GIỖ 10 NĂM 2016

THANH T�M TUYỀN

(1936-2006)

 

Thanh T�m Tuyền

 

THƠ T�NH

 

 

�(tr�ch Văn �số 210 ph�t h�nh ng�y 15-91972

do Thư Qu�n Bản Thảo của nh� văn Trần Ho�i Thư in lại tại Hoa Kỳ)

 

 

 

Je voudrais que mon amour meure

et qu�il pleuve sur le cimeti�re

et les ruelles o� je vais

pleurant celle qui crut m�aimer

Samuel Beckett

 

 

I. gọi em dậy

 

Gọi em dậy trời mờ tr�n đồi

Hớt hải mai xa ngựa nẹt đu�i

L�ng bờm mướt da căng g� m�ng mặt đất nhớ

Mai c�n trăng, �a lững thững tuần trăng

Trở về Trở về tr�n dấu cỏ sương

 

Gọi em dậy hoang mang mưa nhỏ

Lặng thinh mai phố x�m đường cổ th�nh

Hoa r�u b�o cầu đ� tường long lở

Mai ngu ngơ trăng sọi quạnh đầm trời

Trở về Trở về theo luống heo may.

 

Gọi em dậy ng�y quen lạ sảng

Rủ rượi mai hơi hướng đ�m thu

Rừng mắc cở mắt nghi�ng t�c lả tả

Mai tinh mơ chết lửng tay hờn

Trở về Trở về trả lốt tịch dương

 

Gọi em dậy gọi em dậy

Nh�n suốt chi�m bao cười cợt gi�

Đỉnh n�i ngất xanh khắc t�nh sầu

 

 

II. chiều lặng thinh ngo�i

 

Chiều lặng thinh ngo�i, chiều th�n thiết

Chiều chưa bao giờ

Như một nụ h�n ủ

Trong thinh kh�ng điếng v�a

�Khờ khạo c�y gi� chao.

 

T�nh một đ�a thắm

Một m�a gi�ng

Bỗng đ�m h� kh�nh kiệt.

 

N�u m�nh b�n ghềnh đ�

Nghe th�c đổ

Vi vu kh�c đ�ng t�n

Khiếp đảm đời kiếp kiếp

 

Đợi gi� thổi tan chiều

V� nỗi thờ ơ bảng lảng

 

 

III. thổi biệt m� tới

 

Thổi biệt m� tới

Thổi ta đi

 

Chim k�u l�u lo

Trong gi�ng b�o chan h�a

Chẳng n�n.

 

Thổi lặng ngắt xứ x�n xao

Thổi l�a tan vỡ

 

Hạnh ph�c cho những ch�m l� reo

Cho đ� thiếp

Miếng h�n đau bằn bặt.

 

Thổi mờ mặt mũi

Thổi chia lia h�nh dạng.

 

Đồi tở mở l�nh đ�nh

Đ�m cồn

Lũng d�ng t�n lửa

 

Thổi vang huy�n n�o

Thổi trống dư thừa

 

Đốm sao nh�a biệt

C�i trời g�a

Tr�n� giải s�ng trầm

Thổi em đến ta

Thổi ta mất t�ch.

 

 

IV.

 

Ch�ng ta đứng hong phơi. M�a d�u dặt. Gi�, đẩy x� sau lưng, lao đao dưới vực. Đứng m� man như c�y ẩm, l� sũng trong tối.

 

Th�nh phố n�o đ� xa rời? Bật s�ng đ�n đ�m trong khu�n c�c cửa nh�. Th�nh phố n�o đ�? Chập chờn đ�y lũng. Lượn lờ triền đồi. Kh�ng dưng lời kể lể. C� nghe? C� nghe những nỗi niềm cao thấp, ch�nh v�nh? C� nghe biền biệt trời gi� lộng? C� nghe? C� nghe?

 

Ch�ng ta. N�y vẫn ch�ng ta. Bao l�u? C�n ch�ng ta ư? Như thể mọi mảnh gi� cuốn. Như thể tẩm liệm trong băng, trong cổ mộ. Ch�ng, tượng đ� trồng sườn non. Giống như n�ng c� phụ. N�ng cười nhộn theo mưa rũ t�c. C�est formidable, c�est ridicule. c�est merveilleux, c�est toi

 

Mưa cũ kỹ. Ch�ng ta cũng cũ kỹ huyền hoặc. Th�nh phố lập l�e, rền chấn động những luồng s�ng truyền nứt rạn �m k�n. Ruột đ� n�t. Ch�ng thấy biển nhấp nh� h�n mọn. Một m�a mưa phi�u bạt đ�m thu muộn ru ch�ng. Chốn vườn cũ n�ng về đ� th�nh rừng mộng lẩn. Lối n�o đ�u? Lối n�o đ�u?

 

Mưa rong t�m lối. Trong giấc ngủ dầy của sự thể, m�a gi� n�y đ�y động c�nh hoang d�. Mộng đ�u? Mộng đ�u? Mưa thầm gọi bồi hồi. Tiếng hắt hiu nh�a nhạt. Tiếng ch�m. Gọi đứa trẻ lưu lạc giữa chiều nắng qu�i, đứa trẻ �m gối b�n hồ sương đục buổi mai, đứa trẻ lang thang theo con ch� đ�i ghẻ lở vừa đi vừa liếm vết thương. Trong th�nh phố sụp đổ.

 

Gọi đứa trẻ h�i h�ng tu�n chạy xa tiếng gọi.

 

Mưa c�n đ� kh�ng? Mưa d�u dặt. Biển ngu�i ngoai �m th�nh phố lặn mờ. Ch�ng đ� hư hao v� rộn rịp. C�n N�ng? N�ng cười như trận mưa kh�ng chịu ngớt. N�ng vui vầy như mưa v� cỏ rối v� đ�m v� trống trải. Phải chăng? Phải chăng?

 

N�ng bật kh�c như mưa.

 

 

Thanh T�m Tuyền