
đào trung đạo
JUAN GABRIEL VÁSQUEZ*
The Informers
những người thông tin
(tiếp theo)
Sáu tháng sau ngày cha anh từ trần và được hỏa thiêu, anh hồi ức giây phút cha con tâm sự sau ngày ông thoát chết qua cuộc giải phẫu tim, ông đă nhân dịp này nói ra được những ư nghĩ thầm kín nung nấu trong tim óc ông bấy lâu với con, và trên hềt thảy anh vẫn c̣n nhớ rơ rệt h́nh ảnh những giọt lệ lă chă cha anh đă không ngăn nổi. Anh cảm thấy cha anh đă hiểu được rằng “Đây là cơ hội của tôi để sửa những sai lầm, để chấn chỉnh những lỗi lầm, để xin được tha thứ, bởi ông đă được ban cho một cuộc sống thứ hai, và cái cuộc sống thứ hai này, như ai cũng biết, luôn luôn đi kèm theo sự bó buộc không mấy thuận lợi để sửa sai cuộc sống thứ nhất.” Và Gabriel Santoro Con đă kể lại chi tiết về những lỗi lầm và nhưng sửa sai của cha anh: sau khi được con gửi tặng quyển Một Cuộc Đời Lưu Đầy ông đă có phản ứng không những tức giận mà c̣n căm thù, tất cả trút ra cả bằng lời nói lẫn bằng chữ nghĩa. Ông đă không nói thẳng với anh mà bằng lối phê phán riễu cợt quyển sách trước đám đông đệ tử, và chuyện này nhanh chóng được loan truyền đồn thổi khắp nơi. Phản ứng này của cha làm anh kinh ngạc và muốn truy nguyên lư do. Lư do đầu tiên người con nghĩ ra là: phải chăng trong quyển sách anh đă đụng chạm tới một thứ cha anh coi như một cái ǵ đó rất riêng tư sùng kính là Sara, và điều này đối với ông là không thể chấp nhận được. T́m hỏi Sara về sự cớ này th́ bà bảo anh đă chẳng hiểu biết cha anh chút nào. Không thỏa măn anh viết thư hỏi bà căn kẽ lư do nào khiến cha anh giận dữ thù hận quyển sách đến như vậy kỹ hơn, nhất là trong sách không một chỗ nào có bóng dáng ông, th́ anh được Sara trả lời bằng thư: “Có chứ. Trang 101, từ ḍng 14 tới ḍng 23”. Tra cứu quyển sách theo chỉ dẫn này như Sara chỉ ra, anh thấy ḿnh đă viết: “Vấn đề không phải là học một ngôn ngữ. Vấn đề là mua gạo và nấu cơm, nhưng cũng c̣n phải biết làm ǵ khi một người ngă bệnh; phải phản ứng thế nào nếu một người ta sỉ nhục bạn, là làm sao giữ cho việc này đừng tái diễn nữa, nhưng cũng c̣n phải biết bạn có thể sỉ nhục lại đến mức độ nào. Nếu Peter Guterman bị gọi là một tên “Ba Lan Cứt,” th́ cần thiết phải hiểu rơ những điều hàm chứa trong câu nói này. Hoặc ví như một người bạn của gia đ́nh Guterman nói “ Sự sai lầm về địa lư chấm dứt ở chỗ nào và ở chỗ nào sự sai lầm của sự tục tĩu bắt đầu.” Tuy được chỉ rơ như vậy nhưng anh không cho rằng Sara sẵn sàng thấy được sự việc này đối với anh nghiêm trọng đến mức nào. Cho nên anh đă kín đáo đến nghe những buổi giảng bài của cha xem ông nói ǵ, và nếu cần, sẽ bắt quả tang khi ông nói xấu ḿnh, sau đó sẽ mời ông đi giải khát để tận mặt hỏi cho ra nhẽ. Nhưng cứ sau khi chấm dứt một buổi giảng dậy, anh vẫn không dám đụng đầu người cha như thế liên tiếp chín ngày liền để mà chỉ âm thầm ngôi trong một chỗ tối kín ở dẫy ghế cuối giảng đường không muốn ông biết sự hiện diện của ḿnh, để theo dơi lời lẽ của cha trong những bài giảng. Trong buổi giảng ngày thứ chín cha anh sau khi nói về Demosthenes sỉ nhục Aeschines, ông chuyển sang nói về thời quá khứ của ông, cái thời tuổi trẻ và về sự quan trọng của lời ḿnh phát biểu về kẻ khác trong thời đó có thể làm thay đổi hẳn đời sống của người ḿnh nói về th́ anh hiểu rằng đó là những điều cha anh chĩa thẳng tới riêng anh. Ông đă dùng đám sinh viên thính giả như một cái màng lọc. Ông nói: “Không người trong số các anh đă cảm nhận được cái sức mạnh đó cả, cái sức mạnh chấm dứt một đời người. Tôi đă luôn luôn muốn biết sức mạnh đó được cảm nhận ra sao. Vào thời đó chúng tôi có cái sức mạnh đó, nhưng tất cả chúng tôi không biết là ḿnh có. Chỉ có một vài kẻ đă sử dụng sức mạnh này. Dĩ nhiên đă có hàng ngàn người, hàng ngàn người đă hạch tội, đă tố cáo, đă đi tố cáo. Nhưng cái đám hàng ngàn người ấy chỉ là một phần, một phần nhỏ xíu những người rất có thể họ đi tố cáo người khác nếu họ muốn làm vậy. Làm thế nào mà tôi biết được chuyện ấy? Tôi biết được v́ cái hệ thống sổ đen đă trao cho kẻ yếu một quyền lực, và kẻ yếu lại là đa số. Đó là cuộc sống trong những năm tháng đó: sự chuyên chính của kẻ yếu. Sự chuyên chính của oán hận, hay, ít ra, của sự oán hận theo Nietzsche: đó là sự thù hận kẻ yếu một cách tự nhiên cảm thấy đối với kẻ mạnh một cách tự nhiên.” Rồi ông chua chát nói ra lư do ông nhắc đến chuyện này: không phải để nói về lỗi lầm to lớn thời đó đă làm gia đ́nh ông khốn đốn, không phải để kết án một cách rẻ tiền, không để chứng minh ḿnh là một nạn nhân, hay về một lời nói đùa không đúng lúc trước nhưng kẻ không đáng nghe, về việc cho tên anh vào tài liệu của những kẻ tọc mạch. Nhưng để nói về cái không được nói ra, cái ở phía sau câu chuyện, phía sau bản tổng kê, sự qui chiếu. “Hôm nay tôi đến để giữ yên và bảo vệ sự im lặng của những người đă giữ im lặng. Tôi sẽ không nói…” Nghe giọng điệu vẻ ngoài rất tự chủ của cha, người con hiểu được rằng nội tâm ông đang rối bời. Một biến cố quan trọng xảy ra trong buổi giang này: khi ra về anh đă gâp lại một người cũng đền nghe cha anh giảng bài và trên tay có cầm theo quyển sách anh viết. Người con sau khi buổi giảng tan muốn chờ gặp cha để hỏi: Tại sao ông đă không nói cho anh biết về cái ǵ đă xảy ra? Và cái ǵ đă xảy ra? Cái câu nói đùa bất hạnh nói ra không phải lúc là câu nói như thế nào để đến nỗi có kẻ nào đó đă coi là thực sự nghiêm trọng? Cái kẻ thiếu óc khôi hài đó là ai đă lên án; và ai là kẻ đi tố cáo? Ông có nói mẹ anh biết chuyện này không? C̣n có ai khác biết chuyện này không? Và khi đối mặt cha, ông đă trả lời những câu hỏi trên không theo thứ tự và kết luận: “Kư ức không phải là thứ công cộng con ạ. Điều này cả con lẫn Sara đă không hiểu. Con và Sara đă làm cho mọi sự trở thành công cộng. cái điều mà rất đông bọn cha muốn quên đi. Hai người đă ghi lại những thứ phần đông bọn cha đă mất nhiều thời giờ để làm chúng khuất mắt đi. Giờ đây người ta lại bắt đầu nói về những danh sách, họ nói về sự hèn hạ của những kẻ đi tố cáo người khác, về nỗi đớn đau của những người bị tố oan…Tại sao cha không cho con biết? Không, đấy là một câu hỏi sai: tốt hơn nên hỏi tại sao lại nói về những thứ chẳng đáng lưu tâm như vậy.” Sau đó ông lên án hành động rởm của lũ kư giả ngày nay cứ t́m cách khơi lại chuyện cũ và loan báo với công chúng. Theo ông hành động này chẳng qua chỉ là để khoe ḿnh hay ḿnh giỏi nhưng có biết đâu rồi ra chẳng mấy lúc chẳng ai c̣n nhớ tới hành động này. Đơn giản là như vậy và “Theo ư kiến cha, cuốn sách của con chỉ là cứt.” Nghe cha nói vậy người con biết ông đă mắc một lỗi lầm lớn: chính v́ ông đă phát biểu về quyển sách của anh cho nên quyển sách đó sẽ không bị quên lăng. Người con sau đó gặp Sara để kể lại cuộc đối chất với cha th́ bà cho biết Gabriel Santoro Cha nay đă khùng lên rồi nên bà muốn giải ḥa cha con v́ bà không muốn hai cha con làm tổn thương nhau, và cũng v́bà rất mực thương yêu cả hai. Anh trách cứ bà đă không cho anh biết sự thực khi anh phỏng vấn bà để làm tài liệu viết quyển sách. Nhưng Sara không muốn Gabriel Santoro Cha viết và cho phổ biến một bài điểm sách quyển Một Cuộc Đời Lưu Đầy. Nhưng mọi sự đă quá muộn: bài điểm sách gay gắt phê phán đă được phổ biến mấy ngày sau đó với tên tác giả viết tắt GS. Nhưng chẳng có ai lại không biết rằng tác giả bài biết là Gabriel Santoro.
Cho đến tháng Chạp năm 1991 sau khi Gabriel Santoro cha đă hoàn toàn b́nh phục, khi nói chuyện với con ông vẫn bảo lưu ư kiến trước đây, rằng ông không là một kẻ đi tố cáo người, có khác chăng chỉ là sau khi tái sinh ông hiểu rơ hơn nỗi tiếc nuối quá khứ. Nhưng con trai ông đă hiểu được rằng ông không có khả năng vật lộn với những sự kiện của chính đời ông, và quá khứ của ông làm ông há miệng mắc quai. Nhưng sự tái sinh đă tạo ra những chuyển biến nơi ông, biến ông thành một con người hoàn toàn mới. Chuyển biến lạ lùng nhất là ông học lại tiếng Đức. “Để làm ǵ hả? Để làm ǵ khi cái thứ tiếng tôi biết chẳng c̣n dùng để làm ǵ nữa? Nay tôi đă nghỉ hưu rồi, tôi nghỉ hưu cái ngôn ngữ của tôi.” Sau đó ông cũng tự ḿnh tiết lộ cho con trai và Sara biết giờ đây Angelina là người t́nh của ông. Rồi ông hỏi mượn con trai cái xe hơi để đưa Angelina đi Medellín nghỉ hè. Và rồi ông tử nạn khi một ḿnh lái xe trên đường đèo. Mấy ngày sau đám tang, Sara cho Gabriel Santoro Con biết Angelina Franco sẽ được phỏng vấn trong một chương tŕnh truyền h́nh rất thời thương, và Angelina se tố cáo Gabriel Santoro Cha.
Chương III Juan Gabriel Vasquéz quay trở lại quá khứ ở thời điểm mấy ngày trước Giáng Sinh 1946 với lời kể của Sara về đời sống và những diễn biến được ghi trong “bộ nhớ Gabriel” Santoro Cha của Sara. Chứa những thông tin bấy lâu nay bà không thể chia xẻ với ai. Có thể nói chương sách này là một bức tranh không những lớn hơn mà con đầy đủ chi tiết hơn những bài phỏng vấn Gabriel Santoro Con đă thực hiện để viết quyển Một cuộc Đời Lưu Đầy trước đây. Trước hết bà kể về cái chết cùa Konrad Deresser, cha của Enrique. Vào thời điểm này Gabriel Santoro đang học trường Luật và giao dịch thân thiết với Sara, đến thăm Sara thường xuyên tại cái khách sạn của cha Sara để tâm sự hầu hết mọi chuyện. Gabriel Santoro Cha rất ghét bà mẹ góa bụa ba mươi lăm tuổi quá sùng đạo nên không muốn ở nhà và chính v́ vậy cái khách sạn của cha Sara là nơi tỵ nạn tuyệt hảo. Sara cũng kể lại chuyện Konrad Deresser sau khi được thả về đă sống với một phụ nữ da đen làm nghệ mại dâm tên Josefina Santamaría và bà này là người biết rơ ràng nhất về cái chết của Konrad Deresser, ông đă tự sát như thế nào. Bà cũng đưa ra đầy đủ chi tiết về nhân thân Konrad Deresser – một nhạc sĩ dương cầm thất bại – khi di cư sang Colombia vào năm 1920 đă đổi nghề mở một tiệm làm cửa kính. Mấy năm sau ông ta cũng dần dần được chiếu cố tài năng, được mời làm cho Đài Phát Thanh Quốc Gia chuyên việc chọn và làm chương tŕnh nhạc cổ điển. Nhưng rồi vào quăng năm 1941 khi tồng thống Santos của Colombis đoạn giao với Quốc-xă Đức ông tức khắc bị cho nghỉ việc. Khi nghe tin Konrad tự sát, Gabriel Santoro Cha gấp rút đ̣i Sara đi cùng tới căn nhà Konrad ở với Josefina để gặp mặt bà này hỏi xem Konrad đă nói ǵ với bà trước khi tự sát. V́ Sara bận rộn và cũng không mấy thích, sau đó ông đến gặp Josefina một ḿnh để xác định xem bà này đă biết chuyện ǵ. Sara tuy hiểu rằng cái chết của Konrad rất hệ trọng đối với Gabriel Santoro Cha nhưng không hỏi lư do. Ngày hôm sau Gabriel đi t́m Enrique nhưng bạn ông không có nhà. Sau này Gabriel Santoro Cha biết được Enrique đă rời xứ Colombia, nhưng không biết địa chỉ chính xác. Sara cũng kể lại vào thời điểm này hệ quả của “Sổ Đen” do Ṭa Đạo-sứ Mỹ thiết lập và chính quyền Santos thi hành thật kinh khủng. Suy diễn về sự kiện Konrad Deresser bị ghi vào sổ đen, Sara kể lại cuộc xung đột giữa Enrique và Hans Bethke trong một bữa tiệc nhỏ thiết đại trong căn nhà khiêm tốn của Konrad. Hans Bethke vốn là một đảng viên quốc xă đào tỵ sang Colombia khi cuộc chiến sắp ngă ngũ. Cả Gabriel lẫn Sara – khi đó mới ngoài 20 – cũng được mời tham dự. Suốt từ đầu bữa tiệc Enrique giữ thái độ im lặng nhưng khi Hans Bethke lên giọng hùng hồn ca ngợi nước Đức con ngườ Đức, và chủ nghĩa quốc xă, lên án chính sách đối xử phân biệt, trù dập người Đức ở Colombia, và lên án nặng nề nhất những kẻ chối bỏ tính chất Đức của ḿnh th́ Enriqua nổi điên đă ném một ổ bánh ḿ vào ngay đĩa súp trước mặt Hans. Sau sự cố này bữa tiệc tan sớm, Konrad xin lỗi vợ chồng Bethke khi tiễn họ ra về. Sau đó Enrique đă hét vào mặt ông bố: “Cha là một thằng hèn,” và ông đă đáp lời con: “Đúng, bố là một thằng hèn, nhưng lư do là v́ cha nay không là cái người cha muốn là. Cha là một thằng hèn khi cha muốn sống ở đây, ngay tại đây nơi cha đang ở, đó là một cái ǵ hèn hạ. Ngày nào nước Đức cũng bị làm nhục, hăy đọc tờ El Diaro Popular con sẽ thấy. Hăy nh́n xem…” Sau khi kể lại sự thân thiết giữa ḿnh với Gabriel, Sara nhắc đến vụ Gabriel bị những kẻ chém mướn – ông nghĩ là do Enrique thuê – tấn công chém đứt bốn ngón tay của bàn tay phải trừ ngón cái. Gabriel nói với Sara sau đó “Enrique sai chúng nó tới. Bạn của tôi sai chúng tới. Nhưng em đừng lo, Anh đáng tội lắm. Thế và c̣n hơn thế nữa. Anh thích ông già ấy (Konrad Deresser, ĐTS chú thích) Sara ạ. Anh đă làm hư cuộc đời họ. Tất cả là do lỗi của anh.”
(c̣n tiếp phần 3)
đào trung đạo
*Juan Gabriel Vásquez sinh năm 1973 ở Bogotá, Colombia, tốt nghiệp đại học Colombia và đại học Sorbonne ở Paris ngành Văn chương Châu Mỹ La tinh, nổi tiếng ngay khi quyển tiểu thuyết đầu tay Los Informanentes/Những Kẻ Thông Tin xuất bản năm 2004. Juan Gabriel Vásquez cũng là tác giả của cuốn khảo luận về JosephConrad (in năm 2004), tập truyện ngắn Historia secrets de Costaguana/Lịch sử Bí mật của Contaguana (2007), tiểu thuyết Los amantes de tedos los santos/Những Người Yêu của Thánh (2008) và quyển khảo luận chính trị El arte de las distorcion Nghệ thuật bóp méo sự thật (2009). Quyển Những Người Thông Tin đă được Anne McLean dich ra Anh văn và quyển này cũng đă được dịch ra nhiều sinh ngữ khác nhau. Juan Gabriel Vásquez hiện được coi là nhà văn trẻ xuất sắc hàng đầu của xứ Colombia.
http://www.gio-o.com/DaoTrungDao.html
© gio-o.com 2009