HÀ CẨM TÂM

 

đóa chữ thần tình

Về tản mạn
 "Chợ Mouffetard "
của Thi Vũ

 

Bịnh cúm hành tôi suốt tuần. Nằm vùi li bì xích xác. Chẳng màng ăn uống thuốc men chi. Bỗng nhiên vào nửa đêm, lồm cồm bò dậy mở website gio-o com bắt gặp ngay bài tản mạn "Chợ Mouffetard  - Paris" của Thi Vũ, cạnh bức tranh, " Rue Mouffetard-Paris " của hoạ sĩ Dorothy Spangler.  Lung linh tông gam chập chùng hương vị của hoa quả rau lá mượt mà miền Provence

 

Tôi chạm trán " Con lừa đứng áng giữa đường chợ. Lưng thồ hai giỏ hoa oải hương thảo (lavande), và các loại lá rau gia vị miền Provence. Đôi mắt ngây thơ rộng tới vô biên. Mặc bao lớp người qua lại ồn ào. Cái nhìn, như loài cá trên sông, không còn cơ khép đậy. Một ngọn đèn thắp mãi trong đêm. Cái nhìn suy tưởng hồn nhiên bám víu vào dòng sống, như mùi thơm trong thoáng gió. " Tôi tự nhiên được cuốn hút vào dòng văn thơ của Thi Vũ như cô bé Alice lạc vào cõi kỳ hoa dị thảo, mê mẩn tâm thần.



 

Ngấu nghiến đọc không kịp thở cho đến 3 câu chót của đoạn chót: "Phải chăng mỗi chúng ta nên hát ru cho biển ngủ, và quay chân trở về cùng ngọn núi tâm tư ? Hiểm trở tới đâu, vẫn không có đỉnh núi nào cao quá dầu gối người trèo. Rồi Núi sẽ vỗ yên những bước chân trần lụy cứ đòi đi xa mãi tâm người, xa mãi thảnh thơi, xa mất Quê chung".

 

Âm vang tiếng dội trong lòng tôi thân quen như hơi hướm của người bạn tâm giao ngồi bên cạnh hàn huyên sau một thời gian dài xa vắng. Niềm vui phơi phới. Đứng lên hít một hơi thất sâu. Chụp lấy chai nước, nốc cạn một hơi ngon lành. Tâm hồn sảng khoái lạ lùng. Đầu óc trong veo. Nhịp tim rào rạt. Hơi thở thơm tho. Tôi rõ ràng đã hoàn toàn bình phục. Thong dong đọc lại tản mạn " Chợ Mouffetard  " Nâng niu trân qúi từng con chữ mơi tinh. Hưng phấn từng lời. Dòng âm-lưu-ngôn-ngữ thần kỳ + văn-phong-bút-lực-phi- thường rửa sạch mọi phiền lụy, chữa lành mọi vết thương trong tôi như một phép lạ. Tôi chợt hiểu tại sao Việt Nam thuở trước tên là Văn Lang.



 

"Quê hương trong lòng mình. Tình yêu trong lòng mình. Tự do trong lòng mình."  Cái bóng hạnh phúc hư ảo bỗng hiện ra nguyên hình một hạnh phúc tuyệt vời. Từ "Nhạn quá trường không" của Hương Hải, thi sĩ Việt Nam, thế kỷ 17 đến "Les Mouches" của Sartre thế kỷ 20, từ người bán oải hương thảo và lá rau cũng như con lừa bị xa lạ giữa phố Chợ Mouffetard  đến một dòng thư của người em gái Việt Nam quê mùa đứng ngơ ngác giữa trại tỵ nạn Mã Lai. Từ 2 chữ "nhởn nhơ" rất bình dân bình thường mà ta thường nói chuyện đến 2 chữ "Tự do" của các bậc "học thiệt" yêu nước thương nòi thường dùng, các tên đểu giả đểu thiệt hay nổ, 2 chữ "Tình yêu" kẻ hòng ra khỏi người mong chui vào, 2 chữ "Quê hương" mà biết bao người bỏ mình vì nó ...  cho đến 4 chữ "thảnh thơi tung vỡ giới hạn" như chuyện phong thần, đã được thi sĩ Thi Vũ đơn sơ hóa, bình thường hoá, hồn nhiên hóa.

 

Tiếng nói của một tấm lòng. Một thần lực rung rinh vũ trụ.

 

Chỉ trong một áng văn ngắn gọn, đơn sơ trên vài ba trang giấy mong manh. Cũng bao nhiêu ý, bấy nhiêu tình, bao nhiêu chữ với 5 dấu sắc huyền hỏi ngã nặng, dấu phẩy, dấu chấm, chữ thường chữ hoa ... Mỗi lần đọc lại tôi như được bước vào một thế giới mới, cùng người bạn thân "theo những tầng thơm lục soạn lại bao mẫu đời đã biệt tích nơi vùng ký ức" hay "cười ngầm, như cùng khám phá một nỗi diệu kỳ nào của đời sống ..."

 

Tấm lòng Thi Vũ nở những đóa chữ thần tình. Vi vút trời cao, vang rền lòng đất, rúng động lòng người. Chẳng biết nói gì ngoài hai chữ CÁM ƠN.

 

Cám ơn trời đất vô vàn.

 

Cám ơn cuộc đời vô tận.

 

Cám ơn ngôn ngữ vô biên.

 

Tôi cứ đọc đi đọc lại hoài " Chợ Mouffetard  " và lòng mãi rạt rào sinh thú.




 

Hà Cẩm Tâm

San Jose, xuân 2007

 

(Các tốc họa trong bài của hoạ sĩ Hà Cẩm Tâm)

 

 

http://www.gio-o.com/HaCamTam

 

 

© 2007 gio-o