Đng Ngc Loan

ngưi đàn ông vng bóng

viết.ngắn

 

 

“nhớ người đàn ông trần truồng nhảy lầu đốt nến hát dạ khúc chiều”
lê thị huệ

 

Măi  cho tới  bây giờ hễ mỗi lần nghe tiếng buớc chân mà gót chân chạm xuống nền đất trước, là Em nhớ đến hắn. Và Em cứ tự hỏi một người có "phong cách" ở bước chân như thế th́ là người như thế nào? T́nh cảm? Cương nghị? Phóng đăng?... Với Em lúc ấy chưa biết phân định như thế nào  nhưng Em cứ cho một người có những buớc đi như thế là người có "cá tính".

 

Em gặp người có "cá tính" trên con đường có dốc ngược. Em đang đi lên hướng về phía Hồ, c̣n hắn đi xuống, hướng đường Phan đ́nh  Phùng từ đó đi ngược lên sẽ thấy chùa Bồ Để nằm bên tay trái, cứ ngược lên  măi sẽ  tới trường đai-học Đà Lạt. Chúng tôi gặp nhau giữa con dốc.

 

Hắn nh́n Em như nh́n thấy một người Yêu vừa vắng bóng. Trời lạnh vừa đủ để hắn vẫn có thể mang chiếc áo manteau màu cà phê sữa  vẫn là chiếc áo khi Em gặp hắn lần đầu một năm về trước.

 

 

 

Khoảng một năm về trước trên đuờng về nhà rất ngẫu nhiên em gặp người đàn ông đi với cô bạn. Cô giới thiệu: Ṿng Tay Học Tṛ của bà Nguyễn Thị Hoàng. Minh. Tên là Phan Minh. Lúc đó Em mới thực sư biết và nh́n thấy Minh. Hắn là người yêu của cô dù Em đă nghe cô có thằng bồ tên Minh đă mấy năm về  trước. Ở điểm này Em không biết Em kết bạn kiểu nào mặc dù Em mang tiếng là bạn thân của cô. Em nói  "mang tiếng" v́ thưc ra đôi lần tự hỏi Em có là bạn  thân của cô hay không ?!  V́ ngoài  cái việc chúng em đi cùng nhau, nói nói cười cười, đôi khi ngủ chung giường cùng nhau nhưng  Em chả biết ǵ về cô mấy nhất là chuyện t́nh cảm riệng tư của cô. Em chả bao giờ hỏi nên mấy mươi năm sau gặp lại  cô có nói với Em một câu "Mày có biết tại sao tao chơi với mày lâu như vậy không ?”  "Không biết."  "V́ mày không có tính ṭ ṃ."

 

Em nh́n ra hắn và cô thật không vui. Chỉ nghe hắn ta nói: Coi chừng bạn cô dùm.

 

Em đứng giữa hai người và dù chỉ gặp nhau lần đầu Em đă 2 tay nắm vào vạt áo trước ngực của hắn làm như đó là một lời hứa hẹn. Hắn bỏ đi. Em đưa cô bạn về nhà.

 

Lối về nhà qua nhiều khúc quanh đó là một ngơ hẻm, hẻm 147/11 Phan đ́nh Phùng. Trước khi vào cổng  phải đi qua cây cầu ván  dưới chân cầu mùa mưa nước lũ mang màu vàng nâu lẫn lộn, chảy cuộn rác rưởi. Nơi đó ngày ngày Em đi qua nhiều bận, cầu cũng là nơi mang  vết chân bạn bè thời c̣n đi học, cầu cũng là nơi có anh chàng sinh viên triết tên Hiệp đứng chờ ngày Em trở lại v́ không dưng Em bỏ đi mất tiêu cho đến khi gặp lại chàng tên Hiệp ôm đàn hát – ngày em trở  lại hờn quên anh hối cải cuộc đời!

 

Em vẫn không biết chuyện ǵ đă xảy ra giữa anh chàng Minh Ṿng Tay Học Tṛ và cô bạn. Em không hỏi chỉ nhớ cái h́nh ảnh và loáng thoáng thanh âm mà cho dầu mấy mươi năm qua Em vẫn nhớ.  Ở sân sau nhà em, bên kia hàng rào là miếng đất rộng trồng đầy rau xanh tươi, bên góc sân nhà có hàng cây chuối, ở đó nớ chiều đang tụ lại, ánh sáng chiều hẩm hiu, chiều mát lạnh. Em nh́n thấy bạn đứng đó cô đơn ôm mặt  khóc tức tưởi và miệng th́ không ngừng gào lên "Chúa ơi, sao con khổ thế này" ...  Ở nơi đó, lúc đó và măi về sau  Em vẫn không biết chuyện ǵ đă xảy ra giữa họ. Em cứ đứng đó thinh lặng.

 

 

 

Em cứ thinh lặng nhưng cho dù sau hơn một thời gian dài gặp lại, giữa đuờng phố Em nhận ra đó  là Minh.

 

 

 

Chúng tôi nhận ra nhau giữa ban ngày sau mùa hè sầu khổ mà nghe nói cô bạn đă rời đất nước, trốn đi với một người t́nh Cách Mạng trẻ tuổi khác trong đêm 30/4/1975. Giữa phố không đông người, giữa một không gian và thời gian đang vẫy chết và giữa sự lạc mất nhau. Có thể giữa sự bấn loạn của thời thế chúng tôi dễ nhận ra nhau dễ thân nhau để Em có thể theo hắn về nhà, mà không cần biết v́ lư do ǵ? Tai sao!

 

Em đến với hắn như một người t́nh đương nhiên dù cả hai chưa nói lời yêu.

 

Ngoài buớc chân nện gót Minh có cặp mắt hiền, một giọng ca hiền để mỗi lần Em ghé lại thường thấy anh chàng ôm đàn ngồi hát  “Về trên phố cao nguyên ngồi,  tiếng gà trưa gáy khan bên đồi , chợt như phố kia không người, c̣n lại tôi bước hoài...”  Nghe anh hát  thấy qua khung kính cửa sổ pḥng cả khoảng sân lót xi măng đẫm một màu đen xám của thời gian v́ những bước chân qua lại của đám sinh viên nam nữ ở trọ trong những căn pḥng nhỏ quanh con dốc Tăng Văn Danh.  Khoảng sân lao xao bước chân người, bước chân của một thời tuổi trẻ  đam mê với chữ nghĩa và rong chơi. 

 

Khoảng sân này đă để lại một dấu tích trong cuộc đời Em. Khoảng sân này giờ đây im vắng, vắng cả tiếng thở dài. Sau 1975… Con người chay loạn  v́ thay đổi thể chế nhưng Em biết Nước Em vẫn c̣n. Thể chế mất nhưng đất nước Em không mất . Em thả thể chế trên chiếc  thuyền ra ngoài đại dương và biết có ngày nó sẽ bị cuốn trôi cuốn trôi thôi.!

 

Đêm ấy em ngồi co ro một ḿnh giữa khoảng sân, rộng một màu đen v́ bóng tối v́ cái lạnh, cái lạnh đầu đông, tay nắm giữ khư khư cái quần lót  của ḿnh như nắm giữ sự trinh tiết trong nổi run sợ mà không rơ tại sao ḿnh lại sợ, lại bối rối đến như vậy cho đến khi anh d́u Em vô lại nhà. Đêm đó chúng tôi đă nằm bên nhau thinh lặng như một  dấu hiệu “giữ đời cho nhau”.

 

Chúng tôi có một chuyến xuôi Nam cùng nhau. Trước ngày đi  gặp Quang, người em trai của anh đă nói với Em “anh M. nói vói em sẽ lấy chị làm vợ”.  Em không nghĩ ngợi ǵ về câu nói đó.

 

Trong chuyến đi Minh có mang theo một khẩu súng. Không biết anh có nó từ đâu và từ lúc nào nhưng với t́nh thế rất căng thẳng lúc bấy giờ, sẽ có những trạm kiểm soát bất chợt  và người đi trên lộ tŕnh có thể bị bắt bớ giam cầm mà không cần biết lư do, nên Em giữ cây súng hộ anh v́ nghĩ ḿnh là đàn bà con gái ...

 

Chuyến đi  không gặp trắc trở ... Nhưng từ đó dường như chúng tôi đă lạc mất nhau .

 

Lạc nhau rất t́nh cờ cũng như đă t́nh cờ gặp nhau …

 

Cuộc gặp gỡ của chúng Em.  Em cho đó là một cơ duyên không phải là một định mệnh. Có những người v́ 2 chữ định mệnh đă ôm sự nhớ thương và luyến tiếc suốt cả cuộc đời.  Cơ duyên Em gặp đă để lại trong Em một hồi ức đẹp v́ không có nước mắt và đau khổ.

 

Cái khẩu súng mà Em đă nắm giữ trong chuyến xuôi Nam. Nó vô h́nh chung nắm giữ vận mạng đời Em lúc bấy giờ. Bậy giờ nhớ lại nếu Minh dùng nó để kết thúc đời ḿnh Em tưởng chừng như ḿnh hài ḷng v́ đă góp phần trong sự chọn lựa của anh. Dù là chọn lựa cho một cái CHẾT.

 

 Đng Ngc Loan

 tháng 10.2010

 

 bài liên hệ, Cái Chết Ba Cánh Tay của Lê Thị Huệ

 

© gio-o.com 2010