
Hạc Thành Hoa
KHÔNG ĐỀ
Suốt đêm cùng thức với tàu
Sáng ra núi cũng nhuốm màu tà huy
Rồi người với núi chia ly
Trời bao la quá lấy ǵ để che !
NHỚ MÀU HOA CẢI
Ơi màu hoa cải tháng Giêng
Bao lần chợt nhớ chợt quên bao lần
Màu hoa cải nở trước sân
Tuổi thơ cùng với nắng xuân chan ḥa
Bây giờ hoa cải đă xa
Nắng không vàng nữa riêng ta chợt vàng.
DỰ CẢM LÚC CHIA TAY
Rồi ta sẽ chia tay nơi đă gặp
Nước mắt ṿng theo những bánh xe quay
Ta chết đuối giữa niềm đau xa cách
Tay vẫy ǵ ? hay với một làn mây !
CHÂN DUNG NÀNG
Khi ngày tháng đẩy tôi vào đây bằng những cánh tay đen
Th́ tóc nàng đă thành loài dây leo
Quấn quanh cửa sổ
Mắt nàng th́ dài
Dài như mơ ước của ḷng nàng
Như đau khổ của đời tôi
Với hoài băo đó
Biến nàng thành giống hươu cao cổ.
ĐÊM TRĂNG PHƠI ÁO
Ngày mai vừa hết quần áo mặc
Một bộ diện gần cả tháng nay
Ta lười trời đất c̣n nể mặt
Th́ sá ǵ đôi trận gió bay…
Nhưng đêm trăng sáng trăng huyền diệu
Gác trọ ḷng không bóng mây vương
Bạn vừa đi khỏi trăng vừa tới
Đem áo quần ra giặt đỡ buồn.
Dưới bóng trăng ḿnh ta một cơi
Đất trời im vắng giấc cô miên
Bên thau quần áo cao như núi
Nỗi buồn trong dạ cũng cao thêm.
Trăng soi từng chỗ cho ta giặt
Áo quần trắng toát một màu trăng
Ṿ từng chiếc áo nghe tim buốt
Ḷng cũng sầu theo những nếp nhăn.
Ta ngồi nh́n bọt xà bông vỡ
Mỗi bọt tan theo một phiến trăng
Tiếng của đời ai đang nức nở
Giữa tiếng đêm thu mộng xế tàn.
Cố thức giặt cho xong quần áo
Ngậm ngùi vắt những ánh trăng trong
Trăng theo nước chảy về vô tận
Từng giọt trăng dư rụng xuống ḷng.
Đêm nay phơi áo trên sân thượng
Phơi cả đời ta giữa quạnh hiu
Phơi cả hồn ta trong sương lạnh
Một trời trong vắt bóng trăng treo.
NHỮNG CON ĐƯỜNG HỘI AN
Tặng Hoàng Lộc
Trái tim em cất trong lồng ngực
Rất gần mà đi chẳng tới nơi
Em đưa tôi dạo quanh phố cổ
Áo em xanh chao lượn một khoảng trời.
Em đưa tôi qua nhiều đường nhiều phố
Rất gần thôi sao cứ măi kiếm t́m
Những con đường Hội An đều qua hết
Trừ một con đường dẫn đến trái tim.
Hạc Thành Hoa
http://www.gio-o.com/ThoTinhMienNam1975HacThanhHoa.htm
© gio-o.com 2011