
HÀ QUANG MINH
BÀI THƠ VỀ THỜI ĐẠI NÀY,
BẤT KHẢ TÍN
Anh không c̣n tin vào bất kỳ điều ǵ nữa
Cuộc sống lầy lội này, ta biết tin ai
Những nói cười thế thôi
Nhưng cảm thông thế thôi
Những yêu đương thế thôi
Tất cả
Cuối cùng
Chỉ là tṛ hề lộ liễu
Thành phố này ngổn ngang
Bụi
Khói
Và mùi mồ hôi của những kẻ chạy đua v́ lư do ǵ chính họ cũng không biết
Những màu hoa ngày xưa bây giờ thành mỏi mệt
Bởi nỗi ám ảnh mơ hồ về một thời đại rất đẹp
Đă đi qua rất xa
Đôi khi ước ao một buổi chiều về nhà
B́nh yên và hạnh phúc
Nhưng cuối cùng,
Ngay cả căn nhà
Cũng là địa ngục
Bởi nỗi cô đơn của một kẻ lạc loài
Nh́n lại ḿnh chẳng thấy giống ai
Nh́n lại ḿnh chẳng có ai là đồng loại
Chúng ta chỉ đồng lơa thôi
Để dựng nên một thời đại
Hối hả không thể tin nổi bất kể điều ǵ
Những dối trá
Hỡi ôi không chút khả nghi
Chúng ta cũng dối trá khi giả vờ tin vào chúng
Nhưng chúng ta cũng hiểu rằng màn kịch này quá vụng
Để rồi hềnh hệch cười
Tất cả chỉ là tṛ chơi
Vết thương này
Thực sự khó ngoai nguôi
Vết thương này
Ngày nào cũng ứa máu
Một thời đại
Không biết đi đâu
Làm ǵ
Và từ đâu ta tới
Quẩn quanh
Hoang mang
Giả trá và lọc lừa
Ngay cả những điều em nói cùng anh mới lúc ban trưa
Cuối cùng cũng là lời nói dối
Nó ngọt ngào khiến anh nghĩ anh mới là thằng có lỗi
Nhưng chỉ cần b́nh tĩnh một phút thôi
Anh hiểu em đang trong vở kịch của chúng ḿnh
Nhưng tốt nhất là anh cứ làm thinh
Cứ giả vờ như anh đang tin
Cứ giả vờ kiểu như anh cũng đang đóng kịch
Anh chẳng c̣n tin bất kỳ ai
Cả em nữa đấy “em yêu” ạ
Thời đại này tin ai cũng là khờ dại
Và nếu không tin, cũng cố phải ra vẻ dại khờ…
SG chiều mưa không ra mưa, nắng chẳng ra nắng
MỜ MỊT
Anh lại bắt đầu một ngày b́nh thường
Đi ngang cây cầu cũ
Nh́n về phía xa xa
Thành phố này mịt mù quá
Đă lâu rồi,
Lâu lắm rồi
Chưa thấy trời cao xanh vời vợi
Tất cả cứ gần nhau
Đan kín vào nhau
Như thể chỉ cách nhau một tầm tay với
Những ǵ ḿnh thủ thỉ đêm qua
Rồi cũng sẽ quên nhanh em nhỉ
Em tóc ướt
Môi thơm
Và hay cười ư nhị
Nhưng thật ra em tinh quái vô cùng
Anh bước vào quán café
Nh́n những người tre trẻ
Họ h́nh như không bao giờ suy nghĩ
Chỉ sống và vui
Không biết đến ngoài kia tất cả đang ngột ngạt nhường nào
Anh cũng giả vờ ḿnh như họ thôi
Cũng sống và vui
Cũng vẻ ngoài không suy nghĩ
Nhưng thực ra là anh đang băn khoăn lắm
Chúng ta đang đi về đâu?
Công việc mỗi ngày như lối ṃn chồng lấp lên nhau
Chẳng có ǵ hay ho
Chẳng có ǵ mới mẻ
Nhưng anh cần phải làm như là số phận anh vốn phải thế
Anh cần sự đổi thay mà anh sợ thay đổi lúc này là quá trễ
Em c̣n trẻ trung
C̣n phơi phới
Mắt biếc môi hồng
C̣n có thể làm những ǵ em muốn
Ấy vậy mà
Em cũng như họ thôi
Không nghĩ
Em có biết là sẽ một ngày em thấy em quá muộn
Để đổi thay, giống như anh thấy lúc này
Em nói với anh về t́nh yêu
Về những ǵ em nhận thấy ở anh
Anh nghe mà chỉ muốn cười
Anh vốn thế nhưng giờ đây anh không c̣n là thế
Anh nhạt nhẽo lắm
Thờ ơ lắm
Chỉ cố t́nh làm ra vẻ đam mê chút thôi
Thế mà em tin dễ quá
Em không thấy lúc anh ngồi xuống bên em sao
Không thấy lúc anh ôm em sao
Không chút ǵ là cảm xúc
Thậm chí, bên cạnh em nói cười
Anh cũng không nghĩ đến chuyện hôn em như ngày xưa anh vẫn muốn
Hay là tại anh già rồi?
Tháng ngày trôi
Nhanh như chưa bao giờ nhanh thế
Mới hôm nào hẹn nhau “Tết em về gặp nhé”
Mà hôm nay lại sắp tết nữa rồi
Qua Tết này,
Tết sau lại hùng hục đến em ơi
Thời gian khiến chúng ḿnh luôn luôn thành chậm trễ
Luôn luôn thành lỗi hẹn
Luôn luôn thành dối trá
Luôn luôn thành những kẻ chán phèo
Thôi hay là em hăy đi đi
Hăy đi nhanh nhất mà em có thể
Hay nói đúng ra là em về đi
Về với thành phố xa lạ với anh, đất nước xa lạ với anh
Nhưng với em nó quá gắn bó
Ở lại đây làm ǵ
Tự nhiên để ḿnh cứ phải tái ngộ
Nói những chuyện không đâu
Nghĩ những ǵ không đâu
Viết lách ba bốn con chữ rất vớ vẩn
Anh quay về
Trời đă qua đêm
Không thấy sao, không thấy trăng em ạ
Đêm nay không phải mùng 1
Mà sao không có trăng sao?
Thành phố này mù mịt quá
Con đường này mờ mịt quá
Anh và em
Mù mịt quá./.
SG 9.2008
Hà Quang Minh
http://360.yahoo.com/HaQuangMinh,
