
Mười Năm 2001 – 2011
Hồ Đ́nh Nghiêm
TỎ TƯỜNG
tản mạn
“Bấy chầy chưa tỏ chưa tường,
V́ sao tâm sự như dường như không”.
(Bùi Giáng)
Chuyện ǵ cũng vậy, có khởi đi hẳn phải gặp cuối đường, kết thúc.
Loạt phỏng vấn do chủ biên Gió-o thực hiện cũng không ngoại lệ. Nhưng, với cái nh́n của tôi, “bước chân” người nữ Lê Thị Huệ dường như nghe mỏi, oải, hết hứng thú. Khu vườn rộng nhưng gió chỉ lao xao hoa lá một vài nhánh cành, rồi ngưng thổi. Như chân ai xào xạc bước về vườn khuya chỉ để mở cửa, đóng lại, rồi t́m chỗ buông thân trong căn pḥng tịch lặng. Tịch lặng là điều cần thiết, ngơi nghỉ; và trong muôn một, t́m cách khuấy động để những tiếng nói được cất lên là điều nên làm.
Đồng cảm nghĩ với một vài anh chị, tôi cũng hơi tiếc. Háo hức tới một cửa hàng để thoáng hụt hẫng khi thấy tấm bảng “Sorry. We’re closed”. Chúng ta thiếu một vài tâm sự, khiếm diện đôi ba khuôn mặt khác. Phải vậy không, Nguyễn Thị Lệ Liễu? Tôi nhắc tên người sở hữu những tấm ảnh đẹp do chính Nguyễn Thị Lệ Liễu chụp bắt bởi v́ những câu hỏi dành cho Hoàng Huy Mạnh, NAT đă thiếu sót điều tôi muốn nghe, hiểu. (Và Nguyễn Man Nhiên, “chàng” ở đâu giờ này? Những khung cửa úa màu thời gian, rêu phong, như nói về một địa h́nh khuất lấp nửa ṿng trái đất?) Lê Thị Huệ chẳng đặt ra và bây chừ tôi mạo muội thưa thốt cùng “phó nḥm” cuối cùng chưa bị “tra khảo”. Vấn đề là chúng ta không biết cách nào để tṛ chuyện khi cánh cửa “kỉ niệm 10 năm” vừa khép kín. Mười ngọn nến đă thổi tắt và có nên không, nếu tôi đốt thắp một ngọn lửa nhỏ nhoi?
Dẫu sao tôi cũng tŕnh bày điều tôi thắc mắc:
- Anh, chị mang cảm giác nào khi nh́n thấy bức ảnh cô bé mang tên Phúc mếu máo trần truồng hớt hăi chạy trên “đại lộ kinh hoàng”- mùa hè 1972? Anh, chị có cau mày khi ngó tới bức ảnh Đại tá Loan bắn thẳng vào đầu một tay đặc công Việt cộng?- mùa xuân 1968.
- Là người chuyên thu tóm vào ống kính những tấm ảnh chú trọng về nghệ thuật, anh chị quan niệm thế nào về những h́nh ảnh có tính thời sự như vậy? Những tấm ảnh đó, thành công do bởi một khoảnh khắc hữu duyên là chính. Quang khẩu mở, đóng chỉ trong một sát na. Một t́nh cờ không hơn không kém, trong khi chụp ảnh nghệ thuật đa phần người săn ảnh phải tốn nhiều công sức, mất thời gian để nh́n ngắm, lượng định. Bố cục, đường nét, ánh sáng, sắc màu đậm nhạt của sự vật, giản lược hoặc thêm thắt một vài nhân vật. Ŕnh một cánh chim, đợi một đám mây, chờ một cơn mưa… Đưa ra sự khác biệt như thế chỉ nhằm để hỏi: Những tấm ảnh mang tính sử liệu kia có nhất thiết phải kèm theo chút cơ bản nghệ thuật vào trong? Chiếc máy bay đâm vào tháp đôi ở New York tháng 9 năm xưa, nó mang vẻ đẹp nào không, hay chỉ thuần là biểu tượng của chết chóc, điên rồ và kinh hoàng? Và như vậy, dẫu nó hoàn chỉnh đóng khung trong một bố cục chặc chẽ, chắc hẳn người ta chỉ sôi máu ngó thấy toàn bộ nỗi tang thương, sự khủng bố ràn rụa trong ảnh chụp gây phẫn nộ?
Ngạn ngữ Tây phương: “Một cái nh́n hơn ngàn lời nói”. Chúng ta có thể sửa đổi (photoshop): “Một bức ảnh hơn vạn lời chú thích”. Đúng không anh chị? Nhưng đôi khi ta phải nên cất công minh giải, bởi cuộc đời này vẫn hằng hà sa số bọn “người phàm mắt thịt”.
Trong mục kết bạn bốn phương, mắt chúng ta thường vấp phải hàng chữ :” Đẹp xấu tùy người đối diện”. Tôi không nghĩ cụm chữ ấy sến. Tôi nghĩ câu đó yết thị ngầm một sự thật không cách ǵ chối căi. Căi ǵ được khi đám đông có kẻ ưa nghe Tuấn Vũ ca, người thích Tuấn Ngọc hát. Đôi co làm ǵ khi vào quán kéo ghế người ưa bánh cuốn kẻ chuộng bánh gị. Cô thích Vơ Phiến cậu mặn Tô Thùy Yên. Ngay cả (vấn nạn) thế nào là một bài thơ (?) người ta vẫn đang đỏ mặt tiá tai căi nhau nhặng xị. Lạ! Sao anh quởn thế? Quan niệm thẩm mỹ mỗi người một khác sao anh buộc tôi phải “ngó” đúng theo hướng anh chỉ tay. Cái ǵ thế? Dạ thưa, đấy là mặt trăng. Dốt, đó là vầng nguyệt đêm rằm. Dạ thưa:
“Tôi điên là bởi tôi điên. Cầm tay cô hỏi cho phiền ḷng nhau!”.(Bùi Giáng)
Tôi rất phiền, muốn làm thơ cho vơi nhẹ nỗi niềm lại sợ mang tội. Nhà văn, anh là ai?
Không dưng vác mạng tới trút đất cát vào bờ cây bụi cỏ nhà tôi? Đă thế c̣n manh tâm ngắt trộm hoa của người ta. Đi chỗ khác chơi, cha nội! Nghe lời, tôi đi, chẳng dám lén phén thơ thẩn. “Con sông nào đă xa nguồn, là con sông ấy sẽ buồn với tôi” (Hoài Khanh).
Trở lại câu chuyện ảnh h́nh: Anh chị đă từng chụp chân dung? Trường hợp nào th́ ta quyết định dùng đen trắng thay cho phim màu? Lột tả được thần sắc của người mẫu có phải là yếu tố thành công duy nhất? Nếu vậy, tôi không h́nh dung được khuôn mặt một đứa tiểu nhân nó hiển lộ bằng thứ thần khí nào? Cái ông công an đạp vào mặt người đi biểu t́nh ở Hà-nội một chủ nhật nào đă khuất, chân dung ổng đâu đến nỗi mặt xanh nanh vàng đầu dơi trán khỉ ǵ cho cam! Cuộc đời luôn mang tai vạ khó lường tới cho chúng ta bởi giản dị tất thảy chúng ta chẳng mường tượng ra được đâu là kẻ ác người ngay. Đứa nào đứng ngoài nắng, kẻ nào ŕnh rập trong bóng đêm. Ngoài nắng có cái bạc ác của quang minh, bóng tối có cái tráo trở của ám muội. Sự hồn nhiên của chúng ta sớm muộn cũng sẽ bá thở, để rồi… để ngậm ngùi nghe tâm sự của Bùi Giáng:
“Tôi gọi B́nh Dương là b́nh dưỡng
Dượng ǵ ơi! Thương nhớ cháu lắm không?
Tôi gọi Cần Thơ là cần thở
Cần Thơ ơi cần thở đến bao giờ?”
Tôi thích bốn câu trên. Chữ b́nh dưỡng thiếu chữ “khí” và tôi đă ngộp thở trong phút giây. Tôi thích, tôi khen, nhưng có người chê dở. Vậy đó! Lạ ǵ khi có kẻ ăn chay người ăn mặn? Chay hoặc mặn không nhất thiết là duyên do làm cho ḷng người thuần thành một nỗi từ tâm.
Với ḷng thành, tôi mong các anh chị được (bị) phỏng vấn cũng như một số đông “miễn dịch” trên diễn đàn Gió-o hăy cứ hồn nhiên đùa với cuộc chơi. Lân la với văn chương nghệ thuật là sân chơi nhiều cám dỗ, nó thôi thúc réo gọi chúng ta vào với sự bạc bẽo luôn chờ chực. Bạc, nhưng may thay, đôi khi nó là sợi dây nối kết chúng ta lại. Hiểu ở một nghĩa tích cực nhất, lạc quan nhất. Mong các anh chị luôn giữ thân tâm an lạc trong cuộn chỉ rối ấy.
Hẹn chuyện tṛ cùng nhau ở Gió-o kỉ niệm 11 năm. Tại sao không? Khi hồn thất tán (như giờ này) nhưng chưa đoạn tuyệt khỏi xác!
Hồ Đ́nh Nghiêm
http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html
© gio-o.com 2011