Hồ Đ�nh Nghi�m

ĐI HẾT CHUYẾN T�U TẾT

(Rồi Hẳn Chết)

chuyện ngắn

 

Sợ vỡ đầu do trẻ con n�m đ�, những � cửa tr�n t�u đều c� gắn lưới chắn k�n bưng. (Bởi biết sợ n�n mới sống c�n). Người đ�n �ng đen đ�a truyền đạt kinh nghiệm đường d�i: �Lấy đ�i d�p k� dưới đ�t, kẻo c� khi bất cẩn d�p kh�ng c�nh m� bay�. Đ�i ch�n trần của �ng h�nh như chưa biết mặt mũi đ�i gi�y, những ng�n to, khỏe ngầm bảo nhằm nh� g� chuyện lẻ tẻ tui đi bộ đeo ba-l� từ Trường sơn đ�ng qua Trường sơn t�y ba mươi gi�y.

Thi�n nhi�n b�n ngo�i đ�ng khung, mất tự do những đ�m m�y dật dờ bị kh�i t�u nhuộm chất độc m�u da đen. Chim ở n�i bay về, đậu tr�n gi�y giăng ch�ng giữa những cột điện tr�ng như nốt nhạc phơi thầm lặng tr�n năm d�ng kẻ. Th�nh phố giờ n�y rất nhiều d�y điện. Người đ�n b� kể, mắc cửi, tựa đ�m m�n nhện chực tr�i mỗi số phận con người, c� c� g�i dịu hiền xa nh� trọ học chiều về lội nước chật vật nghĩ tới một ch�n cơm lưng chờ đợi trong căn hộ tập thể; v� cớ l�m sao chuyện thật hoang đường d�y điện đứt s� xuống người em, con rắn đương đại quấn cổ cắn v�o giấc mơ b�nh dị đột tử, từ đời thường x� hội chủ nghĩa em nhắm mắt bước v�o vườn địa đ�ng m� muội mu�n đời kh�ng c� thật. B�o c�o ở bệnh viện V� d�n nghe cắc cớ: Sinh vi�n hưởng dương ở tuổi hai mươi kh�ng th�n nh�n họ h�ng người n�m đen như kh�c củi ẩm để gi� lửa. Niềm đau bạn c�ng lớp d�nh cho em �n tắt những giọt lệ chẳng chịu rơi khỏi cằm t�i t�. Thằng trưởng lớp kể lể h�m động quan: �Tớ thật bức x�c, c�i Bĩm rất th�ng tho�ng cởi mở, tớ đi xe tay ga chở em mấy bận về nh� trọ những h�m mưa giăng nhẹ hạt. Sự cố ấy l�m em b�y r� nội y v� số đo ba v�ng phải n�i l� điện nước đầy đủ. �i, Bĩm đ� chết! Uổng ph� thật! Tớ chẳng r� em c� l� một hồn oan trinh nữ!�

T�u ch�ng ch�nh người lắc lư. T�u h� c�i người khạc nhổ. Quang g�nh đồ đo�n nghi�ng ng�, chộn rộn. Một đứa cụt ch�n đi l�n l�ch mắt l�o li�n m�i miệng chẳng liền da: �B� Ba b�n b�nh b�o bị b�c Bảy B�a b�n b�nh b� bề bướm, biết bụng bầu b�c Bảy b�n bỏ b�. B� Ba bị bắt b�, buồn b� ba bốn bữa�� Thằng con trai ng� sương gi� phong trần, c�y đ�n ghi-ta chỉ c� năm gi�y th�ng gỗ bể d�n miếng băng keo to đ�ng bằng miếng b�ng d�ng khi c� th�ng. Khoảng mười một mười hai m� c� nhắc đi thong dong giữa d�ng đời nhiều oan nghiệt ho�nh tr�ng. Hắn h�t kh�ng b�i bản lề luật, đa phần thể hiện do cảm x�c, ăn đứt nhạc Rap, da diết hơn kẻ th�nh t�m s�m hối � a g� m� tụng kinh. Ngo�i vần B, m�y c�n biết chơi vần g� kh�c? Ai đ� hỏi. �Lan l� lan Liễu l� liễu, l� lơi lắm l�c lại l� Lọ lem. Lan Liễu Lọ lem lưu lạc lu�n l�m lụng lắc l�o, l�m l�i l�ng l�� Ủa m� sao n�y giờ chưa thấy cho tiền bo? Địt mẹ! Ngh�o dớt m� b�y đặt đ�i hỏi! Hắn bỏ đi, mang giọng h�t khản tiếng ma t�y y trang Kh�nh Ly thời đi ch�n đất vắt ngang những toa t�u uốn lượn: �Nếu biết t�i mang kiếp cầm ca� Hỏi rằng em c�n y�u t�i nữa chăng?� C� hai mẹ con, c� vẻ th�nh phần n�ng d�n, d�i mắt tr�ng theo, mẹ chắc lưỡi: Kh�ng cứ l� phận đ�n b�, đ�n �ng con trai cũng khối đứa đ�o bồng niềm đau nỗi khổ, chặt dao b�n cũng chẳng đứt l�a. Tội nghiệp! Con l�n tiếng, b�y tỏ nỗi l�ng: M� ơi đừng gả con xa, chim k�u vượn h� biết nh� m� đ�u?.. Mồ tổ m�y lục b�t với lại ca dao, �-sin nghe xịn hơn l� nghề n�ng. Ở l�ng chỉ c� m�nh m�y, ti�n phong đi trước mở đường xuất dương. Đ�i-loan tuy gần m� xa t�m đ�u ra dậu mồng tơi xanh rờn? Ra đi nhẹ g�nh h�nh trang, điện thoại di động c� tao x� phần.

Người đ�n �ng bạc t�c đứng h�t thuốc cuối toa lầu bầu: �T�i van bạn chớ l�m thơ, ngoại trừ trường hợp thiếu n�, bạn sẽ chết�* �ng trải rộng tờ nhật b�o: �Trương thị Kim Ho�n, đăng k� hộ khẩu tại phường C� Giang Q.1 Th�nh phố Hồ Ch� Minh t� oan 4 năm được đền b� 143 triệu�. Mẹ kiếp, 143 triệu m� l�m c�i đếch g�?! T�i van bạn chớ nhận số tiền ấy, ngoại trừ trường hợp thiếu n�, bạn sẽ chết. Mắt �ng đảo qua mục kh�c: Fidel Cu-ba, B�c Hồ cu con, con thức ba ngủ, con ngủ cu ngổng ba hổng ưa� Kh�i h�i nhỉ? Lại chuyện cười: �Anh S�u đọc b�o, thấy b�o n�i h�t thuốc hại cho sức khỏe, liền bỏ h�t thuốc. Thấy b�o n�i uống rượu c� hại cho sức khỏe, liền bỏ bia rượu. Thấy b�o n�i m� đắm sắc dục c� hại cho sức khỏe, liền bỏ đọc b�o�. Người t�c bạc v�y v� tờ b�o n�m xuống đường rầy. C� tiếng th�t:

- Sao lại thế?

- Chuyện g� cơ ạ!

- Con mẹ b�n x�i thằng cha b�n lạc rang thảy đều cần đến n�. M� ngay cả t�i, n�i điều kh�ng phải thầy bỏ qua cho: Đến buồn đi ỉa phải cậy nhờ đến b�o bổ lau đ�t hộ cho.

- Đồ dở hơi, sao kh�ng n�i sớm? Cơ khổ! ch�i thứ ấy th� c� nước� G� nhẩy? Cho đ�t đen th�m. D�n ngu khu đen.

T�u chui v� hầm, hầm đục xuy�n n�i. N�i to th� hầm d�i, đi r� l�u giời mới tỏ. N�i b� th� thoắt c�i, t�u đ� thấy �nh s�ng cuối đường hầm. To hoặc nhỏ, nhớn hay b� th� đều chịu chung một ho�n cảnh: Tối thui. Đ�m h�m nh� gianh cũng như nh� ng�i, b�ng tối lu�n đồng l�a với tội �c. C� g�i sắp đi Đ�i-loan đổi đời l�m kẻ hầu người hạ cho người nước lạ la to�ng như gặp phải ma. M� c� hỏi: Chuyện g� mẩy? Bị kh�ng c� mặt ti�, c� ổng đố m�y d�m. Con n�y, tao hỏi chuyện g� m� loạn xị dớn d�c? C� đứa n�o mới b�p v� con đ� m�. Mặc x�-chen d�y như �o gi�p m� cũng hơi bị đau. T�u r�ng m�nh trước khi chui ra khỏi bức m�n tối d�y. �nh dương quan chẳng c� g� lạ ngoại trừ b�y r� sự trơ trẽn của những thứ xấu xa. Quanh chỗ hai m� con nạn nh�n ngồi tịnh kh�ng nh�n ra mặt một đứa tiểu nh�n mang hội chứng ngứa tay. Ai cũng kẹp tay v� n�ch như bị tr�i, mắt lim dim như thiền giả đối mặt với c�ng �n chẳng bận t�m thế sự � trược đang vận chuyển từng s�t na. Nh�n rốt r�o chỉ ng� ra hai đứa trung ni�n l� c� khoảng c�ch gần với hiện trường, (nhất cự ly nh� cường độ) v� chỉ c� hạng đ�n �ng mới th�ch b�p v� thiếu nữ (rờ mềm mềm b�p �m �m- c� b�i đồng dao đ� h�t thế). Nhưng n�i tội trời, hai kẻ r�u ria l�n ph�n ấy in tuồng bị khuyết tật, họ như chưa hề d�m r� cuộc đời. Một người l�m t�i kh�n: Ủa, mới đ� m� t�u chạy ngang Phan Thiết rồi sao? Bỏ đi t�m, m� m� ưa l�m trạng. Sao trong kh�ng gian độ chừng như mặn nồng m�i nước mắm nhĩ vậy c�? Thằng chột cười r� l�n, nước mắt đọng vũng trong hố s�u độc nh�n: Chẳng qua l� anh ngồi cuối hướng gi�, gần cửa th� c� con mẹ mặc quần r�ch đ�y đang lộ h�ng đ� th�i. Bả b�y h�ng hơi bị v� tư chứ Phan Thiết đ�u giờ n�y cha nội! (Trong thế giới những kẻ m�, thằng chột l�m vua). �ng vua anh minh n�y bận bịu với quần thần đui m�, ai hơi đ�u rảnh rang để b�p v�. Sướng sung g�? �ch lợi g�? No cơm ấm �o kh�ng? Vắn tắc: Ăn được c�i giải g� cho ph� sức, nhọc c�ng? Chưa n�i tới chữ dơ d�y. �ng m� hay xuống s�u c�u vọng cổ, c� lời độc đ�o h�nh như do vua Duy T�n (?) ph�t ng�n (nh� nước qu�n kiểm duyệt): �Tay dơ th� lấy nước m� rửa, nước dơ th� lấy g� m� k� cọ đ�y?!� Chao �i, ho�ng thượng anh minh thứ thiệt, hậu duệ đời sau mu�n đời kh�ng s�nh kịp.

T�u lại h� c�i, �n chừng sắp dừng ở một nh� ga, người l�n kẻ xuống. Moa v� toa, về qu� choa, đi h�i hoa, rồi được thoa, cho tiền boa, �i xu�t xoa�Việt kiều hay T�y ba-l�? Đừng đi�u ngoa, ưa b� lu b� loa, đợi t�u dừng, moa leo l�n đầu toa moa ỉa. Ba người kh�ch mới l�n ăn vận cũng xuềnh xo�ng. Ngoại trừ đứa c� bộ tịch lăng xăng của thổ c�ng l�m hướng dẫn vi�n, hai g� nọ da dẻ chưa r�m nắng, để lộ phong th�i của kẻ �xa qu� hương nhớ mẹ hiền�. Kh�c ruột ng�n dặm trẻ trung dồi d�o chất dinh dưỡng tướng t� thuộc loại ngon cơm. Tết năm nay đất nước m�nh thay đổi nhiều. Một đứa nhận x�t. Ừ, moa nhớ năm kia moa về chơi em người mẫu ch�n d�i bao trọn g�i chỉ ba trăm đ�. B�y chừ gi� ch�t phải mất ngoẻn năm trăm. Chắc lưỡi: Đất nước khấm kh� thời buổi kinh tế thị trường tr�ng thấy. Thằng hướng dẫn n�i: V�o tới th�nh phố l� tui hết nhiệm vụ, đ�ng kh�ng? Tui c�n phải trở ra kẻo �ng b� gi� chửi: Ba ng�y Tết chẳng chịu về thắp cho �n mệ ba c�y hương. Cũng được, bọn moa sẽ hợp đồng với mấy c� l�m dịch vụ t�nh nh�n hờ. Tui n�i điều mất vui th� anh bỏ lỗi chứ vợ anh đi m� m� anh bạo gan kiểu nớ? Vợ moa đi thẩm mỹ viện. Cả tuần phải nằm một chỗ đợi da dẻ l�nh lặn, ki�ng cử bụi bặm gi� m�y nắng mưa. Họ bảo sửa sắc đẹp ở qu� nh� gi� rất linh động th�ng tho�ng, rẻ như b�o m� hậu sự cũng kh�ng đến nỗi, về lại bển ch� nu�i ở nh� phải sủa vang r�n, nhận kh�ng ra. G�i Việt-nam hơn g�i T�y t� hay sao m� ghiền dữ rứa? Để moa n�i cho nghe, ăn l� t�o nho d�u l�u ng�y phải ng�n, tự dưng được cắn ngập răng v�o tr�i khế ngọt bảo sao kh�ng phấn kh�ch? Chưa kể n� n�i tiếng Diệt: Chơi em đi anh, đừng sợ, em kh�ng mang mầm bệnh n�o hết chơn hết chọi, đứa n�o n�i l�o cho xe c�n.

Mẹ con nh� n�ng được tập đo�n m�i giới lấy chồng nước ngoại cử nh�n vi�n ra đ�n ở s�n ga, mừng mừng tủi tủi nhận tiền theo hợp đồng v� chia tiền c�. �Sao mầy giẫm l�a nh� �ng hở c�!� Đồ �c đức bất nhơn! Ngồi kh�ng ăn b�t v�ng! Chia tay, bịn rịn, n�i chẳng n�n lời. C� đi, m�y đi như kiểu Kinh Kha nghe con, chứ dăm ba bữa trốn về tan hoa n�t ngọc th� tao c� nước gầm đầu trước mặt b� con lối x�m.

�ng đen đ�a sẽ lội bộ về Đồng Th�p nhằm nh� g� ba c�i lẻ tẻ để li�n hoan c�ng hội những người kh�ng chiến cũ. �ng rất hồ hởi l�ng như ngọn cờ căng gi� bởi �ng biết chắc buổi li�n hoan n�o cũng c� rượu. Nam v� tửu như kỳ v� phong. Từ L�a Mới cho tới rượu Vốt-ka của Nga. Từ rượu trắng của Trung quốc m�i hở răng lạnh cho tới rốt r�o rượu U�ch-ky của thằng Mỹ phản động. �ng xơi r�o v� �ng lập ng�n c�ng những người đồng ch� cũ: D�, uống đi, kh�ng say kh�ng về. Khi đ� ng� ng�, �ng sẽ nh�n danh, sẽ thay mặt những đồng đội cũ để đọc bản c�o trạng l�n �n th�nh phần b�c lột, đồ vắt chanh bỏ vỏ, đồ lợi dụng xương m�u của anh em. Giờ n�y ch�ng ngồi ch�p cao quyền lực trong khi ch�ng ta cơm kh�ng c� m� ăn, bụng r�o s�i mắt mờ m�i ngắm ba c�i huy chương bằng ban khen chẳng cầm cố đ�nh đổi được một xu h�o.

Đi sau lưng �ng l� thằng thanh ni�n bất cẩn kh�ng ch�m đ�i d�p dưới đ�t. Sỏi sạn tr�n lối đi khiến hắn nhăn mặt. Thế n�o quanh đ�y cũng c� quầy b�n gi�y d�p cũ. Tin tao đi. Giống như con đường lởm chởm cả đinh th� cuối đường thế n�o cũng c� thằng đinh tặc ngồi v� lốp xe. �ng đen đ�a lại th�m một lần truyền đạt kinh nghiệm. Ch� em đi đ�u? Về nh� ăn Tết hả? Dạ kh�ng, v�o thăm M�. Bệnh viện ngo�i kia thiếu thốn dụng cụ y khoa n�n họ chuyển bả v�o tận trong n�y. M� n�i m� ưa chết cho rảnh nợ tại v� tiền nằm viện qu� tốn k�m, mấy cha con b�y l�m lụng suốt đời cũng kh�ng trả nổi. Chao, năm hết tết tới m� n�i chi lời buồn b�. Như tao đ�y th� thiệt đơn giản, muốn chết cứ biểu mấy thằng bạn cũ, m�y sẵn K-54 dắt lưng quần kh�ng? Ak-47 cũng được, ra ngo�i s�n lia cho tao v�i vi�n. Mẹ, cuộc đời n�y đầy cả bội bạc!

S�n ga nhốn nh�o bởi ba bốn �ng c�ng an x� dạt đ�m đ�ng cản trở nh�n vi�n thi h�nh nhiệm vụ bảo vệ trị an. Bắt n�. Địt mẹ, ch�ng �ng theo m�y l�u rồi. Chớ để n� tho�t lần n�y. C�y đ�n guitar nổ khi bị đập vỡ nghe như tiếng ph�o chuột đốt lẻ loi. Thằng cụt ch�n bị đ� lưng bằng bốn năm b�n ch�n mang gi�y d�p đường bệ. Đ�m đ�ng bu lại th�nh một v�ng tr�n kh�p k�n, hiếu kỳ. Chuyện g� vậy? Sao kh�ng dưng lại ức hiếp kẻ t�n tật? B� con c� b�c kh�ng biết đ� th�i. Thằng n�y ch�a phản động, n� bi�n tập một b�i h�t to�n vần H nhằm b�i xấu h�nh ảnh b�c Hồ th�n thương. C� người đứng dấu mặt trong đ�m đ�ng l�n tiếng: Kh�ng tin, biểu n� h�t nghe coi. Kh�ng d�m đ�u, như vậy những đồng ch� của t�i lại bảo t�i th�ng đồng x�i dục khuyến kh�ch tội phạm. �Nếu biết t�i mang kiếp cầm ca�� Mếu m�o, giọng run, nước mắt chảy, thằng cụt ch�n bị l�i đi. Chẳng được cẩn trọng cho lắm, tệ hơn người ta l�i con ch� đi trấn nước, về l�m thịt ở qu�n Hương Đồng Qu�. Ngay t�nh, con ch� c� gi� hơn thằng người t�n tật ấy. �ng bạc t�c b�nh phẩm. �ng đốt thuốc ba số nh�n d�ng người x� bồ qua lại. Nh� ga chưa chuẩn bị đ�n Tết, tường v�i c� nhiều chỗ bị b�i bẩn. C�u khẩu hiệu Kh�ng c� g� q�y hơn độc lập tự do đang mờ nhạt bởi nắng mưa, cũ kỹ, chẳng mới. Những người ở ven đ� đang lật đật g�nh hoa về th�nh phố tranh thủ b�n kẻo h�o hon xu�n th�. Hoa chỉ đẹp khi c�n hiện hữu nguy�n trạng với th�n c�nh, bức l�a n�, dồn đống n�, b� chung n�, nhan sắc n� tơi tả �t nhiều. Người đ�n �ng nh�n trời, n�t nh�u những sợi d�y điện cắt đường ngang n�t dọc vụn vằn một g�c phố. �ng đọc thầm, ch�ng vụng mấy c�u của Nguyễn Đức Sơn:

�Đ� mẹ c�y b�ng

Mầy kh�ng lao động

Tao nhổ m�y đi

M�u tr�o thi�n cổ�.

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

Tết con cọp 2010

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

�gio-o.com 2010