Hà Cẩm Tâm

Tưởng Mất Mà Còn

 

Tháng 4 năm 1997 về thăm nhà sau 20 năm ở mấy nước ngoài, nước Mỹ là nhiều nhất.

Tôi thăm Sài gòn, Đồng Tháp, Châu Đốc, Long Xuyên. Sẵn dịp làm một cuộc triển lãm cá nhân tại Hội Mỹ Thuật thành phố trong 10 ngày vào đầu tháng 6/1997.

45 bức tranh sơn dầu tôi vẽ tại Sài Gòn trong một tháng. Ý đồ làm triển lãm tranh là để gặp lại những người xưa thân ái. Thực ra trong lòng tôi quá ngán ngẩm về ba cái vụ triển lãm, nào thủ tục thủ tiết, thiệp mời thiệp mọc, đề tài đề xỉu ... Cái khổ và không thật nhất là mặt mày phải hồ hỡi hân hoan - mệt muốn hụt hơi từ lúc chuẩn bị đến buổi khai mạc, khiêng vác mấy chục bức tranh khổ lớn như khiêng mấy chục bao gạo nặng ký chạy tới chạy lui chân cẳng rã rời - mà gặp ai cũng phải cười cười nói nói - dù rằng chắng có cái gì để nói để cười - trong buổi lễ khai mạc phòng tranh. Có lúc phải chạm trán với một vài ông bà trí thức hay triệu phú yêu cầu hoạ sĩ giải nghĩa bức tranh họ thích, thì tá hoả tam tinh, muốn qua đời ngay tức khắc cho rảnh nợ trần ai.

Đúng như ý nguyện, tôi gặp lại hầu hết các bạn xưa trước 1975 - trung bình từ 60 đến 90 tuổi, từ các nam nữ học sinh học vẽ với tôi đến các người tình cũ, các bậc Thầy, các đàn anh, đàn chị. Rồi ôm nhau, cười, khóc, im thin thít, nói lung tung, người khoanh chân, kẻ múa tay, quay cuồng, giống y như ngày Tết họ hàng bà con cô bác anh chị em lâu ngày mới gặp lại nhau. Mỗi người một vẻ, vui không thể tả. Chỉ có một cái duy nhất giống nhau là ông nào bà nấy già qúa xá là già. Ông nào cũng bập bẹ điếu thuốc trên môi, khói bay mịt mờ, túi quần sau là chai rượu wisky dẹp nhỏ, hai túi bên hông là các loại thuốc trị cao máu hay sưng khớp, loét bao tử, viêm gan hay các chứng bịnh ghê gớm nhất mà từ trước tới nay tôi chưa từng nghe đến bao giờ. Các cô các bà có vẻ bình thản và đàng hoàng hơn. Tính tình, thói quen, và giọng nói vẫn như thuở thiếu thời. Tôi có cảm giác như tôi chưa từng xa cách Việt Nam bao giờ.

Bỗng có tiếng la thật lớn fía sau lưng: Ê! Hà Cẩm Tâm ! Tôi ngó ngoái lại thì đúng là Dương Trữ La, người bạn rất thân 30 năm trước. Thật là tên nào người đó. La xong rồi Dương Trữ La nhìn tôi từ đầu đến chân nói lớn tiếng: Việt kiều gì mà ốm nhom ốm nhách. Nói tới đó như micro bị cúp điện, anh đứng êm ru bà rù, nét mặt ngơ ngơ chẳng vui chẳng buồn. Anh giống như tượng đá đứng giữa trời mùa đông Paris, suốt đời làm cu li. Dương Trữ La là một văn sĩ rất quen thuộc và nổi tiếng vào hai thập niên 1955-1975. Anh là người có văn tài viết về đời sống của giới bình dân ở thành phố và nông thôn Miền Nam. Lối văn giản dị nhưng ấm áp và chân thành, tình tiết đơn sơ nhưng nồng nàn say đắm. Các nhân vật phần đông thuộc về thành phần gia đình bình dân, đơn thuần, nhưng tấm lòng đẹp như gấm như hoa. Những tình tiết thường tình , những sinh hoạt thường nhật, những trắc trở thường nghe, những lời lẽ bình dân, nhưng ngòi bút tài hoa của Dương Trữ La biến chế, trăn trở, nhấn vuốt, kết hợp và sáng tạo thành những tác phẩm văn chương rất linh động, đóng góp vào nền văn học Việt Nam. Dương Trữ La viết văn như người hoạ sĩ vẽ tranh, ngôn ngữ là những sắc độ chập chùng, những đường nét vững chãi, có khi nhẹ nhàng như mây bay, lắm lúc bão bùng như gió táp mưa sa. Văn chương Dương Trữ La là những câu chuyện tâm tình nói lên lòng can đảm, sự hy sinh, sự dâng hiến, tính dịu hiền, những trắc ẩn của các nhân vật trong những chuyện ngắn, chuyện dài.  Đặc điểm của chuyện Dương Trữ La viết bắt nguồn từ sự thật của đời sống, cảnh ngộ, thời gian xảy ra hàng ngày trong xã hội miền Nam. Đọc xong chuyện của anh, người đọc như được tắm mát trong một dòng sông mát rượi với bao thú vị tuyệt vời, bao kỷ niệm đáng yêu, bao con người đáng qúy, bao nhân vật đáng ghét, bao con người dễ thương. Dương Trữ La hướng dẫn người đọc về lòng tin giữa con người với con người, trong tình thương và cái đẹp mà vốn bên trong mỗi người đều có sẵn để nở một đóa hoa tươi thắm.

Dương Trữ La ở phòng tranh chơi với tôi suốt buổi chiều. Ra ngồi uống cà phê vĩa hè đường Pasteur, tôi ngước mắt nhìn hai hàng cây trẻ thơ hai bên đường năm nào mà hôm nay đã thành những cổ thụ già như trong Ai Xuôi Vạn Lý của Lê Thương. Chẳng nói nhiều với nhau, thỉnh thoảng chỉ nhắc lại kỷ niệm, bạn bè kẻ còn người mất, người chết kiểu này, kẻ sống kiểu kia, người ở lại, kẻ ra đi mịt mờ sương khói. Trong tâm thức, cả hai đều chung một con đường tuần cảm, một chấn động đầy vơi, một nỗi bàng hoàng, một niềm chua xót. Nhìn qua bên kia thấy Minh Lương lên xe honda định ra về, gặp bọn  tôi thì lại rủ ra Kim Sơn tiếp tục uống cà phê (Kim Sơn là một nhà hàng ở góc đường Lê Lợi và Nguyễn Trung Trực, giữa trung tâm Sài Gòn, là nơi các anh em văn nghệ sĩ hay ngồi như nhà hàng Pagode ở đường Tự Do, nhưng Kim Sơn có hàng ghế ngồi bên ngoài hành lang, vừa uống cà phê vừa ngắm giai nhân qua lai, một công hai việc, thật đáng đồng tiền bát gạo.

Minh Lương là nhạc sĩ của tuổi thơ, tác giả "Chiếc Thuyền Nan, tính tính tính tình tang tang, cuộc đời mình như chiếc thuyền nan, trôi nổi trôi bềnh bồng" .... Ca khúc rất phổ thông, được mọi người ưa thích, nhịp điệu vui tươi, lời ca hồn nhiên. Minh Lương già nhất trong bọn, nhưng lại là người có nhiều trò chơi, làm chuyện vui ở trong nhà và ở ngoài trời, những tiết mục thích hợp cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là tuổi thiếu nhi. Ca khúc "Con Két" của anh có những câu như: "Con két xanh màu là con két sau mành, con két tưng bừng là con két vui mừng, đừng trêu két két cắn đấy nhé, đừng trêu két két đớp đấy nhé" ... Minh Lương và tôi có xuất bản một tập sách nhỏ "Hát Thích Vẽ Vui", phần ca nhạc và phần vẽ vời, được các em thiếu nhi rất ưa thích trong một thời gian dài trước 1975

Ngồi nói chuyện có nhắc đến Hoàng Trúc Ly, anh chàng thi sĩ độc thân, nhỏ con nhất, ít nói nhất, thích uống bia nhất, và ngồi lâu nhất. Muốn gặp Hoàng Trúc Ly thì cứ ra Kim Sơn, thường trụ trì ở hàng ghế hành lang, góc bên cạnh nhà hàng Thanh Thế. Hoàng Trúc Ly ở nhà người dì là nhà sách Việt Hương - cách nhà hàng Kim Sơn một lốc phố. Hoàng Trúc Ly tên thật là Đinh Đắc Nghĩa, sinh năm 1933 tại Đà Nẵng, có bằng Tú Tài Pháp. Anh hoàn toàn chỉ sống và làm thơ, không làm gì khác ngoài làm thơ và nằm thở opium.  Người yêu thật sự của Hoàng Trúc Ly là sương khói, gió mây. Ngày nào anh cũng phải ăn mây nhả khói để sống.  Trong khoảng 1970 anh có tự xuất bản tập thơ "Trong Cơn Yêu Dấu", tôi vẽ bìa, trắng đen, đơn giản, gồm chừng 40 bài thơ.

Tuy chơi với Hoàng Trúc Ly rất lâu nhưng tôi chỉ nhớ có một bài lục bát anh làm sau khi nghe Thanh Thuý hát ở dancing Bồng Lai Sài Gòn vào những năm trước 1975:

Từ em tiếng hát lên trời
Tay xoa vòng tóc tay mời âm thanh
Sợi buồn chẻ xuống lòng anh
Lắng nghe da thịt tan tành xưa sau.

 

Và một vài câu loáng thoáng làm tôi xúc động mà chẳng nhớ là bài gì:

 

Những người xưa đi rồi không về nữa
Một mình anh lại gặp một mình em
Chiều lửng lơ nghe nắng rụng bên thềm
Em cúi mặt mắt buồn ươn ướt đỏ.

......


 ta lạc nhau từ em còn bé nhỏ
anh thương em, câm nín đến bao giờ...
bởi vì đâu da em xanh giá rét
nắng rưng vàng lên mái tóc mồ côi
ngày giặc giã quê hương mình mỏi mệt
mười năm qua, hình ảnh có ngậm ngùi...
 


Có một lần Hoàng Trúc Ly đến phòng tranh tôi ở Pháp Văn Đồng Minh Hội (Alliance Francaise) đường Gia Long Sài Gòn uống rượu, ở đó có quầy bán rượu rất ngon và đẹp. Anh đứng ngắm bức tranh "Hàng Cây Bên Đường". Sáng hôm sau uống cafe ở Kim Sơn, anh viết trên miếng giấy nhỏ đưa cho tôi xem:

Hàng cây bên đường

Người yêu tóc xoã tròn vai
Nửa đêm da thịt quên cài áo khuya

Hoàng Trúc Ly có những thế giới rất lạ, thấy có người yêu ngủ trong hàng cây bên đường. Tôi thân với Hoàng Trúc Ly là vì thơ, chớ con người của anh thật là chán, chỉ biết ngồi uống rượu, ăn rất là ít và chẳng nói một tiếng nào, gặp ai cũng chẳng chào hỏi ai, miệng thì câm như hến, ngồi ngó ngơ ngơ lơ đểnh như người trong nhà thương điên Chợ Qúan.  Suốt mấy chục năm, chẳng thấy đàn bà con gái nào bên cạnh, mà thơ thì toàn là tình ái mỹ nhân, tiên nga giáng thế. Uống rượu vô, hứng chí lắm thì chỉ biết nói "Il le faut ( phải như vậy, bắt buộc phải như thế !)   Những nhà phê bình văn học nghệ thuật thì bảo thơ Hoàng Trúc Ly  là "sáng tạo, xuất thần trong cách xử dụng ngôn ngữ, dùng phong cách kỹ thuật Tây Phương nói lên triết lý Đông Phương. Phạm Công Thiện nhận xét: "Thơ Hoàng Trúc Ly có ma lực kỳ quái của những câu phù chú. Đối với Hoàng Trúc Ly, ngôn ngữ hãy còn mới tinh. Mỗi chữ đều mang một linh hồn. Mỗi chữ là một sinh vật. Tôi gọi Hoàng Trúc Ly là thi sĩ lớn, là nhà thơ bậc thầy của thi ca hiện đại". Ca ngợi tài hoa của Hoàng Trúc Ly hết cở như vậy là quá đủ, chẳng còn biết ca ngợi sao hơn nữa!

Hoàng Trúc Ly đã chết gần 20 năm nhưng tình bạn và lời thơ Hoàng Trúc Ly sống với tôi trong các đoạn đường đời tôi đã trải qua từ cuối 1975 cho đến phút giây này.  Sài Gòn, 12 ngày trên biển Đông, 6 tháng ở trại tỵ nạn Pulau Besar Merang Mã Lai, mấy chục năm lang bạt kỳ hồ khắp mọi chốn, tiếng thơ Hoàng Trúc Ly chập chờn trong tôi.

Tập thơ duy nhất "Trong Cơn Yêu Dấu" chẳng còn dấu vết gì trong thư viện, kệ sách nhà, trong nhà sách hay các nơi bán "xôn" ở vỉa hè Sài Gòn sau 1975. "Trong Cơn Yêu Dấu" ơi ! Bây giờ mi ở đâu ? Bến Hải hay Cà Mâu ? Mi đã chết từ lâu ! Chẳng bao giờ nghe Hoàng Trúc Ly nói về văn thơ hay ngâm nga, ngây ngất khi ngồi với nhau. Toàn nói những chuyện đâu đâu không đầu không đuôi, hay như người câm điếc, man man, tốc tốc giữa đường phố xôn xao, đèn xanh đèn đỏ. Bây giờ thỉnh thoảng chỉ thoi thóp nhớ một vài câu:

 Nhà anh nghèo, anh đau tim anh yếu phổi
Đời anh lạnh lùng bốn hướng gió và mưa

Khi lang thang lái xe trong thành phố San Jose, hay gặp một em gái Việt Nam ngoài đường thì nhớ thơ bạn:

em bé mười lăm năm tóc xõa xuân thì
đời lên mấy vạn lần nhan sắc
đau đớn vô cùng đêm biệt ly.

Hoặc thấy mình đã trên bảy mươi rồi mà còn sống nhăn răng, khỏe mạnh:

 tôi ơi tôi mãi tôi còn
trái tim bé nhỏ nỗi buồn chung thân

Vĩnh biệt Hoàng Trúc Ly !

 

Hà Cẩm Tâm

San Jose đầu năm 2005

xem tranh của họa sĩ Hà Cẩm Tâm: http://www.gio-ọ.com/hacamtam

 

Thơ Hoàng Trúc Ly

Hành Trình

1.
tôi nay đi giữa hoang đường
niềm đau thân thể tủi buồn hai vai
giật mình nước mắt tương lai
ngày qua và tiếng thở dài xuống thu
2.
toa xe cửa khép khung trời
người đi môi đỏ run lời tiễn đưa
tóc dài xõa mộng ngày xưa
vết thương kỷ niệm bây giờ lại đau

3.
khuya đi dù biết về đâu ?
nghiêng vai còn mãi tiếng sầu vọng âm
đường xưa trải nhớ nhung thầm
ngôi sao yểu mệnh căm căm cuối trời

4.
qua đây từng giọt buồn phiền
mắt em cổ thụ thâm xuyên gọi mời
bãi hoang cồn dựng bể khơi
xuôi tay xin gởi miệng cười mộng du

5.
tôi ơi tôi mãi tôi còn
trái tim bé nhỏ nỗi buồn chung thân
nhớ gì vết cỏ bàn chân
lối đi thơ dại đêm gần tịch liêu 

Hoàng Lan

Có phải vì em đang gỡ tóc
Cho mây từng sợi rối chân chim
Có phải hoa bay đầy cánh bướm
Vì em thay áo mái tây hiên

Ôi mới hôm nào như hôm qua
Tay ai bùa phép nắm đôi ta
Như nắm mùa đông hơ ngọn lửa
Cho tuyết đầu non chảy máu ra


Ôi mới hôm nào như hôm kia
Con đường chở nặng những đêm khuya
Cho nên bóng tối bay thành khói
Ánh mắt mờ sương lạc lối về


Ôi có hôm nào là hôm nay
Anh ghen vì gió đã choàng vai
Em đi như vẽ trên đường nắng
Em nói như đàn trong miệng ai


Anh là dòng sông mơ chín suối
Em là mặt trăng thèm mặt trời
Cách trở bốn mùa vây trái đất
Còn nghe đau xót thuở nào nguôi ?

Môi Giới

Tên Em:

Xin mời em chối bỏ tên anh
Vì tên em là cuộc đời
Ba. Bảỵ Năm. Tám. Sáu.
Hai. Bốn. Chín. Mười. Mười.
Con số có tên kiếp người có tuổi,
Anh già rồi chối bỏ tên anh ?


Hai chân:

Xin mời em đạp lên số mệnh của anh
Vì chân em là nhịp bước
Anh rớt lại rất thèm tới trước
Xin mời em


Răng:

Xin mời em cắn vào lưỡi anh
Vì răng em là giọt sương
Sớm mai mở mắt sương chưa tan
Nên răng em chưa thành giọt lệ
Xin mời em


Môi:

Xin mời em ghì sát môi anh
Vì môi em là âm nhạc
Em mở môi ra
mùa xuân cựa mình múa hát


Hai tay:

Xin mời em tát vào mặt anh
Vì tay em là hoa lá
Chút ơn cuối cùng xin lễ phép nơi em


Miệng:

Xin mời em cười lên dốt nát của anh
Vì miệng em là ánh sáng
Anh đui mù giữa tha ma dĩ vãng
Xin mời em


Tóc:

Xin mời em thắt chặt cổ anh
Vì tóc em là sợi dây xiết cổ
Anh le lưỡi ra giã từ đau khổ
Xin mời em, mời em !

Gặp Người Em

Những người xưa đi rồi không về nữa
Một mình anh lại gặp một mình em
Chiều lửng lơ nghe nắng rụng bên thềm
Em cúi mặt mắt buồn ươn ướt đỏ

Nhà anh nghèo, anh đau tim anh yếu phổi
Đời anh lạnh lùng bốn hướng gió và mưa
Ta lạc nhau từ em còn bé nhỏ
Anh thương em câm nín đến bao giờ.


Bởi vì đâu da em xanh giá rét ?
Nắng rưng vàng lên mái tóc mồ côi
Ngày giặc giã quê hương mình mỏi mệt
Mười năm qua hình ảnh có ngậm ngùi


Nhà anh nghèo, anh đau tim anh yếu phổi
Em bềnh bồng, anh phiêu lãng về đâu
Không dĩ vãng cho đêm dài đợi sáng
Không mai sau cho nước chảy qua cầu


Em bảo anh người đi không trở lại
Nấm mồ ai như giọt lệ chưa tan
Ngọn gió nào mang anh vào mộng mị
Em giang hồ làm tiếng hát lang thang


Ta đến bên nhau sao chùng bước mỏi
Lời sắp xé môi sao bỗng nghẹn lời
Anh nhớ em: núi cao càng hiu hắt
Anh thương em: máu vọt bốn phương trời...

Nhân Dạng


Tôi còn yêu cho biển còn xanh
Mây còn bay cho chim chấp cánh
Ngựa què rồi em cởi lưng anh
Tôi cứ yêu, khốn nạn, cứ cười
Chim cứ bay cho mây gãy cánh
Em chết rồi ai ám sát tôi

Nằm Mộng Thấy Nữ Sinh
(tặng HOA của trăm hoa)

Ta từ giấc mộng bước gần em
Đường phố đầy trăng hay mặt trời chìm
Ô hay con gái bay nhiều quá
Hai cánh tay mềm như cánh chim


Như cuống của hoa như cội của cành
Em đến bao giờ là em của anh
Thôi đã vô cùng cô liêu bóng cả
Như chim xa rừng tội nghiệp rừng xanh


Tuyệt mù giấc mộng mỏng như sương
Vai áo hào hoa tê tê bụi đường
Ra đi ta đắp lên sông núi
Trời rộng sông dài nỗi nhớ thương.

 

Mật Ong

Lối cũ cô liêu niềm gió thoảng
Cỏ gai sướt nhẹ dấu chân mềm
Thèm đau một chút da con gái
Cho máu xuân đời dậy sóng lên

Chim biết đường về mái ngói cong
Tôi quên không được má em hồng
Bên nhau nhìn trộm chim trai gái
Hơi thở người xưa ngọt mật ong

Sáng soi tiếng sáo thổi đêm dài
Mùa rụng cành sương trắng ghé vai
Cho em rẽ tóc dòng sông trắng
Mộng thả trôi thuyền như mắt ai

Ô hay hạnh phúc mờ tay vẫy
Cho vội mười năm bóng nhạt nhòa
Cơn mê tôi vẽ bằng lưu luyến
Trong lòng bạc xóa cõi người ta

Vĩnh Biệt

Rồi mai khởi sự xa đời
Chuyến xe trăm tuổi đưa người nghìn năm
Trăng sao bốc cháy chỗ nằm
Áo xanh mây lá vết bầm núi non.

Trong Cơn Yêu Dấu

Tự Thán

đời biết anh là kẻ hào hoa
riêng gởi anh lời tao nhã
sao em không mê anh ?
đời biết anh là kẻ tình si
riêng gởi anh niềm chung thủy
sao em không hôn anh ?
đời biết anh là kẻ quyền uy
riêng gởi anh hồn thi sĩ
sao em không quỳ bên anh ?


Ca Sĩ

1.
từ em tiếng hát lên trời
tay xoa dòng tóc, tay mời âm thanh
sợi buồn chẻ xuống lòng anh
lắng nghe da thịt tan tành xưa sau

2.
(nghĩ về tỳ-bà-hành)
mùa xuân còn gì thưa em ?
sáu dây rét mướt chưa mềm trăng khơi
cô đơn đỉnh núi gần trời
nghiêng vai xin khoác nụ cười áo xanh


Ðối Thoại

đêm tàn rồi em ngủ bên anh
tình yêu là chim non
và người yêu vừa mọc cánh
em là người yêu em là tình yêu
khi tình yêu đang là chim non
người yêu bắt đầu mọc cánh
chim chắp cánh chim nhớ trời xanh
nhớ trời xanh và em quên anh
đêm tàn rồi không thấy trời xanh
chim bay về đâu em không biết


Ðêm

thành phố lên đèn chiều thứ bảy
anh chết vì yêu em
đêm vũ trường khép mở
buồn ơi rát cổ giọng kèn
dải lầu cao che kín mặt trời
ban ngày không nắng sưởi
đèn đỏ đèn xanh bưng bít cuộc đời
ban đêm không trăng soi
xin vỗ tay đưa tiễn giọng kèn
thành phố lên đèn chiều thứ bảy
thành phố tắt đèn sáng thứ hai


Chắp Nối

Thái-Bình-Dương Thái-Bình-Dương sóng vỗ
tôi thương tôi nhớ là đây
ôi máu người hòa nước mắt trời mây
tim biển cả bao giờ nguôi thổn thức ?
tôi nghe bao la
nghìn năm mây trắng quyện Hồng Hà
vết sẹo linh hồn trong lịch sử
rượu Ðường Thi mềm môi Trang Tử
đêm Á châu huyền diệu trăng sao
cánh sen bừng nở
một sớm hoa đào...
mùa đông hè phố cũ
tuổi tình yêu ban đầu
em ơi em về đâu ?
ân tình đi rải rác
còn chi một nhịp cầu
hai mùa duyên chắp nối
ngàn xưa qua ngàn sau
là nghĩa đời lên ve vuốt quá
người yêu ơi ! mấy thuở mong chờ
chín mươi dòng chữ bằng thanh sắc
bừng sáng lưng trời ngọn lửa thơ


Gặp Người Em

những người xưa đi rồi không về nữa
một mình anh gặp lại một mình em
chiều lửng lơ nghe nắng rụng bên thềm
em cúi mặt, mắt buồn ươn ướt đỏ
nhà anh nghèo, anh đau tim anh yếu phổi
đời lạnh lùng bốn hướng gió và mưa
ta lạc nhau từ em còn bé nhỏ
anh thương em, câm nín đến bao giờ...
bởi vì đâu da em xanh giá rét
nắng rưng vàng lên mái tóc mồ côi
ngày giặc giã quê hương mình mỏi mệt
mười năm qua, hình ảnh có ngậm ngùi...


Về Xuân

bây giờ ngày mai chưa đến
và những ngày xưa qua đi
thơ anh là thuyền nhớ bến
đố em thuyền cập bến gì ?
bây giờ mùa xuân sẽ đến
trên môi trên má em hồng
lửa ở lòng anh lạnh quá
làm sao sưởi ấm mùa đông
em có còn đau nét mặt
những đêm mưa đạn trắng rừng
em có vàng hoe nước mắt
những hoàng hôn khóc rưng rưng
anh sẽ viết lời thương nhớ
trên môi trên má em hồng
anh sẽ si tình trọn kiếp
ơi mùa gạo chợ nước sông


Hàng Cây Bên Ðường

người yêu tóc xõa tròn vai
nửa đêm da thịt quên cài áo khuya
xác thân rã mục lời thề
mùa đi lá rụng đường về xuân thu


Lá Hoa Duyên

1.
xin em dừng lại môi mềm
giấc mơ thê thảm bóng chìm đêm sâu
tay xuôi mười ngón rụng sầu
xa nhau năm tháng cúi đầu nhớ nhau

2.
về đâu hoa nở má hồng
mùa xuân tiếng nhạc nửa vòng tay ôm
với em xa cách thêm buồn
trời cao bóng nhỏ dặm buồn chân đi

3.
mùa này em lắng tai đâu ?
hoàng hôn có nghĩa là màu nhớ nhung
cô đơn tiếng gọi nửa chừng
áo em trắng quá ngập ngừng vòng tay...

4.
ra về tiếng hát thuỳ duyên
lời ru sầu muộn con đường tình duyên
thôi em người bệnh tàn dần
ngủ yên hơi thở hai lần hồi sinh

5.
nhìn lên cửa khép lầu cao
bóng em chảy xuống vực sâu mắt buồn
về đêm khuya khoắt nhớ thương
mưa bay trước mặt, tủi hờn giăng ngang


Nhìn

cô dâu đêm tân hôn
trong vòng tay chú rể
trong tình yêu trong sức khỏe
nhìn lên
ngực mẹ căng tròn hai vú sữa
lời ru lênh đênh
giấc mơ trẻ dại
nhìn lên
xa nhà người trai
không cơm ăn không nước uống
nhìn về ngày mai
gục xuống


Ðường Tình

tháng chín ban mai cười gió thổi
anh đi nắng đậm bờ anh
em ơi đau đứt ruột
hai bàn tay tù đày
đã đi rồi anh muốn nhảy anh muốn bay
cho khăng khít nhịp chân trời đất
mộng vừa nghiêng mắt
quê em ngày đẹp vàng son
đường xa mờ nhảy múa núi non
ơi những cô mình bàn tay sữa đọng
khi gió mùa lên ngực vừa căng mọng
đa tình đuổi bướm lang thang
sớm mai nào bên bông lúa trẻ măng
anh nghe tiếng đời kêu quen biết quá
nghe mến thương như thời gian phép lạ
rót vào ta từng giọt sữa ...xưa kia
anh nằm nhay vú mẹ mà mắt đầm đìa
và anh đi
qua bóng ngày hấp hối
đại lộ cuộc đời buồn như ngõ tối
ngại ngùng mái lá mưa khuya


Chứng Tích

gởi vì sao khuya cô độc
đêm đêm rưng lệ nguyện cầu
lòng tôi không muốn khóc
nước mắt có gì đâu ?
từ lớn khôn rồi yêu không dám nói
dạ chỉ bồi hồi lòng chỉ sắt se
hình ảnh người em mái tóc quên thề
cát bụi chìm chân nhỏ bé
ngày mẹ thương con ngày con nhớ mẹ
tôi có bao giờ tôi còn trẻ thơ
giọt nước mắt chưa hề được khóc
những tiếng nói chưa hề được nói
tôi có bao giờ là tôi-muôn-năm ?


Tuyệt Bút

mai này tôi chết đi
nằm nghe hồn cô độc
trời chiều không nói năng chi
em ơi sao em không khóc
mai này tôi chết đây
vì sao em không khóc
vết thương mửa máu tôi nào hay
như xế chiều nay như sáng nay
tôi viết từng trang tuyệt bút
mai này tôi chết đây
nắng ơi trời ơi nắng
nửa đêm sáng quá tôi nào hay
mùa xuân vừa nguôi cay đắng
xin rũ tóc dài lên gối trắng
người yêu nằm mộng thấy tôi về
xin gọi tên tôi dù xa vắng
thịt da người ánh lửa tình khuya
mai này tôi chết đi mai này tôi chết đi
mai này tôi chết đi
em bé mười lăm năm tóc xõa xuân thì
đời lên mấy vạn lần nhan sắc
đau đớn vô cùng đêm biệt ly.


Tiếp Theo Và Hết

anh sẽ bình yên mà chờ đợi
từ đau thương ấy đến bây giờ
từ mùa xuân rụng trên vừng trán
có phải tên người yêu là Thơ ?
hay là, hay là, hay là, ai ?
trong em : thú vật và thiên thần
anh mơ thượng đế khi yêu dấu
thể xác linh hồn không nói năng
anh sẽ vì em anh sẽ yêu
hai tháng hai năm hai buổi chiều
khi ngất ngư rồi anh sẽ chết
nhớ gì như nhớ bóng người yêu
và còn các anh còn các em
hoa ngón tay còn níu tóc thề
dâng em tất cả ôi hoàng hậu
ta biết còn gì trong cuộc mê ?

Hoàng Trúc Ly