quyền c� cơ quan nh� nước b�i tr� sự hung h�n của họ qua sắc m�u đỏ thắm. Ch� sợ bạo lực, thậm ch� những điều nhỏ nhặt cũng l�m l�ng ch� hoang mang, tỉ như bắt gặp h�nh ảnh con chim hoảng loạn bị nhốt trong lồng chật, d�o d�c tiếng k�u nghe ai o�n, n�o l�ng.

 

� D� đ�ng với bản đồ, An Lạc dừng ch�n ng� người đ�n �ng ngồi thu lu b�n c�i tủ nhỏ b�y b�n những bao thuốc l� ngoại quốc. Sau lưng �ng, căn nh� mở rộng cửa v� đ� l� một tiệm ăn đang hồi đ�ng kh�ch.

 

�- Thưa ch� cho con hỏi. An Lạc nhỏ nhẹ gi�ng tiếng d� chừng.

 

�- Muốn xin một chỗ ngồi b�n v� số phải kh�ng?

- Dạ kh�ng. Con chỉ xin hỏi c� Phạm thị Thuận H�a c� c�n ở trong ng�i nh� ấy kh�ng?

 

�- Chẳng biết. Qu�n nhậu đ� to�n cả bọn đ�n �ng ăn tục n�i ph�t. Dường như chốn ấy kh�ng phải l� nơi đ�n b� lai v�ng. Chủ tiệm t�n Nguyễn Thần Kinh chứ n�o c� ai l� Thuận H�a? C� lộn chỗ kh�ng?

�An Lạc tần ngần, d�i tr�ng, tỏ vẻ rối tr�.

 

�- Kh�ng tin, c� thể mạnh dạn v�o trong ấy m� hỏi.

 

�- Thưa ch�, họ đang ăn thứ g� vậy?

 

�- C� đi học kh�ng? Hay m� chữ? Chẳng thấy chữ viết to đ�ng bay bướm nơi tấm bảng ấy sao? �Cờ T�y. Ở đ�y chuy�n trị Cầy tơ�.

 

�- Cầy tơ l� giống g�?

 

�- Ch� em người miền n�o tr�i s�ng lạc chợ tới đ�y? Người Kinh hay d�n tộc thiểu số? Họ ăn nhậu thịt ch� đấy. Cầy l� tuất l� khuyển l� chien l� dog l� g�u g�u. Kh�ng ch� th� l� g�?

 

�- Tội lỗi! Ch� m� cũng bị l�m thịt nữa sao? Thật l� bất nh�n!

 

�- Th�i đi �ng th�nh. N� ngon tới độ nhức răng. Ngon hết biết! D�n nhậu đang hoảng v� ch�ng khan hiếm dần. Người ta xực cho tới hồi ch�ng tuyệt chủng lu�n.

 

�- Khi Phật rũ bỏ mọi thứ, ngồi tham thiền nhập định dưới gốc c�y Bồ đề, trong mu�n lo�i, ch� l� con vật đến b�n Phật sớm nhất.

 

�- Th�i đi �ng cụ non. � cụ n�i g� ch�ng ch�u đếch hiểu.

 

�- C� nghĩa l� trong mu�n lo�i, ch� l� con vật thiết th�n nhất, c� thiện cảm với lo�i người. Trung th�nh, một dạ thương y�u chủ c� khi hơn cả người đối với người. V� con người th� đ� thui chột cảm t�nh, đ�nh mất t�nh bản thiện Tội lỗi!

 

�- Thưa ti�. Ti� ng�n ở đ�y th� chẳng sao, chớ bước l�n ba bậc cấp của qu�n nhậu ấy m� ăn n�i linh tinh kiểu đ� ch�ng �ynh cho bỏ mẹ. Đ�nh đến r�ch c�i lai quần vẫn cứ hồ hỡi đ�nh. C� s�ng mắt s�ng l�ng th� sớm đi cho con nhờ.

 

� Người đ�n �ng xua tay như đuổi t� trong khi c� kẻ mặt đỏ từ trong qu�n bước ra:

 

�- Lấy cho t�i bao ba số đại ca.

 

�- H�m nay bảnh vậy? Mua nguy�n bao.

 

�- Ừ, của đ�t l�t, m�nh h�t thế ch� n�o được. Nghe qua t�n Mắt B� chưa?

 

�- Sao đ�y? Một thứ thực đơn hay bảng hiệu một tiệm nhậu?

 

�- L�m g� c�. Mắt B�, c�i tay n�y tuổi trẻ t�i cao, đang khuấy động v� l�m đ�y.

 

�- Ủa, sao ngồi h�ng tin ở đ�y m� t�i lại chẳng hay biết.

 

�- Thằng n�y con v� thừa nhận, hồi trước n� ở viện dục anh, chẳng học h�nh, kiếm cơm bằng c�ch đi l�m ở l� s�t sanh. �i, chuyện n�y d�i, kể hết cũng kh� hơi lu�n.

 

�- Cứ kể nghe chơi. Đ�nh đổi bằng điếu thuốc. N�y, h�t đi.

 

�- Ừ, t�i th�ch s�ng phẳng. Anh biết l� s�t sanh rồi chứ g�? L� nơi chuy�n hạ heo b�, xẻo thịt b�n cho chợ b�a. B� l� con vật kỳ lạ, n� linh cảm biết trước c�i chết đang gần kề v� n� kh�c anh ạ. C�i thằng mang hỗn danh Mắt B� kia động l�ng hay sao th� m�nh chẳng r�, hễ thấy con b� n�o kh�c th� n� đưa tay ra ch�i rồi lại dụi v�o mắt m�nh. Cứ thế r�ng r� lao động mười năm trong l� s�t sanh, giờ n�y hai con mắt n� biết nh�n xuy�n thấu qua thế giới kh�c.

 

�- L� sao? Chuyện hoang đường kỳ ảo thế?

 

�- N� thấy sự chuyển dịch đi lại người của c�i �m. T�m tắc, n� thấy ma như cơm bữa. Ng�n chưa? Người đời kh�ng tin. Người đời trắc nghiệm v� n� ph�n kh�ng sai trật một mảy may.

 

�- Chẳng hạn?

 

�- Chẳng hạn �ng cố hoặc b� nội anh chết tự thuở n�o. Anh chỉ c�n giữ h�nh ảnh của tiền nh�n ở trong mấy cuốn album, anh cắc cớ t�m n�, bảo m�y c� ngon tả h�nh d�ng �ng cố b� nội tao coi. N� nhắm mắt trong ph�t gi�y rồi n�i r�nh rọt tựa hồ n� từng xem mấy tấm ảnh cũ kỹ kia. Y phục cắt may kiểu cọ ra sao. Dấu vết dị h�nh tr�n mặt như thế n�o. Chột, sẹo, n�m, t�n nhan nốt ruồi, r�u ria, tay ch�n m�nh mẩy n�i ngọn ng�nh kh�ng chừa một ph�n ly. Đ�ng y bon.

 

�- N� ờ đ�u giờ n�y?

 

�- Giờ n�y n� ở trong ng�i nh� to nhất đường Hai th�ng Ch�n. Đời n� phất v� n� sắp th�nh đại gia. V� c� lẽ n� sẽ mang c�i t�n kh�c. Mắt B� th� nghe kinh, mấy em người mẫu ch�n d�i nghe cũng thấy ớn.

 

�- Chuyện thấy ma qủi m� cũng mang lại sự sang gi�u sao cha nội?

 

�- Sao kh�ng? Ngo�i H�-nội người ta c� tiền đ� từng va-ly, người ta v�o t�m n� hỏi thăm con em họ trong chiến tranh chống Mỹ x�c th�n v�i dập chỗ n�o? �i d�o, kinh doanh kiểu đ� phải thu� người hiền l�nh như ch� em n�y ngồi đếm bạc gi�p n�. Đếm mỏi tay.

 

� An Lạc hỏi:

 

�- Nếu t�m người th�n thất lạc hai mươi năm m� người ấy chưa chết th� liệu �ng Mắt B� c� biết c�ch chỉ đường kh�ng?

 

�- Em hỏi c�u g� ngặt ngh�o thế? N� c� phải c�ng an đ�u. N� kh�ng chơi với người sống, n� mặn người chết hơn.

� �ng b�n thuốc l� b�nh phẩm:

 

�- Trường hợp thằng Mắt B� thuộc loại ngoại lệ. N� đ�u c� mong mỏi c�i ng�y gi�u sang n�y. C� nghĩa l� n� chẳng rắp t�m lựa chọn, mặc cho cuộc đời đẩy đưa. Nếu được chọn lựa, tao lựa nước mắt con g� đ� b�i v� mắt m�nh để chỉ mong c� biệt nh�n nh�n xuy�n th�u �o quần của chị em phụ nữ đi qua lại dập d�u tr�n con đường n�y.

 

�- Tội lỗi!

 

� Người b�n thuốc cười r� l�n.

 

�- Sao m�y ưa x�i chữ ấy thế? X� hội n�y ai cũng mang tội ngập đầu, ai cũng xuống tới bảy tầng địa ngục. Ma qủi ngon cơm hơn bọn m�nh, bởi họ chết ở c�i thời điểm thanh b�nh ng�y xa xưa. M�y hiểu kh�ng? M�y mặc �o lam như kiểu gia đ�nh Phật tử, vậy chớ m�y biết c�u đời l� bể khổ t�nh l� gi�y oan kh�ng?

 

�- Th�i, ch�o ch� con đi.

 

�- Phải. Đi t�m th�n nh�n l� vừa. Đứng l�ng ch�ng ở đ�y cả m�y lẫn tao đứa n�o cũng phải nực g�, nổi n�ng.

 

� Trời xuống sắc, ho�ng h�n chờ chực đ�ng sau những cao ốc, đợi những ngọn đ�n đường sẽ đồng loạt ch�y đỏ. Th�nh phố n�y qu� lớn rộng v� An Lạc thấy ch�ng sinh, thấy bản th�n đều nhỏ b�, tựa giọt nước mắt rơi v�o l�ng biển cả, tựa hạt bụi x� giạt trong gi�, tựa chiếc l� trong rừng thu đổi m�u. Tung t�ch của Thuận H�a cũng thế, l� con c� nằm dưới một d�ng s�ng m�nh m�ng chảy chẳng bến bờ. Giờ n�y, chữ duy�n trong nh� Phật l� chữ c� khả năng mang tới niềm tin cho An Lạc. Ch� biết chắc cuối c�ng ch� sẽ đối diện với người m� ch� hằng khấn nguyện xin được gặp mặt. Khi người ta trang bị một l�ng th�nh để đi t�m, họ vượt qua những gian kh� v� họ sẽ nh�n thấy điều ẩn khuất chờ đợi. Đ� l� một sự trả c�ng tất yếu.

 

� Ng�y thứ năm, theo th�ng tin của một người đ�n b� giặt chiếu b�n s�ng, An Lạc l�n đ� tr�i nổi tới thị trấn Bắc Nam. Ch� đ� r�t từ ruột tượng tờ bạc thứ ba d�ng để trang trải v�o những việc chẳng thể d� xẻn, tằn tiện. So với những phố phường từng bỏ lại sau lưng, thị trấn n�y x� bồ, đ�ng đ�c v� hỗn tạp hơn vạn lần. Người da trắng, người da m�u, d�n ngoại quốc tứ xứ cũng chen vai th�ch c�nh đi đứng loạn xị giữa phố. S�nh điệu v� ma m�nh gấp trăm lần An Lạc. Trong đ�m đ�ng nếu c� ai muốn kiếm ra một đứa người nước ngo�i, họ sẽ đồng loạt đưa tay chỉ v�o bộ mặt ngơ ng�c của An Lạc: N� đấy. Nếu kh�ng đ�ng, hẳn n� vừa từ dưỡng tr� viện trốn chạy ra. N� hiện th�n của thứ qu� khứ m� ta muốn ch�n v�i. Nh�n n�, ta buộc l�ng phải hồi tưởng lại vết cắt thương đau của năm 75. Hoảng loạn, tả tơi. Mặt cắt kh�ng c�n hột m�u. T�n loạn, đổ vỡ, ph�n l�a, ly loạn. Tr� dập, t� tội, cưỡng bức. Một vết thương kh�ng bao giờ th�nh sẹo. Đ� bao nhi�u năm tr�i qua, sao tự dưng giữa đời sống đương đại văn minh vật chất n�y lại l�i ra một thằng người �cũ kỹ� dường ấy?. Sao n� c� thể sống s�t? Sao n� c� thể bắt kịp với thời đại? Ng�n ngữ n� d�ng cũng thế. Nhỏ nhẹ, lễ độ, ph�p tắc. Những thứ m� ch�ng ta đ� đ�nh rơi theo chiều d�i lịch sử, từ đổi mới cho tới kinh tế thị trường.

 

�- Dạ thưa th�m, cho con hỏi c� Thuận H�a c� phải thu� nh� ở đ�y kh�ng?

 

�- Dạ thưa b�c, l�m ơn chỉ gi�m con lối n�o để đến đường C�ch mạng th�ng T�m?

 

�- Dạ thưa anh, em nhận sự ủy th�c của một người v� em hứa chu to�n c�ng chuyện để người ấy an l�ng đi v�o giấc ngủ ng�n thu.

 

�- Dạ thưa c�, để con g�nh nước gi�p c�. Con quen việc ấy rồi. Con kh�ng lấy tiền trả c�ng đ�u. Chi xin c� chỉ b�y ng� n�o đến đường Nam kỳ khởi nghĩa.

�Ng�y thứ t�m, An Lạc đứng trước một c�nh cửa đ�ng k�n. Cửa đen đ�a, chạng vạng l�m n� th�m thẩm m�u. G� đi, cửa sẽ mở. An Lạc nhớ, h�nh như c�u đ� nằm trong Th�nh kinh. Ngay t�nh m� n�i, kinh Phật hay kinh Koran, thảy đều c� những điểm tr�ng hợp tựa thế. Đ� l� kinh s�ch, chẳng ai nhẫn t�m rao truyền x�i dục những điều sai lầm cho ch�ng sinh. Bi�n tập lại, ho�n chỉnh nốt những điều tốt l�nh, c�ng xa những điều hoang tưởng c�ng q�y. Người ta đọc, tr� tuệ được khai mở v� t�y nh�n duy�n phẩm hạnh đức độ của từng người, họ tiếp nhận ch�ng, thực h�nh v� gi�p bản t�nh ng�y một ho�n thiện. Kh�ng nở bề ngang cũng mạnh bề dọc. An Lạc g�. Từ nhẹ nh�ng đến mạnh tay. Khoảng năm ph�t th� cửa mở. Ph�a ngo�i tối, ph�a trong thắp s�ng ngọn đ�n n�on d�i t�m tất, t� một đường viền rạng ngời quanh cơ thể người con g�i. Người ấy tay c�n nắm chốt cửa, c� vẫn đứng �n lối chờ đợi tiếng xưng h� của người kh�ch đường đột.

 

�- Dạ thưa chị cho em hỏi c� c� Thuận H�a ở nh� kh�ng?

 

�- Em l� ai? Nh�n em, đo�n chắc l� kẻ vừa vượt ng�n dặm đến đ�y. Em t�n chi?

 

�- Dạ thưa em t�n An Lạc. Dạ đ�ng, em tr� th�n ở một nơi xa x�i, hẻo l�nh.

 

�- Vậy chớ em t�m Thuận Ho� với mục đ�ch chi? Duy�n do đ�u m� em biết c� một người mang t�n Thuận Ho�?

 

�- C� người nhờ cậy, c� người b�y đường, c� người mong mỏi ng�ng tin, c� người viết thư cho c� Thuận Ho�. Xin chị gi�p em, c� c� Thuận Ho� đ� kh�ng?

 

�- Chị l� Thuận Ho� đ�y. T�n đ� chị đ� xo� sổ, tự khai tử, giờ n�y chị t�n Mộng Hằng. Chị thật ngỡ ng�ng khi đ� qu� l�u mới c� người thốt l�n hai chữ Thuận Ho�. Thuận Ho� tựa như S�i-g�n vậy, thay t�n đổi họ mất rồi. Ấy chết, v�o nh� hẳn n�i.

 

� Người con g�i đ�ng cửa. Nh� nhỏ, c� vẻ như c� sống một m�nh. Đồ vật kh�ng nhiều, c� vẻ như c� chẳng mấy kh� giả. Ngọn đ�n xanh l�t tr�n trần soi xuống v�c vạc c� l�m An Lạc chẳng d�m quan s�t l�u. Cảm nhận c� điều g� bất an đứng chờn vờn đ�u đ�. C� mặc đồ ngủ, mỏng như giấy quyến d�ng vấn thuốc l�, chẳng c� nội y

g� cả. Lơ đễnh hết biết. An Lạc nuốt nước miếng, người n�ng như thể đứng s�t l� nướng b�nh m�. Sao chủ nh�n kh�ng chảy mồ h�i, tỏ vẻ kh� chịu. Quen với kh� hậu bất thường đ� ư?

 

�- Em c� vẻ kh�t, để chị r�t nước em uống. Em biết uống bia kh�ng?

 

�- Tội lỗi! Thưa chị, cho em ly nước lạnh th� em mang ơn.

 

�- Kỳ cục. Em xuất th�n từ đ�u m� ăn n�i dường như kh�c thường.

 

�- Đ�y l� l� thư em vượt ng�n dặm đường để mang tới cho chị đ�y. Vất vả kh� nhọc như tảng đ� tr�n vai giờ đ�y được tr�t bỏ xuống. Em rất hạnh ph�c khi được đứng gần chị bởi cứ tưởng sẽ mất nhiều thời gian mới t�m gặp mặt. Chị h�y đọc l� thư phong k�n n�y rồi chị sẽ th�ng r� ngọn ng�nh, đầu gi�y mối nhợ.

 

�- Đưa đ�y. Chị sẽ đọc. Nhưng trước ti�n chị c� một đề nghị chẳng biết An Lạc c� đồng t�nh kh�ng? Em n�n lui nh� sau để tắm rửa kỳ cọ bụi đường, chị biết An Lạc đ� kinh qua nhiều gian nan. Người ta n�i: Một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể tr�ng kiện, điều ấy kh�ng sai nhưng cần bổ t�c th�m, l� cơ thể đ� cần phải sạch sẽ. Đ�ng kh�ng?

 

�- Dạ, đội ơn chị. Em t�nh b�y tỏ nguyện vọng nhưng lại sợ chị mắng. Em xin ph�p được tắm t�p.

 

�- Lui đ�y, chị chỉ chỗ. C�i kh�a nước nằm kia, c�i v�i sen tr�n ấy. Trước khi mở nước An Lạc nhớ k�o tấm m�n ny-l�ng lại. Trong hộp nhựa đ� c� đựng cục x� ph�ng. C�i khăn l�ng n�y chị mới thay, sạch, đừng ngại. Chớ sợ tốn nước, cứ x�i thoả th�ch. Chị l�n đọc l� thư đ�y.

 

� An Lạc thực thi theo những điều chị Thuận Ho� b�y vẽ. Lần đầu ti�n, ch� tiếp cận với những thứ lạ l�ng. Ở ch�a, khi tắm, ch� lội xuống s�ng, s�u tới ngang thắt lưng. Đứng giặt �o quần, d�ng n� để quất từng luồng nước v�o cơ thể. Hoặc kh�ng th� sau s�n ch�a, gần cội mai gi� c� giếng nước m�t, m�c từng g�u l�n, nhắm mắt dội xuống cơ thể nẩy nở của thằng con trai vừa kịp vỡ tiếng.

 

� An Lạc mở hộp nhựa, trong đ� cục x� ph�ng m�u hồng c� khắc n�ng h�nh d�ng con chim bồ c�u. Hương m�i nhẹ toả v� khi ch� x�t v�o da thịt n� trơn tuột nổi bong b�ng những luồng gợi cảm kh� giải th�ch. M�i thơm của n� mang đầy sự tăm tối u m�, bắt ch� phải m�n m� hưởng thụ thứ thống kho�i chợt �a tới. Ch� sờ dương vật m�nh v� kinh h�i thấy n� thay đổi kh�c thường. N� như hăm he muốn đ�i hỏi, vượt tho�t điều cấm kỵ tr�i khuấy. Tội lỗi! An Lạc lẩm bẩm. Ch� phải tự đ�nh thắng lấy bản th�n. Ch� tắt nước v� ch� nguyện sẽ sớm rời khỏi chốn n�y, về ch�a ch�ng ng�y n�o tốt ng�y đ�. Nơi đ�y đầy bất trắc, ch� chẳng an t�m, sợ qu� tr�nh tu tập của m�nh sẽ ch�ng bị hủy diệt.

 

� Đ�m ấy, khi thức tr�n giường, đầu An Lạc nhức đau như bị ai d�ng gậy đ�nh l�n v�o tr�n. Cơ thể r� rời tựa hồ vừa bơi qua s�ng rộng. Giường nệm �m �i thơm tho v� hiện tại n� nhăn nh�u xộc xệch tả tơi. N� l� tấm gương soi rọi, qua đ� An Lạc nhận biết to�n th�n ch� đang trần truồng. Từ đỉnh đầu đến g�t ch�n, thần kinh nối liền ngang dọc thảy bải hoải, mạch m�u chạy t�n loạn rần rần, chuy�n chở thứ cảm gi�c nửa mệt mỏi nửa m� say th�ch th�. Đầu �c An Lạc mụ mị, ch� thực kh�ng nh�n ra ch�n tướng của sự vật, của nguồn cơn, của tỉnh thức hay mộng ảo chi�m bao. Tr�n đầu giường c� thắp ngọn đ�n v�ng b�ng nhỏ yếu watts, luồng s�ng ấy như biết đổi hướng tập trung soi rọi v�o cơ thể Thuận Ho�. C� từ nh� vệ sinh bước ra. Kh�ng một mảnh vải d�nh da v� đ�ch thị c� l� nguy�n nh�n, l�m dấy l�n trận động

đất khốc liệt thật hoang đường. An Lạc nằm bưng mặt, thổn thức. Ch� biết người ch� vừa bị tổn thương, c�i giống vật biểu tượng cho con trai đ� thực sự sức mẻ. Ch� kh�c, từ nhỏ tiếng cho đến �a vỡ chất ngất. Chiếc gối c� th�u h�ng chữ mộng đẹp đ� sũng nước mắt người con trai mười bốn tuổi đương th�.

 

�- Sao lại kh�c? H�y nhớ cho m�nh đ� vừa ho� th�n th�nh thằng đ�n �ng rồi. Một

thằng đ�n �ng, n� kh�ng c� quyền nhỏ lệ trước mặt đ�n b�. Em hiểu kh�ng?

 

��- Chị đ� l�m g� t�i?

 

� - Chị biết em mệt mỏi n�n gi�p em ngủ ngon bằng c�ch cho em uống thuốc ngủ.

�- Rồi sau đ�? Chị biết t�i l� người tu h�nh sao nở ra tay bức hại đời t�i?

 

� - Bức hại. Ai bảo thế? Đ� kh�ng mang ơn người ta c�n dở th�i ăn qu�ng n�i xi�n. Muốn ngủ với g�i trẻ đẹp như chị người ta phải tốn bao nhi�u em biết kh�ng? Em l� An Lạc, h�y khai tử c�i t�n ấy đi, chị gọi em l� Kho�i Lạc. Đ� sướng chưa?

 

�- Tội lỗi. C� lẽ khi về ch�a t�i sẽ kh�ng d�m xuống tắm s�ng, sợ x�c th�n n�y l�m � uế d�ng s�ng thơ mộng kia mất.

 

�- M� Phật. Em c�ng n�i chị c�ng y�u mến em. Chi đọc truyện Li�u trai thấy ma nữ muốn trẻ m�i kh�ng gi� th� chỉ c� c�ch t�m trai t�n bắt về để h�t lấy dương kh�. Cũng như trong T�y du k�, ma nữ hồ ly tinh đều th�m kh�t được ăn thịt Đường tăng. Ch�ng n� bảo thịt da kẻ tu h�nh đều bổ dưỡng, ngon kh�ng b�t mực n�o tả xiết. Em l� kẻ tu h�nh, chị rất muốn m�nh được l� ma nữ. Cuộc đời n�y chẳng c� g� vui th�, ch�ng ta sum vầy đ�m bảy ng�y ba th� c� chết xuống địa ngục cũng cam l�ng.

 

�- Giết người c� nhiều c�ch, xin chị đừng giết t�i bằng kiểu lạ l�ng kinh khủng ấy. Nếu c�n s�t ch�t từ bi trong l�ng xin chị h�y cho t�i sớm về ch�a. Viết cho thầy t�i một l� thư để chứng minh l� t�i c� t�m đ�ng người thầy ng�ng tin. Tội lỗi. Cứu người hơn x�y am, xin chị cho An Lạc n�y một lối đi.

 

�- Em biết �ng sư trụ tr� tr�n ch�a ấy l� ai kh�ng? L� bố chị đấy. Trong thư �ng cũng d�ng lời lẽ l�m ly y như em vậy. Một người cha v� tr�ch nhiệm như thế kh�ng n�n đ�n nhận sự hồi �m. Đừng tơ tưởng. �ng vất mẹ con chị bơ vơ giữa cuộc đời đi�n đảo n�y, muốn sinh tồn chị phải l�m nghề b�n bia �m. Em hiểu chữ bia �m l� g� kh�ng? Sớm ng�y mai em về ch�a, h�y tho�t y trước mặt �ng ấy. Em ch�nh l� l� thư m� ta đ� c�o cấu ngang dọc vết xước tr�n da thịt tối nay. L� ẩn ng�n, l� th�ng điệp m� khi xem qua �ng sẽ ngộ. Đời c� vay c� trả, chị nguyện sẽ ở đ�y tới m�n đời đợi ng�y trở lại của em. Muốn ch�m muốn giết muốn l�m t�nh l�m tội l�m mưa l�m gi� t�y �. Đời ta bất hạnh từ nhỏ, x�c th�n n�y nằm trong v�ng tay của biết bao thằng đ�n �ng. Ta kh�ng cạo đầu xuống t�c nương th�n v�o cửa Phật cũng l� chuyện lạ!

 

 

� Mất ba ng�y di chuyển, An Lạc về lại đường xưa lối cũ. Cảnh vật vẫn thế chỉ c� l�ng người lu�n đổi thay, biến tướng. S�ng kia vẫn vậy, �m đềm chẳng gợn s�ng chỉ c� t�m người m�i vọng động những s�n si v� thường. An Lạc đứng dưới bậc thềm l�ng chưa quyết c� n�n t�m gặp thầy để loan tin. Khi sự hồn nhi�n vuột mất t�m thức ta c�n đ� nỗi dằn vặt kh�n ngu�i, nghe chu�ng đổ l�ng những th�m bấn loạn kh� nắm giữ niềm an lạc thảnh thơi. R�u ria mọc l�n ph�n dưới cằm, An Lạc tr�ng gi� đi, đến độ khi soi b�ng xuống nước, s�ng kia vốn hững hờ cũng phải cau c� bề mặt, s�ng đồng t�m loang ra. Kh�ng phải đ�u. S�ng ấy c� do bởi một người vừa xuống m�c nước l�m khuấy động đ� th�i. Người ấy m�c đầy hai th�ng nước, quay đầu lại rồi đực mặt khi ng� thấy An Lạc:

 

�- Ủa, em đ� về rồi ư?

 

�- Dạ phải. Em mới về.

 

�- Mất bao l�u? Tr�ng em giờ n�y đ� trưởng th�nh như một kẻ lạ, một người của phố phường.

 

�- Thầy vẫn khoẻ?

 

�- � hay. Anh thật sơ �! Đ�ng tr�ch, đ�ng tr�ch! Em xuống n�i hai h�m th� thầy trở bệnh. Mọi người cố giữ b�nh tĩnh để t�m ra hai phương �n: Thứ nhất, khẩn cấp đưa thầy xuống bệnh viện tỉnh. Thứ hai, đ�nh điện k�u cứu Thượng tọa Đại đức. Lại phải biểu quyết lần nữa sau khi nghe nh� thương loan tin phải mang thầy v�o bệnh viện chuy�n khoa để mổ tim. Sau khi biểu quyết, mọi người thống nhất với � kiến của Thượng tọa: Muốn đấu tranh với thần chết buộc l�ng ch�ng ta phải cho thầy ăn nhiều thịt c� c�ng chất bổ dưỡng. Thầy ng� mặn, điều ấy cần cho sức khoẻ. Cơ thể phải chứa nhiều vitamin mới c� sức chống chọi với phẩu thuật, với bệnh t�nh.

 

�- V� thầy đ� ph� giới?

 

�- Bắt buộc. Thực đơn nghe l�m ly bi đ�t, ng�y hai bữa phải uống sữa ăn trứng g� c� saumon Alaska hấp với đậu H�a-lan, thịt b� b�p-tết c�ng khoai t�y nghiền với bơ. Tr�ng miệng b�nh kem caramel hoặc sữa chua. Đầu bếp do c�i �ng g� đ� chuy�n nấu cho kh�ch sạn ba sao dưới phố. Cẩn thận v� b� mật kh�ng n�n để lộ ra b�n ngo�i. Đệ tử ch�ng m�nh tối tối gia tăng giờ tr� ch� tụng kinh mong thầy sớm b�nh phục. Ch�a n�y thiếu mặt thầy th� chẳng c�n g� để n�i. Th�i, h�y theo anh l�n ch�a.

 

�- Em chưa l�n được. Anh kh�ng thấy chuyện n�y kỳ cục sao?

 

�- Sao vậy? Kẻ tu h�nh chẳng n�n chấp n� những điều nhỏ nhặt. T�y ho�n cảnh, m�nh phải biết co gi�n để đi cho hết con đường sạn đạo. �ng L�o Tử c� n�i:�Người s�ng suốt nghe đạo th� gắng sức m� thi h�nh, người b�nh thường nghe đạo th� nửa tin nửa ngờ, người tăm tối nghe đạo th� cười rộ. Nếu kh�ng cười th� đạo đ�u c�n l� đạo nữa?� Em đang nực cười hay sao đ�y?

 

�- Đạo ấy l� đạo g�?

 

�- Đạo trường tồn. Nghệ thuật sống.

 

�- Anh giải th�ch chẳng được minh bạch. Em phải đi nh�n mặt thầy. Nh� thương n�o hả anh?

 

�- Bệnh viện Trung ương.

 

� Trong ruột tượng c�n s�t ch�t tiền. Điều đ� l�m An Lạc chẳng ngần ngại, xẳng x�i l� đằng kh�c. Ch� đi xuống n�i như điệu bộ một cậu học tr� vất s�ch vở xuống đất để đi săn đuổi những c�nh bướm bay chập chờn tr�n đồi cỏ mượt. L�ng ch� đ� đổi, �m thầm ch� n�o hay. Nghe thầy ng� mặn thay v� lo �u, ch� lại thấy sảng kho�i. Ch� đ� ngủ với đ�n b�, c� th�nh mới hiểu được cơ thể sung m�n giờ n�y đang thay da đổi thịt từng ph�t gi�y. Cứ nhắm mắt trong chốc l�t, ch� lại thấy r� mười mươi đường n�t c� tr�n cơ thể Thuận Ho�. T�c c� ta như rong r�u l�m rối tr� kẻ đang bơi. Ngực c� ta mềm mại, hạ thể c� ta ướt �t; v� to�n thể đ� l� thứ g� ho�n chỉnh nhất m� tạo ho� đ� tốn c�ng nh�o nặn ra. Kh�ng c� nước, c� chết. Kh�ng c� đ�n b�, c� lẽ tr�i đất n�y sẽ hiu quạnh tựa như ng�y tận thế.

 

� Giữa đường, c� cặp t�nh nh�n cho xe gắn m�y chạy chậm lại. Người điều khiển xe thắng đứng, chống một ch�n, tắt m�y v� cả hai c�ng rời khỏi nệm xe.

 

�- N�y bạn hiền, ch�ng t�i nhờ t� việc.

 

� Người đ�n �ng n�i với tay vẫy. Sau lưng, lấp l� một mặt hoa da phấn. Người đ�n b� cười, nụ cười th�n thiện. Nụ cười k�o bước ch�n An Lạc lại gần.

�Trong tay người đ�n �ng đong đưa chiếc m�y ảnh:

 

�- M�i ch�a cong v�t đ�m l�n trời xanh. C� thấy kh�ng? Uy nghi thật. Em h�y đứng s�t b�n anh. Rồi, nhờ bạn chụp cho bọn t�i một tấm ảnh.

 

�- Hai ba pose c�ng tốt. Người đ�n b� th�m thắt, tay �m cứng một b�n h�ng nh�n t�nh.

 

�- Trước khi chụp t�i xin th�nh thật đưa ra lời cảnh b�o.

An Lạc ng� l�n m�i ch�a, nương th�n trong đ� nhưng chưa một lần ch� để t�m ngắm b�ng d�ng đồ sộ của n�, nhất l� đứng ở vị thế của ngoại giới như lần n�y.

 

�- Xin nghi�ng m�nh lắng nghe. Người đ�n �ng đ�a cợt.

 

�- Chưa c� lứa đ�i n�o hạnh ph�c khi l�n đ�y chụp ảnh. Họ trở về, g�y gỗ, mắng nhiếc v� chia tay. Anh chị nghĩ sao?

 

�- C�c nghĩ g� cả. Cứ bấm m�y đi. Nhớ h� một hai ba để bọn t�i chuẩn bị nụ cười.

��nh flash nh�y l�n.

 

�- Tuyệt vời. C�m ơn bạn hiền. Đừng quan ngại. �p phe mười lăm ng�n th�i. Đ�m cưới giả. Bảo l�nh sang Mỹ th� đường ai nấy đi. Hạnh ph�c l� điều bọn ch�ng t�i sợ h�i nhất. Ch�a c� linh thi�ng đừng bắt bọn t�i phải sống keo sơn như đ�i uy�n ương. Mẹ kiếp. Đ�m cưới giả! Ngực c� d�u cũng giả. Rốt cuộc th� c�i ta b� n�y c�i g� cũng l�o lếu khốn nạn!

 

� Tiếng xe gắn m�y r� l�n, phun kh�i lui sau rồi chạy v�ng vo theo con đường độc đạo uốn lượn quanh sườn n�i. M�u trắng của chiếc �o người đ�n b� mặc phất phơ, ở xa tr�ng tựa như tờ giấy v�ng m� c�ng người khuất mặt lặng lẽ bay trong chiều.

 

Chu�ng ch�a mệt mỏi gi�ng tiếng. Trầm, nặng, đục đuổi theo ch�n An Lạc đang sải bước.

 

� Hồ Đ�nh Nghi�m

 

 

� gio-o 2008