Vũ Quỳnh Hương

Miền Vĩnh Ph�c

 

chuyện ngắn

 

Thập ni�n 80 Văn học Di d�n Việt Nam b�ng l�n hiện tượng nữ, v� c�n k�o d�i đến b�y giờ. Vũ Quỳnh Huơng l� một trong những gương mặt ch�nh l�m n�n hiện tượng ấy. Rời qu� hương sau 30 th�ng 4-1975, Vũ Quỳnh Hương đột ngột kh�m ph� định mệnh của di d�n Việt tr�n v�ng đất mới. Miền Vĩnh Ph�c g�i trọn những kiếp người trong ph�ng đợi địa ngục. Những con người đ�ng thương v� tha h�a đến ph�t cuối c�ng.�

 

Xuất hiện lần đầu năm 1986 tr�n tập san Văn Học của nh� văn Nguyễn Mộng Gi�c, trung thi�n truyện Miền Vĩnh Ph�c ngay lập tức được xem l� một hạt tr�n ch�u lấp l�nh trong Văn học Di d�n Việt Nam ― của cả Văn học Quốc nội ―� v� g�c nh�n quan s�t m� Vũ Quỳnh Hương đem đến, kh�ng thể t�m thấy tại qu� nh�. Dụng văn m� tả hoạt cảnh sống động, Vũ Quỳnh Hương đạt đến sự tương phản của đời sống qu� gi� so với ph�ng đợi chết �m u. Miền Vĩnh Ph�c chưa hề in trong một tuyển tập hay một tập truyện n�o.� [Trần Vũ]�

 

 

Từ cuối ph�a d�y h�nh lang b�n tr�i, khoảng từ c�c ph�ng 130 đến 135 đột nhi�n vang l�n một loạt tiếng động nặng nề, kh�ng phải thứ tiếng động ch�t ch�a của kim loại rơi hay sắc nhọn của đồ vật đổ vỡ m� l� một thứ tiếng nặng trầm tựa như tiếng một th�n c�y đổ gục ngo�i vườn một đ�m mưa n�o đ�, thứ tiếng động chỉ c� thể nhận ra được giữa c�i thinh lặng chập chờn đe dọa của đ�m khuya như đ�m ở nơi n�y; tiếp theo sau l� một loạt tiếng động rổn rảng của đồ vật nho nhỏ rơi xuống đất. Chi nhận ra được tiếng c�i khay thức ăn bỏ qu�n từ buổi chiều chưa dọn, mấy c�i ly nhựa ở tr�n mặt b�n rơi xuống, tiếng c�i b� nhựa v� c�i thau rửa mặt từ trong ngăn tủ rơi ra v� cuối c�ng l� tiếng chiếc xe lăn đổ ầm xuống nghe rợn người giữa những tiếng r�n rỉ yếu ớt đứt qu�ng. Chi bu�ng vội c�c phiếu kết quả thử nghiệm m�u v� nước tiểu m� ph�ng Lab vừa gửi tới hồi chiều, ngước l�n gọi:

�- Marta, Marta... Chạy xuống coi c� chuyện g� vậy?

�Kh�ng c� tiếng trả lời. Marta, Felisa, v� mấy con b� Nurse�s Aides vừa được dọn v�o l�m c� lẽ đ� trốn v�o Recreation Room hay một x� xỉnh n�o đ� để ngủ gục rồi. Chi lắc đầu x� ghế đứng dậy, Henrietta cũng đứng bật dậy bước theo n�ng, ng�p d�i kh�ng cần che miệng, cũng kh�ng cần ngăn tiếng ng�i ngủ nhừa nhựa đang k�o ra từ cổ họng như tiếng một sợi d�y đ�n cũ:

�- Tao c� với m�y l� mụ Sylvia lại m� xuống giường một m�nh rồi ng� đ�y. Oh, mụ ấy m� qu� lu�n cả c�i ch�n kia nữa th� tụi m�nh khổ, c�i th�n kh�ng dưới 200 pounds đ�...

 

Chi kh�ng trả lời, lắc đầu chạy x� v�o ph�ng 132 để thấy quả nhi�n l� Sylvia đang nằm co quắp dưới đất, c�nh tay c�n cử động được b�u lấy th�nh giường, nửa th�n m�nh t� liệt b�n tr�i như bị đ� hẳn dưới sức nặng kinh khủng của ch�nh th�n mụ. Tất cả đồ đạc tr�n đầu chiếc tủ đều rơi hết xuống đất c�ng với chăn mền khăn gối tr�n giường cũng bị l�i xuống theo đ� k�o của tấm th�n vĩ đại. Chiếc gối rơi �p tr�n mặt mụ chỉ chừa một con mắt tr�ng như đứa trẻ nghịch ngợm chơi tr� giấu mặt. Chi giở chiếc gối ra, Sylvia cố ngước đầu l�n nh�n n�ng, đ�i mắt như mắt một con vật khổ sở, tr�ng mắt m�u x�m tro, đục ngầu điểm những tia m�u đỏ. Sylvia quờ quạng c�nh tay phải, chạm v�o vũng nước tiểu x�m xấp ướt chung quanh m� c� lẽ mụ đ� tiểu ra trong l�c sợ h�i, mụ rụt tay về, nh�n xuống chiếc bụng cao hơn tầm mắt rồi ngước l�n nh�n Chi như muốn ph�n bua, muốn b�y giải, muốn kh�c than. Sylvia bị cấm khẩu v� bị liệt hết nửa th�n m�nh b�n tr�i, ch�n b�n phải mụ c� thể gượng chống xuống đất được mỗi khi người ta đỡ mụ từ giường ra xe lăn hay từ xe lăn trở về giường, c�n c�nh tay phải th� kh�ng l�m g� được hơn l� để v�ng vẫy mỗi khi phải thay băng, phải ch�ch, phải uống thuốc, để cầm chặt lấy muỗng nĩa trong giờ ăn như sợ ai gi�nh mất phần v� rồi l�ng c�ng l�m đổ hết thức ăn xuống �o; v� cuối c�ng để b�u lấy c�nh tay Chi m� h�n lấy h�n để mỗi khi Chi c�i xuống �m khu�n mặt khổ sở của mụ cười hỏi h�m nay mụ c� khỏe kh�ng. Tuy kh�ng n�i được, kh�ng l�m g� lấy một m�nh được nhưng Sylvia c�n rất tỉnh t�o, mụ kh�ng đi�n cũng kh�ng l�ng tr� ch�t n�o v� mụ bầy tỏ t�nh cảm với một mức độ thiết tha đến nỗi những ng�y đầu thấy mụ, Chi đ� phải rớt nước mắt v� x�t thương. Nhưng kh�ng được bao l�u, những giọt nước mắt x�t thương rất non trẻ ấy kh� cạn đi rất nhanh rồi biến mất hẳn v� những cơn đau, những c�u chuyện, những cảnh đời l�m buồn l�ng như vậy hay buồn hơn thế nữa đ� tiếp tục xảy ra, tiếp tục k�o d�i, kh�ng phải một ng�y một giờ m� l� h�ng th�ng h�ng năm, h�ng chục năm ở đ�y. Cuối c�ng chỉ c�n lại những động t�c rất nghề nghiệp, những lời lẽ rất m�y m�c rất bổn phận v� một điều g� tựa như một t�nh y�u d�y v�, một cơn đau trầm thống cứ đ� nặng l�n t�m hồn Chi từng đ�m từng đ�m. Những đ�m d�i đong đưa giữa giờ khắc thinh lặng đe dọa, những tiếng r�n la ngắt qu�ng những cơn m� sảng chập chờn những biểu đồ bệnh trạng kẻ l�n xuống như bay với giữa n�i cao vực s�u. Đ�m như một sợi d�y cao su co d�n từng hồi giữa hai đầu c�i sống v� c�i chết.

 

�Henrietta v� Chi xốc n�ch Sylvia dậy, đặt mụ l�n giường, n� nắm lấy chiếc mũi nhọn xinh xắn của mụ - điểm duy nhất kh�ng bị thời gian t�n ph� tr�n gương mặt nhăn nh�m ấy - xo�y từng chữ một:

�- Th�i nghe mẹ, ngủ y�n gi�m con nghe, đ�m nay ng� như vậy l� đủ rồi nghe.

�Kh�ng n�i v� cũng kh�ng nghe được, nhưng được đền b� lại l� rất nhạy cảm trong việc đọc cảm x�c tr�n khu�n mặt người đối diện, Sylvia m�m chặt m�i nh�n Henrietta rồi đưa mắt sang Chi, con mắt �nh l�n tia giận hờn. Chi vờ h�t l�n:

�- Henrie, đi ra ngay! Đừng ph� Sylvia y�u qu� của tao m�y.

�Henrietta ng�ng nguẩy đ�i m�ng bước ra, đứng tựa cửa th� đầu v�o:

�- OK, th� đi, vui vẻ g� m� đứng đ�y với mẹ con mụ, ch�n chết. Nhưng nhớ l� c� t� nữa th� đừng c� gọi tới tao nghe.

Sylvia quơ tay muốn v�u lấy vai Chi, miệng � ớ một tr�ng �m thanh nghe như tiếng cười d�n. Kh�ng n�i được nữa, mụ c� một thứ ng�n ngữ đặc biệt để b�y tỏ mọi trạng th�i t�nh cảm hỉ nộ �i ố, một thứ ng�n ngữ của trẻ con tập n�i hay của lo�i người v�o thời kỳ hoang sơ của lịch sử nh�n loại khi m� người, mu�ng th� v� đất trời c�n rất gần gũi nhau. Chi gỡ tay Sylvia ra, c�i xuống xem lại nửa th�n h�nh b�n tr�i mụ, thấy c�i t� ng� tuy ồn �o nhưng kh�ng để lại dấu vết trầm trọng n�o ngo�i một vệt xước d�i b�n cạnh sườn khi mụ ng� trượt qua g�c nhọn của chiếc tủ nhỏ k� đầu giường, may hơn nữa l� chiếc xe lăn cũng đ� kh�ng đổ xuống người mụ. Mạch mụ cũng đ� dần dần đập b�nh thường trở lại. Chi thở ra nhẹ nh�m, cởi chiếc �o ngủ đẫm nước tiểu của mụ ra, mở tủ �o để lại thất vọng nhớ ra rằng đ� l�u lắm rồi, th�n nh�n Sylvia kh�ng v�o thăm, cũng chẳng gửi th�m quần �o vật dụng cần thiết, ngăn tủ chỉ c�n trơ mấy chiếc �o đầm bạc m�u v� hai chiếc �o len mỏng kh�ng đủ ấm cho m�a đ�ng. Chi mặc cho mụ �o ngủ của bệnh viện, lựa một chiếc posey mới. Với Sylvia n�ng cũng kh�ng thể buộc chặt posey v� c�c đầu mối d�y kh�ng đủ d�i so với th�n h�nh kềnh c�ng của mụ, v� ri�ng đ�m nay th� Chi biết chắc rằng mụ sẽ kh�ng d�m tự trở dậy một lần n�o nữa. Xong xu�i, thấy tay Sylvia lạnh ngắt, Chi đắp th�m cho mụ một tấm chăn nữa phủ k�n đến cổ, k�o hai b�n m�p chăn chận xuống dưới nệm để mụ kh�ng r�t tay ra được. Sau đ�, theo th�i quen, Chi c�i xuống gh� tai mụ, n�i khẽ: �Goodnight, Sylvia.� Hai tay bị chận dưới tấm chăn kh�ng quơ m�a được nhưng mắt Sylvia r�o hoảnh, cơn ngủ biến mất theo c�i ng� nặng nề, miệng mụ bập bẹ li�n hồi, hai thớ thịt chảy xệ hai b�n m� cử động theo cặp m�i kh� nẻ c�ng với hai c�nh mũi xinh xắn phập phồng. Mụ th�m n�i như trẻ con ngứa răng th�m cắn, như con người từ thời man d� đ� th�m thấy đồng loại. Chi liếc nh�n đồng hồ để y�n t�m rằng chưa đến giờ thăm bệnh kế tiếp rồi lại c�i �m lấy mặt Sylvia, vuốt những sợi t�c trắng rũ bết xuống tr�n mụ, tự hỏi m�nh một lần nữa về c�i t�nh y�u buồn rầu, về nỗi thương x�t chua ch�t cứ tr�o d�ng l�n trong l�ng mỗi khi n�ng c�i xuống ấp trong hai b�n tay m�nh c�i khu�n mặt biểu tượng của nỗi đau khổ lặng thầm ấy. C�i khu�n mặt d�m d� v� sự t�n ph� của thời gian, b�ng ho�ng giữa những cơn trở giấc nửa khuya, c�i khu�n mặt như một bức tượng ch�n dung bị nắn qu� tay, tương phản một c�ch t�n nhẫn với khu�n mặt trẻ đẹp tươi cười của Sylvia trong những bức ảnh cũ treo k�n tr�n tường, chung quanh đầu giường. Đối với Chi th� những bức ảnh xinh đẹp vang dội tiếng cười r�n r� thanh t�n của qu� khứ ấy chỉ l�m tăng th�m nỗi tuyệt vọng cho những thinh �m khờ dại buồn rầu của thứ ng�n ngữ bập bẹ ph�t ra từ cổ họng Sylvia b�y giờ. Thường xuy�n, tự cảm thấy kh� lố bịch, Chi vẫn kh�ng ngăn được m�nh gh� s�t xuống khu�n mặt d�m d� ấy v� đ�p lại với mụ, một c�ch hết sức �n cần v� dịu ngọt, cũng bằng thứ ng�n ngữ ri�ng biệt ấy của mụ. Những l�c ấy, đ�i mắt x�m nhỏ của Sylvia s�ng �nh l�n những tia s�ng kỳ lạ, tựa như ngọn nến t�n bừng l�n tia lửa cuối. Những tia s�ng ấy, ở mức độ cuối c�ng của l�ng tuyệt vọng, như lo� l�n c�i vẻ m�n nguyện v� đ� chiến đấu c�ng c�i chết cho đến giờ khắc sau c�ng. Chỉ nghĩ đến đ�y, nghĩ đến hơn mười năm d�i m� Sylvia đ� sống ở đ�y, để chờ đợi c�i chết, Chi lại nghe ruột gan m�nh thắt lại. Kh�ng hiểu từ l�c n�o, Chi cứ tin chắc rằng nếu n�ng cứ sống m�i v� gi� nua đi m�i ở xứ sở n�y, v� lu�n l� đạo đức Việt Nam kh�ng tho�t ra khỏi được v�ng quay nghiệt ng� của x� hội, n�ng cũng phải đi qua c�nh cửa của c�i chết bằng h�ng chục năm d�i chờ đợi ở Nursing Home như thế n�y, chắc chắn n�ng sẽ kh�ng bập bẹ những thanh �m khờ dại buồn rầu như Sylvia, mắt n�ng cũng sẽ kh�ng �nh l�n những tia s�ng tuyệt vọng như Sylvia. Kh�ng hẳn chỉ v� �nh mắt Đ�ng Phương tự n� ki�u h�nh v� buồn rầu hơn �nh mắt T�y Phương m� v� trước hết, n�ng sẽ kh�ng cho ph�p m�nh sống một thời kỳ Second- Childhood d�i l�u như thế.

 

Chi cứ nghĩ, cứ nghĩ... những đ�m th�u, những giờ khắc giam m�nh l�m việc ở đ�y cứ xui khiến Chi nghĩ mải miết về c�i chết cho đến một l�c n�ng cảm thấy ch�nh m�nh cũng đ� gi� nua đi một c�ch tuyệt vọng v� thảm thiết. Ch�nh n�ng đang nghi�ng m�nh xuống c�i chết, ch�nh n�ng đang �m lấy những khu�n mặt x�c chết gọi t�n ch�ng như gọi t�n những cơn mộng dữ chập chờn giữa v� số những cơn mộng chưa th�nh kh�c giữa đời. Đ�i khi Chi thấy Sylvia giống hệt như con b�p b� m� n�ng đ� chơi từ thuở nhỏ cho đến những năm đầu trung học cũng c�n chơi, khi m� con b�p b� đ� r�ch mướp, m�i t�c �ng đ� biến th�nh v�ng xỉn tả tơi m� n�ng vẫn c�n thương tiếc v� n�ng đ� �m ấp thủ thỉ với n� qua suốt thời thơ dại, săn s�c y�u thương n�, tin tưởng n� hiểu m�nh v� tr� chuyện với n� những c�u chuyện m� chỉ c� n�ng v� n� chia xẻ c�ng nhau. C� điều Sylvia l� một con b�p b� kềnh c�ng qu�, một con b�p b� m� n�ng kh�ng thể đỡ đứng dậy một m�nh, lại c�ng kh�ng thể bồng bế tr�n tay. Đ�i khi Chi thấy bất nhẫn với c�i � tưởng so s�nh một con người với một thứ đồ chơi trẻ nhỏ như thế, nhưng m�, �i thật ra, Chi đ� y�u con b�p b� cũ ấy như y�u một con người v� t�nh y�u m� n�ng d�nh cho Sylvia ng�y nay cũng tr�n nh�n t�nh biết bao nhi�u. Dường như, trong một c�i tinh tuyền nhất của l�ng Chi, hai thứ t�nh y�u ấy chỉ kh�c nhau ở chỗ t�nh y�u ng�y xưa đưa n�ng đến biết bao nhi�u thi�n đường huy�n n�o, biết bao nhi�u c�nh cửa huyền diệu mở ra cuộc đời hoa mộng trước mặt c�n t�nh y�u b�y giờ đẩy n�ng hết từ địa ngục n�y xuống địa ngục kia, đẩy tới c�nh cửa tận c�ng, c�nh cửa mở ra những c�nh đồng xương cốt, những c�y cầu đi qua s�ng m�, nơi những người y�u thương v� những người th� o�n nhau chờ đợi nhau đền trả những m�n nợ dương trần. C�i tr� chơi thi�n đ�ng địa ngục hai b�n ng�y xưa, kỳ diệu thay, b�y suốt từ tr� nhớ xa lắc lơ tr�n những v�m tay tuổi nhỏ bắc cầu cho nhau qua cửa thi�n đường vẫn c�n ng�n nga những hồi chu�ng vọng tới miền chập ch�ng mộ ch� của l�ng n�ng h�m nay.

 

Henrietta bỏ đi qua ph�ng b�n cạnh từ bao giờ, tiếng n� c�u nh�u mụ Anna cứ đạp hết mền gối xuống ch�n giường, dỗ d�nh mụ Sarah kh�c r�n rỉ như trẻ con, đe dọa mụ Cindy cứ cầm cứng h�m răng giả kh�ng cho đem ng�m thuốc: �Hey, Cindy, mụ m� cứ cầm chặt h�m răng suốt đ�m như thế th� s�ng mai n� sẽ d�nh lu�n v�o tay mụ cho coi, v� rồi người ta sẽ phải đ�t thức ăn v�o... tay mụ chứ kh�ng phải v�o miệng nữa đ�u. �i trời ơi... � Kh�ng nghe mụ Cindy n�i g� nữa, rồi tiếng mở cửa, tiếng nước vặn trong toilet, c� lẽ Henrietta đ� d�nh được h�m răng giả đem rửa. Sau đ� l� tiếng cửa đ�ng khẽ, rồi tiếng ch�n Henrietta trở lại, vẫn thấy Chi l�i c�i b�n giường Sylvia, n� k�u l�n:

�- Th�i đủ rồi Chi, m�y đừng c� tập th�m cho mụ c�i th�i quen đ�i hỏi v�i vĩnh qu� nhiều như vậy. Shift ban ng�y tụi n� kh�ng c� th� giờ m� n�i chuyện lăng nhăng với mụ như m�y đ�u. Đứa n�o nằm y�n rồi th� th�i, đi!

�Henrietta c� c�i giọng khỏe, trầm, ng�n d�i như giọng những t�n ca sĩ da đen, tiếng n� vang vang suốt những d�y h�nh lang thinh lặng. V� cũng giống như bất cứ ca sĩ da đen n�o, n� c� giọng h�t khao khao nghe rất buồn, rất nức nở trong đ�m khuya. Chi bước ra khỏi ph�ng theo n�, vẫy tay ch�o Sylvia vẫn cố d�i mắt theo n�ng, nhăn mặt.

�- M�y c� điều chỉnh �m thanh m�y lại một ch�t được kh�ng, Henrie, đừng c� đ�nh thức hết bệnh nh�n dậy chứ.

�Henrietta nh�n vai:

�- Giọng tao chứ đ�u phải giọng l�o Monpavio đ�u m� m�y kh�o lo. V�, cũng đừng c� qu�n l� đ�m nay trăng đầy đ� nghe, chỉ chừng nửa giờ nữa th�i, khi trăng l�n l� cả c�i nh� mồ n�y sẽ ầm ĩ l�n hết cho coi.

Một đ�m khuya, từ chiếc ti vi bỏ qu�n kh�ng tắt ở một giường bệnh n�o đ� đang chiếu lại cuốn phim Romeo & Juliet với cảnh Romeo v� Juliet vừa gục chết b�n nhau trong nh� mồ của gi�ng họ Juliet, Grace bước v�o tr�ng thấy vụt thở d�i: �Th� ở đ�y cũng c� kh�c g� một thứ nh� mồ đ�u. C� kh�c chăng l� c� rất nhiều Romeo v� Juliet nằm đợi chết, v� họ đợi l�u qu�, l�u đến nỗi họ kh�ng c�n y�u nhau nữa v� kh�ng c�n nhận ra nhau nữa.� Henrietta vớ được c�u ấy của Grace, hu�t s�o khen hay, m�y n�i thật đ�ng � tao, v� từ đ� cứ lu�n miệng nhắc đến c�i nh� mồ l�m Grace cuối c�ng phải gắt l�n v� thật l� kh�ng hay nếu c�i kiểu v� von ấy bị th�n nh�n người bệnh nghe được. Chi th� kh�ng biểu đồng t�nh v� sợ Henrietta l�m gi� ph�t ng�n bừa b�i hơn nữa, nhưng th�m t�m n�ng cũng kh�ng thấy c� danh từ n�o ch�nh x�c v� gợi cảm hơn để gọi c�i nơi chốn buồn thảm m�nh m�ng n�y. C�i nơi m� người ta v�o kh�ng phải để chữa những căn bệnh trầm kha, để hi vọng ng�y h�m sau trở lại với cuộc đời m� l� nơi để đợi chết, đợi một c�i chết kh�ng định ng�y giờ nhưng r� r�ng, giản dị, v� hiển nhi�n hết sức. C�i nơi m� người ta c� thể bước đi v�o, chống nạng chống gậy đi v�o hay ngồi tr�n xe lăn v�o nhưng l�c ra th� chắc chắn sẽ chỉ được đẩy ra, c�i đầu đẩy ra trước, tr�m khăn sạch sẽ kh�ng ng� ai; vẫn lời lẽ của Henrietta. N� nhắc đến trăng l�m Chi mới sực nhớ tới vẻ đẹp của vầng trăng tỏ lồng lộng tr�n suốt những con đường l�i xe đến đ�y l�c n�y, rồi lại sực nhớ th�m rằng nh� chẳng c� quyển lịch n�o in k�m �m lịch cả, cứ nh�n trăng khuyết trăng tr�n m� đo�n ng�y th�ng đầy vơi như người sống tr�n hoang đảo m�i rồi đến khi đến tuần trăng, mỗi khi nh�n lại c�i �nh s�ng trải lụa v�ng tr�n d�i khắp đ�m th�u n�ng lại cảm thấy l�ng m�nh như hao hụt đi th�m một ch�t, như một b�i s�ng m� ph� sa đắp kh�ng đủ với những cơn s�ng lở, cứ m�n vẹt đi dần, xơ x�c đi dần, chết rũ dần hết mọi chồi non. Th�m v�o đ�, cứ mỗi lần tuần trăng tới ở đ�y, nh�n những biến chứng kỳ lạ của bệnh nh�n dưới ảnh hưởng trăng đầy Chi cũng thấy dường như ch�u th�n m�nh l�n cơn đau nhức, cũng y như những tế b�o gi� nua được đ�nh thức dậy định kỳ để trăn trở giữa đ�m trăng. N�ng nhớ đến căn bệnh, những c�u thơ rờn rợn của họ H�n: �Maria linh hồn t�i ớn lạnh. Run như run thần tử thấy long nhan. Run như run hơi thở chạm tơ v�ng.� Kh�ng ai muốn bị chia giờ trực v�o những đ�m trăng đầy cả. Thoạt đầu Chi t�nh nguyện nhận những đ�m ấy, n�ng tự giải th�ch v� chế riễu m�nh, cứ t�m những lối đoạn trường m� đi. Nhưng sau đ� th� Chi biết rằng những đ�m trăng rợn những người bệnh gi� nua mất tr� ở đ�y kh�ng gi�p n�ng chia xẻ được với họ nỗi đau khổ của những cơn đau đớn cuối đời, cũng kh�ng l�m cho t�m hồn n�ng phong ph� hơn, m� chỉ l�m mất m�t đi của n�ng những mộng ước �m đềm l�ng mạn của một vầng trăng đương th�. Chi đ� tự hỏi m�nh c� n�n tiếp tục ở lại đ�y nữa hay kh�ng. N�ng quay nh�n Henrietta, nh�n đ�i m�i t� m�u son kỳ quặc vừa nhắc đến trăng của n�ng:

�- Ừ, Henrie, m�y n�i tao mới nhớ, l�c n�y đi tr�n xa lộ 280 thấy trăng cứ chạy theo sau xe, chạy v�ng v�ng trước mặt, chạy lửng lơ tr�n đầu... tao muốn l�i xe đi lu�n qu�...

�Henrietta quay lại nh�n chăm v�o mặt Chi một c�ch th� vị. Chi chậm r�i n�i tiếp:

�- Nhưng tao nhớ lại l� cũng chẳng biết đi đ�u nữa n�n lại b�n... đi đến đ�y như thường lệ vậy.

�L�m như kh�ng quan t�m tới c�u Chi vừa n�i tiếp, Henrietta nheo mắt:

�- M�y l�m ơn lập lại c�i c�u kia cho tao nghe ch�t coi, Chi, c�u trước kia.

�Chi chận đầu n�:

�- C�u n�o? �i trời, Henrie, bộ m�y cũng sắp sửa... điếc mất rồi sao?

�- C�n l�u. M�y đừng qu�n l� tao mới c� 22 tuổi �, m�y muốn thấy tao điếc m�y phải đợi chừng... 50 năm nữa kia. Nhưng l�c đ� th� tao chỉ điếc như Linda th�i, c�n m�y th� vừa c�m như Sylvia, vừa m� như Monpavio, lại vừa�cởi �o đi khơi khơi như Katrina nữa... Ha ha..

�N� nh�o tới �m lấy Chi, đầu cổ người ngợm n� nồng nặc m�i thuốc l� lẫn với m�i Chewing gum, Chi v�ng ra:

�- Henrie, Henrie, đ�m nay chưa c� ai l�n cơn, m�y đừng c� l�n cơn trước tụi n� nghe, v� m�y cũng đừng c� qu�n l� m�y nặng hơn tao tới 50 pounds đ� nghe.

�Henrietta bu�ng Chi ra, n�m m�nh xuống ghế, khoa tay đẩy hết đ�m hồ sơ bệnh l� m� n� v� Chi đang viết dở v�o một g�c:

�- Ờ xin lỗi, tao qu�n, tại m�y vừa n�i một c�u hợp � tao qu�, người Việt Nam chịu kh� l�m lụng như tụi m�y m� l�u l�u cũng n�i muốn bỏ sở l�i xe đi chơi lu�n th� thật lạ biết mấy.

�Chợt thấy vẻ mặt Chi thay đổi, Henrietta ngưng bặt sợ n�ng phật l�ng điều g� đ�. N� vốn đ� c� đ�i ch�t kinh nghiệm trước những phản ứng bất thường của c�i m� n� gọi l� l�ng tự �i d�n tộc cực đoan của Chi. N� huy�n thuy�n n�i lu�n:

�- Hồi n�y l�c 9 giờ thằng Dick gọi tao, n� rủ tao đi Santa Cruz chơi s�ng mai về. Tao muốn lấy sick leave để đi với n� qu�, nhưng kẹt c�i th�ng n�y tao sick đủ rồi, sick nữa th� phiền lắm. Từ chối n� th� cũng tiếc...

Chi bật cười:

�- M�y tiếc l� tiếc một đ�m trăng ở biển hay m�y tiếc thằng Dick?

�Henrietta nh�n vai:

�- Tao tiếc mấy con t�m h�m. Tao kh�ng đi th� n� cũng rủ con kh�c đi chứ n� đ�u nằm nh� v� tao đ�u. M� mỗi lần ăn được của c�i thằng keo kiệt ấy một bữa seafood thật đ� biết mấy...

Henrietta ch�p miệng ngon l�nh như thể những con t�m tươi đỏ đang nằm co trước mặt n�. Kh�ng ngạc nhi�n lắm trước c�u trả lời của Henrietta nhưng Chi vẫn cứ rũ ra cười, đ�i khi n�ng thấy th�m được sống với một tấm l�ng hiểu đời như n�. Một cuộc đời ồn �o v� dễ d�i pha ch�t ngu muội, dễ say m� v� dễ ch�n chường v� c� kh� nhiều thứ để say m� rồi ch�n chường. Một mẫu con g�i Mỹ điển h�nh. Thời của Brooke Shields... Thời của ch�ng ta. �o trắng s�n trường mộng ngo�i cửa lớp... Chi chợt nhắm nghiền mắt, lắc lắc đầu li�n tiếp như để sắp xếp lại mớ tr� nhớ đang bắt đầu lộn ngược. Như người ta lắc lắc một c�i chai để trộn thuốc cho đều. Henrietta khựng lại nh�n n�ng:

�- M�y l�m sao vậy Chi?

�Chi mở mắt nh�n đ�i m�i lo�ng mọng của n�:

�- C� g� đ�u, tao đang tưởng tượng tới mấy con t�m h�m của m�y đ�y m�... Nhưng m�y thử ng� lại miệng m�y đi, Henrie, coi kh�i h�i kh�ng chịu được.

�Henrietta nh�n vai cười, mở tủ lấy sắc tay ra t� lại son. N� ngậm ngậm hai c�nh m�i, kh�ng hiểu để son chạy cho đều hay để ch�p miệng lần nữa:

�- B�y giờ chui lại đ�y ngồi tao lại thấy l� m�nh đi�n qu�.

�- Bộ m�y mới thấy l� m�y đi�n đ�m nay th�i sao?

�- Hừ, tao biết l�u rồi chứ, nhưng thường đ�m th� cũng qu�n đi, như người ta ngủ m� vậy m�, chỉ những đ�m trăng đầy như đ�m nay tao mới sực nhớ lại th�i. Oh, nhưng m�y th� cũng đ�u c� đi�n k�m g� tao đ�u m� bắt bẻ...

 

�Henrietta ngưng bặt khi thấy b�ng b� Beth thoăn thoắt bước ra từ c�nh cửa thang m�y cuối h�nh lang vừa mở. Nh� Beth ở gần đ�y, v� th�i quen nghề nghiệp l�m b� ta thức dậy v�o khoảng 2, 3 giờ s�ng n�n gần như mỗi đ�m, d� kh�ng c� chuyện g� cần thiết, Beth vẫn cứ l�i xe đến đ�y, đi rảo quanh một v�ng rồi mới c� thể về nh� ngủ lại. Henrietta bảo b� ta thật đi�n, đang ngủ chăn �m nệm ấm lại trở dậy thay quần �o, m� đến gửi c�i m�i lạnh lẽo kh� tả ở Nursing Home rồi về nh� ngủ tiếp. Hoặc l� b� ta đi�n, hoặc chồng b� ta đi�n, hoặc t�nh duy�n hai người đến hồi lỏng lẻo n�n Beth mới đến đ�y h�ng đ�m như vậy. Với Henrietta th� bất cứ ai c� mặt ở đ�y đều cũng c� thể l� đi�n, kể cả ch�nh n�, v� luận điệu n� c� l� đủ để kh�ng ai c� thể c�i lại được.

Beth l� một người đ�n b� c� đ�i m�ng vĩ đại nhưng cũng nghề nghiệp đ� l�m cho d�ng đi b� ta nhanh nhẹn v� dịu d�ng gần như đ�m con g�i, tuy vậy Henrietta vẫn đe dọa, trong những l�c b� ta vui vẻ, rằng tuy b�y giờ th� đ� hơi trễ nhưng cũng kh�ng phải l� trễ qu� để lo diet, nếu kh�ng th� đến khi về gi�, phải v�o Nursing Home, b� ta sẽ phải nằm hai giường, c� hai y t� t�c trực, khi chết phải c� một c�i quan t�i lớn gấp đ�i v� dĩ nhi�n l� mọi chi ph� sẽ phải trả gấp đ�i, thật l� kinh khủng... Beth cười rung rinh cả b�n ghế: �Tao kh�ng cần, tiền tao l�m ra b�y giờ đủ để trả gấp đ�i gấp ba cho chi ph� cảnh gi� mai sau của tao m�. Tao chỉ cần một điều, trong mấy con nhỏ y t� săn s�c tao, đừng c� đứa n�o l� m�y th�i!� Ngo�i ra, Beth c�n c� một c�i tật kh� rườm r� nữa l� lu�n lu�n đeo ống nghe tr�n cổ, ngay cả trong những l�c kh�ng cần thiết nhất, kh�ng phải v� bệnh nh�n m� v� ch�nh b� ta. Kh�ng quan t�m tới vấn đề thẩm mỹ nhưng v� �m ảnh bởi c�i chết của cha mẹ b� ta đều bị bệnh �p huyết cao, Beth đo �p lực m�u của m�nh thường xuy�n. Henrietta n�i rằng Beth nghiền nghe c�i tiếng đập r� rầm của những tr�i tim người qua ống nghe, v� mỗi ng�y nếu kh�ng nghe được �t nhất chừng mười tr�i tim đập, b� ta sẽ ăn kh�ng ngon ngủ kh�ng y�n. Đ� l� luận điệu của Henrietta, c�n Beth th� r� r�ng l� rất dễ bần thần mỗi khi nhận ra được một ch�t thay đổi rất nhỏ trong nhịp đập của tr�i tim tội nghiệp của b� ta. Rồi như kh�ng tin ở ch�nh m�nh, Beth nhờ hết người n�y đến người kia đo lại hộ. Bị chế riễu l� m�o m� nghề nghiệp, Beth ph�n trần, mỗi người phải chịu một thứ Stress ri�ng chứ, tao cũng đ�u phải l� th�nh đ�u. Chi vẫn tự hỏi, kh�ng biết Beth c� đeo ống nghe trong l�c ngủ để kiểm so�t �p lực m�u mỗi khi cho�ng dậy v� những cơn �c mộng kh�ng, nhưng c� điều ai cũng biết l� b� ta kh�ng rời n� cả trong khi l�i xe, trước khi rời khỏi nh� v� sau khi ra khỏi bệnh viện. Điều n�y th� Beth t�m sự l� c� từ thuở b� ta chưa ra trường, v� giận hờn t�n boyfriend, b� ta đ� nhấn ga 90 dậm/giờ. Bị chận lại, Beth giải th�ch l� phải đến bệnh viện v� một trường hợp khẩn cấp. Người cảnh s�t nh�n chiếc �o kho�c trắng v� c�i ống nghe c�n tr�n cổ Beth để b� ta đi m� kh�ng hỏi đến giấy tờ sau khi �n cần dặn th�m: �Cẩn thận nghe, t�i muốn c� đến bệnh viện l� để chữa bệnh chứ kh�ng phải để được chữa bệnh đ�u.� Ho�n hồn v� nhận ra m�nh c� thể đ� g�y ra tai nạn khủng khiếp, lại c�n tho�t khỏi rắc rối với cảnh s�t, từ đ�, phải c� c�i ống nghe, chứ kh�ng phải d�y nịch an to�n, mới đem lại cho Beth cảm gi�c an to�n tr�n xa lộ, v� sau đ� l� cảm gi�c an to�n trước những căn bệnh đang ngập ngừng chờ đợi ở ngo�i ngưỡng cửa, khi tuổi gi� cứ tiếp tục, ng�y một tiến tới gần hơn.

�Beth bước v�o Nurse�s Station, nh�n quanh một lượt bằng đ�i mắt sắc sảo:

�- C� g� lạ kh�ng c�c c�?

�Henrietta trả lời ngay:

�- Chưa c� g� hết Beth. Ch�ng t�i đang ngạc nhi�n đ�y.

Beth lườm Henrietta:

�- Ờ, cứ ngồi y�n đ� m� đợi đi.

�Beth nh�n đồng hồ, k�o m�n nh�n ra cửa sổ, ph�a những ngọn đ�n s�ng lạnh của tiệm 7- Eleven b�n kia ng� tư rồi quay v�o:

�- Ph�a n�y kh�ng thấy trăng đ�u cả. T�i c� cảm tưởng như đ�m nay đồng hồ đi chậm hơn mọi đ�m vậy...

�Henrietta cười ha hả:

�- Kh�ng chậm đ�u Beth, h�m nay b� đo �p lực m�u chưa?

�Beth lườm Henrietta lần nữa, những nếp nhăn ở đu�i mắt k�o d�i ra như đu�i một con c� nhỏ:

�- Lo lấy c�i th�n c� đ�. H�m nay Julie v� Sandy trực b�n Station 3 phải kh�ng?

�Henrietta kho�t tay:

�- Kh�ng Beth, h�m nay Grace trực thay cho Julie, n� cũng giống như con Chi vậy, hay l�m thay cho thi�n hạ lắm. C�n con Sandy th� t�i mới thấy n� ở dưới Laundry Room.

Beth ngạc nhi�n:

�- N� l�m g� dưới đ� vậy?

�Henrietta cười:

�- N� bỏ giặt c�i �o kho�c của n�. C� bệnh nh�n mới chuyển về n�o đ� �i tr�o từ ngực xuống ch�n n�...

�Beth nh�u m�y:

�- Ai vậy? 327 phải kh�ng?

�- C� lẽ. T�i kh�ng r�, Beth...

�Beth thoăn thoắt bước ra, đến ngưỡng cửa như sực nhớ ra điều g� quay v�o hỏi tiếp:

�- C�c c� c� nhớ nhắc chừng tụi Aides kiểm so�t lại c�c giường bệnh lần nữa đi, trăng l�n cao rồi đấy. H�m nay sao t�i thấy mọi sự y�n tĩnh một c�ch đ�ng ngờ...

�Henrietta n�i với ra:

�- Y�n t�m đi Beth, t�i ở đ�y hết mấy chục m�a trăng rồi m�.

�B�y giờ th� Beth trừng mắt l�n:

�- C� c� lường được hết c�c biến chứng c� thể xảy ra kh�ng? Chỉ cần một bệnh nh�n tho�t ra đường được l� ch�ng ta cũng đủ mệt rồi. Cẩn thận trước th� hơn. V�, phải tự m�nh đi kiểm so�t c�c cửa ra v�o nữa, nhất l� c�c cửa mở ra đường lớn...

Beth chưa dứt lời, từ h�nh lang ph�a tr�i, lối dẫn ra Station 3 vọng lại những tiếng la h�t theo một nhịp nhắt qu�ng quen thuộc của Katrina... �Tao kh�ng cột m�y... Sao m�y cột tao... Tao... ao... Ta... ao... kh�ng cột... m�y... Sao... ao m�y cột ta... ao...� Lẫn giữa c�c qu�ng ngắt l� những tiếng kh� kh� đưa l�n từ cuống họng giống như tiếng g� g� của một con m�o được khuếch đại qua một c�i loa r�. Những tiếng h�t kh�ng nhỏ dần đi rồi ch�m v�o giấc ngủ như lệ thường đ�m m� c�ng l�c c�ng lớn hơn, c�c qu�ng ngắt thu ngắn hơn, rồi tiếng Grace k�u l�n:

�- Henrie. Chi. Đến đ�y mau l�n...

Henrietta v� Chi chạy �a sang Station 3. Một cảnh tưởng kh�ng thể n�n cười đang b�y ra trước cửa ph�ng Katrina, ngay giữa lối đi, Katrina kh�ng hiểu bằng c�ch n�o đ� đẩy nguy�n cả giường mụ ra trước cửa ph�ng, bao nhi�u chăn mền khăn gối cuộn tr�n th�nh một đống lớn ở cuối ch�n giường, cả chiếc �o ngủ của mụ cũng quấn lẫn trong đống chăn ấy. V� dĩ nhi�n như thế c� nghĩa l� mụ kh�ng c�n một mảnh vải n�o tr�n người ngo�i đ�i slipper dưới ch�n, l� thứ m� mụ kh�ng bao giờ chịu rời ra, kể cả l�c đi tắm lẫn l�c l�n giường ngủ. Mụ đứng lom khom tr�n giường, cố v�ng vẫy khỏi Grace. Cũng kh�ng hiểu bằng c�ch n�o, mụ đ� lấy được tấm biển nhỏ �Alzheimer�s Care Unit� vẫn để tr�n Nurse�s Station, v� mụ đang d�ng n� như một thứ vũ kh� để chống lại Grace. Grace th� giống như một ch�ng v� sĩ da trắng đang đấu một c�ch tuyệt vọng với một ch�ng da đen khỏe mạnh v� dai sức hơn m�nh, một ch�n n� đứng giữ thế, một ch�n quỳ tr�n giường, vừa dỗ d�nh vừa cố gh� Katrina xuống bằng sức mạnh của cả đ�i c�nh tay lẫn sức nặng của th�n h�nh n�. Nhưng th�n h�nh mảnh mai của Grace th� kh�ng đủ để hạ nổi sức mạnh lạ thường của Katrina trong những đ�m trở cơn như đ�m nay v� những lời dỗ d�nh đối với mụ l�c n�y cũng ho�n to�n v� �ch. Henrietta nhanh nhẹn tụt giầy nhảy l�n giường, hai tay cho�ng vai Katrina k�o xuống trong khi Grace v� Chi đứng hai b�n kh�a ch�n tay mụ. Hạ được tay v� sĩ hạng nặng rồi chưa phải hết việc, sau đ� l� phần mặc �o v� đặt mụ nằm y�n tr�n giường. Grace giữ ch�n c�n Chi giữ tay mụ để Henrietta, nhanh nhẹn v� khỏe nhất, chụp chiếc �o ngủ, rồi chiếc posey qua đầu mụ. Đến đ�y th� điệp kh�c ngắt qu�ng của Katrina thay đổi... �Tao... ao... kh�ng... kh�ng bắt m�y... mặc �o... �o... Sao m�y bắt tao mặc... �o... �o...� Chỉ để vừa cho mụ thở, Grace k�o chặt c�c mối posey quấn v�o hai b�n th�nh giường đoạn nằm hẳn xuống gầm giường để buộc c�c đầu mối v�o nhau, v�ng qua tấm nệm. Khi Katrina l�n cơn, phải d�ng tới kiểu cột hơi c� vẻ d� man v� đi rất xa nguy�n tắc như thế mới c� thể giữ mụ nằm y�n tr�n giường v� mụ c� t�i gỡ được tất cả c�c mối d�y buộc hai b�n th�nh giường rồi ngồi dậy vung tay n�m chiếc posey v�o g�c ph�ng, v� l�c đ� th� mụ c� thể n�m tất cả những thứ ở chung quanh tầm tay mụ. Xong xu�i, Henrietta vừa thở h�o hển vừa b� ra cười hỏi Grace:

�- M�y l�m sao m� để mụ biểu diễn vũ khỏa th�n ngay giữa cửa vậy Grace? May m� mụ ta chưa đẩy cả giường ra ngo�i đường chứ kh�ng th� cả c�i th�nh phố n�y đ� thức dậy hết m� coi rồi.

�Đ�m lạnh ngắt m� những giọt mồ h�i lấm tấm hai b�n th�i dương Grace, rịn xuống những ch�n t�c v�ng mịn, n� ph�n bua:

�- Tao đ�u biết, đ� dặn con Elsa từ sớm l� phải coi chừng mụ cẩn thận. Tao vừa đem thuốc tới định cho mụ uống th� mụ đ� ra tới cửa đứng m�a rồi.

�- Vậy l� phải qu� m�, với những nh�n vật quan trọng như Katrina n�y th� m�y phải tự check lại chứ đ�u phải chỉ dặn tụi Aides kh�ng th�i l� đủ. C� chuyện g� xảy ra, chẳng hạn như mụ chạy ra đường bị xe đụng th� tr�ch nhiệm lại đổ l�n đầu m�y chứ đ�u phải con Elsa.

�Grace liếc Henrietta bằng c�i kiểu liếc m� Beth vẫn d�nh cho Henrietta:

�- Em biết, thưa chị Henrietta, em biết, b�i học về tr�ch nhiệm em vẫn thuộc. Tại v� đ�m nay con Sandy bận với bệnh nh�n mới của n�, một m�nh tao ở Nurse�s Station, quay qua quay lại đủ thứ việc rồi qu�n bẵng đi.

�Henrietta đập đập xoa b�p hay c�nh tay, ra bộ ngao ng�n thở d�i:

�- Hừ, qu�n, qu�n... Nếu kh�ng c� tao... Ai bảo y t� kh�ng cần phải học v� đ�u. Kh�ng c� đẳng cấp như tao th� đ�m nay sao hạ nổi mụ.

�Grace co ch�n l�n vuốt vuốt đ�i panty hose đ� bị Katrina c�o r�ch xoạc một đường d�i trong l�c giằng co, thở ra n�o ruột:

�- Tao thề tao sẽ kh�ng th�m sống l�u đ�u. Tao th�ch chết đẹp hơn l� sống gi�. Sống th�m nữa để m� đi�n như Katrina th� thẹn chết được.

�Henrietta chẩu m�i:

�- Để coi, b�y giờ th� m�y n�i vậy nhưng đến l�c gi� đi th� m�y sẽ lại thấy tiếc đời, thấy th�m sống như l�c trẻ th�m y�u vậy... V� nếu m�y đ� đi�n như Katrina n�y th� c�n biết g� đ�u, cũng c�n đẹp đẽ g� nữa đ�u m� thẹn. Nhưng em ơi, cứ tin tao đi, m�y m� cứ chui ra chui v�o mấy c�i Nursing Home n�y th� m�y sẽ kh�ng phải sống l�u đ�u. M�y sẽ chết v�o khoảng... � �... coi n�o, khoảng 50 tuổi như b� ho�ng Grace vậy nh�. OK? L�c đ� th� m�y cũng vẫn c�n kh� đẹp, với điều kiện l� phải chịu kh� nhịn ăn chứ đừng để qu� khổ như b� Beth vậy. Ngo�i thằng chồng m�y ra sẽ c�n biết bao nhi�u l� người đến nhỏ lệ tiếc thương, biết bao nhi�u l� hoa hồng tr�n mộ... � đẹp biết mấy, ngậm cười nơi ch�n suối nh�!

Biết Grace l�ng mạn n�n Henrietta vẫn cứ th�u dệt đủ mọi thứ chuyện trời trăng m�y nước ra để chọc cho khu�y khỏa những đ�m d�i, cũng như n� vẫn kể chuyện ma để dọa Sandy yếu b�ng v�a, c�n Chi th� dấu k�n cả c�i l�ng mạn lẫn c�i yếu đuối để Henrietta kh�ng thể bước được v�o thế giới rất Việt Nam của n�ng n�n n� để Chi được y�n th�n m� cười g�p trước những c�u chuyện của n�. D� vậy, thỉnh thoảng Henrietta cũng n�i được những c�u kh� hay ho, chẳng hạn như n� tuy�n bố, tất cả ch�ng ta đều l� những kẻ cao cả thầm lặng, v� nếu kh�ng cao cả, kh�ng y�u nghề th� kh�ng ai c� thể ở lại nơi n�y qu� một đ�m. Chỉ kh�c l� mỗi người c� người c� một c�ch, một l� do y�u kh�c nhau m� th�i, th� dụ như con Grace y�u nghề chỉ v� hồi High School n� lỡ đọc phải c�i truyện Doctor Jivago. �C�n m�y th� m�y y�u ai, Henrie?� Grace hất mặt. �Tao hả? Tao y�u... Katrina�. Đ�m nay Henrietta lại lập lại c�u ấy. N� vừa n�i y�u Katrina theo c�i điệp kh�c c� qu�ng ngắt của mụ, tựa như Chi n�i chuyện với Sylvia bằng thứ ng�n ngữ bập bẹ, vừa chận th�m gối k�n m�t quanh giường Katrina. Kh�ng v�ng vẫy được nữa, Katrina vẫn cố trườn m�nh l�n một ch�t, đưa đầu l�n cao khỏi chiếc gối, giương đ�i mắt đi�n dại l�n nh�n cả ba, miệng r� rầm những điệp kh�c đang đến hồi nhỏ dần nhỏ dần của mụ. Henrietta r�t cho mụ một ly nước lạnh để tr�n b�n, s�t tầm tay mụ:

�- Để mụ giải kh�t ch�t, Katrina, đ�m nay mụ h�t hơi nhiều rồi.

�Grace k�u l�n:

�- M�y cho mụ uống rồi cất ly đi Henrie, để đ� mụ hất đổ hết đấy.

�- M�y cho mụ uống đi, mụ kh�ng ưa tao đ�u. Rồi cho mụ uống thuốc lu�n đi. L�c n�y m�y cho mụ uống Navane chưa?...

�Katrina ngoan ngo�n uống ừng ực từng ngụm nước như một đứa trẻ kh�t sữa sau cơn kh�c dỗi. Uống xong mụ đẩy c�i ly ra, cầm lấy tay Grace:

- Thank... you... thank... y... o�... o�...

�Chi ph� cười nh�n c�i miệng rụng trơ hết răng n�i l�u r�u của mụ. Giọng mụ c� l�c nghe eo �o như tiếng một con m�o, c� l�c lại c� k�u c� k�u như tiếng một con ngỗng. Henrietta nhăn nh�:

�- Coi đi�n đi�n vậy m� cũng c�n lịch sự gớm. Vật lộn cho ch�n ch� rồi đi c�m ơn.

Katrina kh�ng cựa quậy, cũng kh�ng rầm r� nữa, mụ chắp hai b�n tay lại, gối sau g�y, mắt nh�n thẳng l�n trần nh� như bắt đầu suy nghĩ xa x�i g� đ�. Với kiểu gối tay như thế, mụ c� c�i vẻ trầm tư của một triết gia đang suy nghĩ về lẽ khổ đau của kiếp con người. R� r�ng hơn nữa. Chi thấy mụ giống hệt như Simone de Beauvoir trong một bức ảnh m� Chi đ� ph�ng lớn treo trước b�n học v�o những năm trước 75, c�i thuở m� c� b� Chi mới chập chững nh�n v�o thế giới văn chương cũng như nh�n v�o cả cuộc đời bằng đ�i mắt của một c� b� Alice nh�n v�o thế giới lạ kỳ. Thật kh� kh�i h�i khi dẫn tr� nhớ đi từ một mụ gi� đi�n đến một nh� tư tưởng, d� cả hai c�ng l� đ�n b� v� c�ng sống gi� như nhau, nhưng đ�y l� một sự giống nhau rất r� r�ng, rất sắc n�t chứ kh�ng phải chỉ l� một sự li�n tưởng tới giọng con m�o hay giọng con ngỗng như Henrietta vẫn n�i, c� lẽ trong đầu m�y c� cả một vườn b�ch th� hả Chi. Cũng c� đ�m, với c�i vẻ trầm tư rất de Beauvoir đ�, kh�ng chịu thay �o quần, kh�ng chịu l�n giường ngủ, cũng kh�ng cho tắt đ�n, Katrina ngồi ở chiếc ghế b�nh k� s�t cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực. Cứ như thế mụ ngồi y�n lặng suốt đ�m, mắt đăm đăm nh�n ra cửa sổ. Đ� l� một đ�m kh�ng trăng sao v� sương m� dầy đặc, những ngọn đ�n đường ph�a xa ngo�i h�ng c�y chung quanh viện soi �nh s�ng yếu ớt th�nh những v�ng tr�n giữa bầu sương m� như v�m h�o quang tr�n đầu những thi�n thần nhỏ trong những bức tranh m�a đ�ng. Grace, Julie v� rồi cả b� Beth thay nhau v�o tắt đ�n, dỗ mụ l�n giường ngủ, mụ r�n l�n một c�ch sầu thảm: �Để tao... y�n... �n... Để... ta... ao y�... �n... Tao cần... �nh s�... �ng... �

Kh�ng thể cho mụ uống th�m thuốc ngủ, v� hai roommates của mụ, mụ Trudy v� mụ Joanna cũng đ� đi v�o giai đoạn cuối của Alzheimer�s Disease thỉnh thoảng chỉ cựa m�nh mở mắt ng� trừng trừng ng�y dại rồi lại v�i đầu ngủ tiếp kh�ng than phiền g� n�n cuối c�ng Katrina được để ngồi y�n trong �nh s�ng ch�i gắt của cả ba ngọn đ�n ph�ng ngủ c�ng bật, mắt đăm đăm nh�n ra ngo�i bầu trời đ�m đặc qu�nh sương m�. Đ�m ấy trực b�n Station 2, nhưng chốc một Chi lại chạy sang nh�n mụ, nh�n c�i vẻ trầm tư kỳ lạ bất ngờ ấy. Chi cố tưởng tượng ra những thay đổi của từng tế b�o n�o, từng v�ng tr� nhớ trở về, từng h�nh ảnh cũ đang g� cửa. Những h�nh ảnh giống như những con rối hay những b�ng ma trơi của cả qu�ng đời d�i đặc đang k�o về nhảy m�a trong c�i mịt mờ của tr� nhớ đ� đen kịt sương m�, thảng hoặc vỡ ra những đốm s�ng như những v�m h�o quang tr�n đầu c�c thi�n thần nhỏ trong tranh vẽ đ�m m�a đ�ng. Những đốm s�ng vỡ ra, vỡ ra, bộ �c gi� chết như một chiếc hộp đậy k�n vỡ ra... Tao cần... s�... �ng... Tao cần �nh... s�ng... Katrina l� loại l�ng tr� hiền, chỉ l�n cơn định kỳ v�o những đ�m trăng, thỉnh thoảng v�o những đ�m thời tiết đổi, ngo�i ra b�nh thường mụ kh�ng ph� ph�ch g�, sức khỏe mụ cũng được tạm coi l� kh�. Ch�n mụ c�n khỏe mạnh đi đứng vững v�ng kh�ng run rẩy, kh�ng cần tới xe lăn n�n mụ th�ch được thả tự do cho lần m� đi khắp từ h�nh lang n�y sang h�nh lang kh�c, miệng l�u r�u những điệp kh�c quen thuộc với tất cả mọi người v� kh�ng với ai cả. Mụ c� thể tự đi v�o toilet một m�nh khi cần, kh�ng đợi ai dẫn dắt hay nhắc nhở, nhưng sau đ� th� phải c� người v�o l�i mụ ra v� mụ thường lấy cớ phải rửa tay sau khi ti�u tiểu để mở nước xối xả rồi k�o cuộn giấy lau tay xuống bịt lấy v�i nước. Những l�c kh�ng c� ai để �, mụ đ� xổ hết tất cả c�c cuộn giấy c� sẵn trong toilet ra cho c�i tr� nghịch nước của mụ. Kh�ng r� v� l� do thầm k�n n�o, mụ thường lần m� xuống d�y ph�ng đ�n �ng, đứng ngẩn ngơ từng hồi từ ph�ng n�y sang ph�ng kh�c rồi đến đ�ng giường l�o Roger, rờ rẫm hai ch�n l�o, c� khi tốc hết chăn mền l�o ra, miệng � ớ vui mừng như gặp lại được người y�u cũ. Roger th� lại l� một l�o gi� tỉnh t�o, bị phỏng to�n th�n trong một vụ ch�y t�m năm về trước. L�o nằm bẹp tr�n giường gần như suốt ng�y, từ chối một c�ch cương quyết mọi khuy�n nhủ ngồi dậy đi đứng tập luyện tay ch�n, một phần v� c�i catheter đeo lằng nhằng b�n m�nh, một phần v� c�i mặc cảm triền mi�n kh�ng muốn ai tr�ng thấy bộ mặt v� những phần th�n thể m� quần �o kh�ng che dấu hết để lộ ra những dấu vết phỏng khủng khiếp. L�o nổi giận quả quyết rằng l�o kh�ng quen biết nợ nần g� với Katrina bao giờ v� h�t l�n khi thấy b�ng mụ lảng vảng ngo�i cửa, d� b�nh thường l�o c�m n�n như một b�ng ma kh�ng muốn gặp gỡ người trần. Roger đặc biệt y�u mến Chi, l�o biết những giờ Chi sẽ v�o thăm l�o mỗi đ�m để k�o d�y bật s�ng ngọn đ�n đầu đường mỗi khi n�ng bước v�o: �Hi, sweetheart,� để Chi đến b�n hỏi thăm l�o, đặt tay l�n tr�n l�o, k�o lại tấm chăn, sửa lại chiếc gối, r�t đầy ly nước cho l�o uống thuốc, những điều lặt vặt cần thiết m� Chi biết r� � nghĩa của n� v� n�ng l�m với tất cả nỗi buồn rầu dịu d�ng như thể n�ng đang phải l�m cho ch�nh m�nh. Những điều cần thiết kh�ng hẳn chỉ v� tấm chăn l�o rơi, chiếc gối l�o lệch hay ly nước l�o cạn m� l� để thỏa m�n c�i nhu cầu mu�n thuở của con người, c�i nhu cầu c�ng về cuối đời c�ng đau đớn thiết tha l� muốn được an ủi, được chăm nom săn s�c y�u thương. Sau đ� th� l�o lại tự tay tắt đ�n nhắm mắt ngủ lại sau khi nắm tay Chi, th� thầm: �Good night, sweetheart,� v� miệng c�n h� cười, c�i nụ cười �m h�a ra buồn rầu tr�n khu�n mặt sần s�i d�m d�. Đ�m n�o phiền h� lắm l�o mới than phiền, hoặc một v�ng bed sores n�o đ� mới thấy sau lưng l�m l�o nhức nhối, hoặc l�o Hills r�n rỉ, l�o Monpavio lải nhải từ đầu h�m l�m l�o kh�ng ngủ được, hoặc Laundry Room ban s�ng để lộn đ�u mất của l�o chiếc quần t�y, hoặc c� khi, đ�m nay Chi mặc �o mới phải kh�ng Chi?

Phải mất một thời gian kh� l�u Chi mới l�m quen được với khu�n mặt kinh dị của l�o, l�m quen được với chữ sweetheart thốt ra từ đ�i m�i hơi k�o xệch qua một b�n v� một đường may d�i b�n m�p tr�i, l�m quen được với một điều dường như l� một t�nh y�u v� vọng v� vĩnh cửu đối với một h�nh b�ng n�o đ� đến từ những năm th�ng thanh xu�n của cuộc đời l�o. L�u dần Chi cũng đem l�ng �n cần với l�o hơn với c�c l�o gi� kh�c, v� dĩ nhi�n, hơn l� với l�o Monpavio, v� rồi cũng phải giải th�ch với con mắt soi m�i của Henrietta, với c�i người y�u mến m�nh th� tự nhi�n l� m�nh cũng phải y�u mến lại, kh�ng nhiều th� �t chứ, dễ hiểu th�i m� Henrie. Một đ�m Chi giật m�nh hốt hoảng v� đ�n ph�ng l�o bật s�ng v� tiếng l�o h�t dữ dội vọng l�n. Katrina đ� lần đến b�n giường, tốc hết chăn mền đắp tr�n người l�o ra v� m� mẫm thế n�o nắm được sợi d�y dẫn với c�i Catheter k�o mạnh. Sợi d�y tuột ra, nước tiểu chảy tung to� tr�n chăn nệm. Roger h�t l�n giận dữ v� đau đớn, l�o chồm dậy chụp lấy cổ tay Katrina nghiến răng vặn bằng hết sức b�nh sinh. L�c Chi chạy v�o th� l�o đ� x� được Katrina ng� ngồi xuống đất, mụ �m lấy cổ tay k�u kh�c ầm ĩ... Tao... ao thương n�... Sa... ao n� kh�ng thương tao... ao... Vừa hốt hoảng lại vừa buồn cười, Chi đẩy mụ ra cho Henrietta v� Grace dẫn đi, mụ cứ �m lấy cổ tay m� k�u kh�c ầm ĩ h�ng giờ sau đ�. C�i điệp kh�c trầm bổng ai o�n như một người bị t�nh phụ vọng giữa đ�m khuya nghe n�o nề da diết. L�o Roger th� l�m Chi bận bịu gần hết đ�m đ�, kh�ng hẳn v� đau m� v� cơn giận dữ k�ch động, l�o l�n cơn sốt từ khoảng ba giờ s�ng đến chiều h�m sau mới hạ. L�o lập đi lập lại rằng Katrina m� c�n m� đến ph�ng l�o lần nữa, l�o sẽ giết mụ. Chi bật cười, vỗ về:

�- L�o n�n tha thứ cho Katrina, Roger ạ, v� mụ thương l�o m�. Đừng c� giận dữ qu� với người đ�n b� đ� nặng l�ng v� m�nh chứ.

�Roger nh�n vai:

�- Nhưng tao kh�ng muốn thấy mặt n�, tao kh�ng muốn n� thương tao. Tao kh�ng muốn n�... tao muốn... m�y th�i... Chi...

�Chi khẽ l�i lại một bước:

�- Ồ, sao l�o lại kh�ng thương Katrina được? L�o ch� mụ gi� hả? Rồi t�i cũng sẽ gi� vậy, c� ai trẻ m�i được đ�u. Đến l�c đ� biết đ�u tr�ng t�i c�n tệ hơn cả Katrina nữa th� sao?

�- Kh�ng đ�u Chi, kh�ng bao giờ đ�u, Chi sẽ kh�ng bao giờ xấu x� v� duy�n như Katrina đ�u, v� tao cũng sẽ kh�ng bao giờ được thấy m�y gi� đ�u... Tao sắp chết rồi. Tao sẽ mang theo h�nh ảnh trẻ đẹp dịu d�ng của m�y ng�y h�m nay cho đến khi tao chết, cũng như tao vẫn nhớ h�nh ảnh của người vợ đầu ti�n chết l�c vừa hai mươi tuổi của tao. Hồi đ� tao mới c� hai mươi bốn tuổi. Tao chỉ gặp n� c� một lần l� y�u ngay. N� nhỏ b�, dịu d�ng v� dễ thương như m�y b�y giờ... Chi...

D� y�u mến Roger, d� vẫn tự nhủ m�nh c� bổn phận phải an ủi l�o, Chi vẫn kh�ng thể nấn n� lại b�n giường l�o l�u hơn những khi l�o bắt đầu kể lể. Cả thực tại, cả dĩ v�ng, cả cuộc đời Roger kh�ng c� mặt ở đ�y, trong c�i kh�ng gian m�u trắng tinh sạch lạnh lẽo v�y phủ bốn bề n�y m� l� c� mặt ở b�n ngo�i cửa sổ, ph�a những tiếng chim k�u, tiếng xe chạy, tiếng r� rầm huy�n n�o của cuộc đời m� những h�ng c�y v� mấy lớp tường trắng kh�ng ngăn được hết. Roger vẫn kể lể với Chi h�ng giờ về người vợ trẻ yểu mệnh ng�y xa xưa của l�o, một người con g�i gốc �, mắt đen v� t�c đen như Chi, một người d�ng thanh t� mảnh mai như một c�y hoa đ�o nhỏ m�a xu�n đứng tr�n đỉnh ngọn đồi. C� lẽ ng�y xưa l�o cũng l�m thơ� Tao sắp chết rồi... Tao sắp chết rồi... Những lời lẽ th� thiết của l�o dội v�o tai Chi, l�ng b�ng trong đầu l�m n�ng đến một l�c c� cảm tưởng như m�nh cũng sắp chết mất. N�ng cũng đang nằm bệnh, đang đếm đang đo đang đọc được t�n của c�i chết dần m�n từng phần th�n thể, từng phần gi�c quan tế b�o. C�i chết đang chiếm đoạt dần, đang bước tới dần, tới thật chậm bằng những bước ch�n chắc nịch l�n tr�n �c n�o. C�i thảm thiết của l�o Roger kh�ng phải ở chỗ đau đớn, v� những vết thương của l�o đ� l�nh từ l�u, m� l� ở chỗ l�o kh�ng phải chờ đợi một điều g� ngo�i c�i chết, v� l�o đ� chờ qu� l�u, trong một trạng th�i tỉnh t�o đ�ng sợ. Dường như c� một lần l�o đ� n�i với Katrina, như thể t�m sự, rằng l�o th�m c� c�i nhanh nhẹn v� sự đi�n dại của mụ. Katrina, kỳ diệu thay, cũng bắt được rất nhanh những t�n hiệu của một c�i l�ng vừa tho�ng mở, v� mụ đeo riết l�o từ đ�. C�n Roger th� lại xoay ra đ�ng c�i vai tuồng của một ch�ng Trương Chi mặt mũi kinh dị nhưng mải miết y�u b�ng h�nh y�u kiều của một Mỵ Nương n�o đ� cho đến khi mang xuống tuyền đ�i. Đầu �c c�ng tỉnh t�o th� qu� khứ v�y quanh lại c�ng dầy đặc, hỗn độn mớ kỷ niệm d�y v� của y�u gh�t hận th�, của �n o�n say m�. Cả một cuộc đời l�ng đ�ng ở chung quanh như những b�ng ma k�u g�o được sống lại. Thật sự, Chi nghĩ, đến c�i l�c phải v�o nằm bệnh ở đ�y th� những kẻ mất tr� như Katrina vẫn dễ chịu hơn v� kh�ng c� g� đ�ng sợ hơn cho bằng tỉnh giữa những người đi�n, giữa những khối thịt lăn lộn c�m lặng. C�i chết cảm được v� đếm được như hơi thở ng�y một m�n mỏi, tr� �c mỗi ng�y một v�ng vất những giấc h�n m�, mắt nh�n mỗi ng�y một nh�e nhoẹt những h�nh d�ng người qua lại, tiếng n�i lao xao... Những chiếc giường trống rồi đầy, đầy rồi trống, người ta theo nhau chết, theo nhau rụng xuống giản dị như l� m�a thu theo nhau rụng từng cơn xuống đất để m�a sau chồi xanh mọc lại tr�n c�nh kh�. Mỗi khi nghĩ đến những điều đ� Chi lại thấy sợ h�i, thấy t� liệt hết một v�ng nữa trong �c n�o, thấy những tế b�o trong cơ thể đang gi� đi theo từng ph�t gi�y. Thấy muốn chết ngay b�y giờ, ngay b�y giờ chứ kh�ng đợi đến c�i chết năm mươi tuổi như Henrietta vừa vẽ ra cho Grace c� hoa hồng v� nước mắt rơi tr�n mộ. Đ�m ở đ�y thật sự đ� đắp chồng chất l�n th�m cho l�ng Chi những nấm mộ kh�ng hương kh�i. Chi lại nghĩ tới những điều m� mọi người chung quanh đ� n�i về c�ng việc m� n�ng đang theo đuổi. Thật l� một c�i ng�nh rất hợp với c�i l�ng đầy mộ ch� của em. Ờ n�i như vậy th� em phải l�m nghề tống t�ng, đại l� t� bia mới phải chứ. Cần g�, v� em đ�u th�ch quẳng người xuống huyệt, em chỉ th�ch đặt tay l�n những tr�i tim thoi th�p th�i m�, phải kh�ng? Mười mấy năm đ� qua rồi m� em vẫn c�n y�u cầu chuyện Những-người-�o-trắng hay sao? �i c�i c�u chuyện đ� l�m mềm l�ng những c� b� ng�y thơ �m mộng cứu chuộc cuộc đời biết mấy... Chi bước tới k�o m�n cửa, vịn tay l�n chốt cửa k�nh toan t�m ch�t hơi lạnh nửa đ�m ở b�n ngo�i, chợt khựng người nh�n c�i b�ng trắng to�t của m�nh đột ngột hiện ra tr�n mặt k�nh. T�c tai mặt mũi n�y, những người �o trắng n�y, mười một năm đ� qua rồi. Bao nhi�u năm nữa th� m�nh sẽ v�o đ�y, kh�ng phải để đếm đ�m đi qua những c�nh cửa ph�ng n�y, lắng nghe những nhịp tim thoi th�p n�y m� l� để nằm tr�n ch�nh những chiếc giường kia, sống giữa những cơn mộng du trở lại cuộc đời những đ�m th�u tr�n d�i hay ngủ những giấc ngủ triền mi�n của những th�n x�c kh�ng tiếng than?

Ở ngo�i kia, trăng treo cao ngất tr�n đỉnh ngọn c�y, trời trong v� xanh đục những sương m�. �nh s�ng v�ng như thấm lạnh đến từng ch�n t�c. Trăng đầy. Trăng cũ. Một đ�n con trai rủ đ�n con g�i ra ngồi nh�n trăng�

Tiếng kim đồng hồ nh�ch từng gi�y g� v�o đ�m. G� v�o đầu. Những tế b�o gi� đi theo từng s�t na. Chi chợt nghe người rờn rợn như muốn l�n cơn sốt. Ở dưới đường phố, một chiếc xe vừa lao v�t qua, tiếng b�nh xe nghiến rợn tr�n đường nhựa đ�nh thức một con chim ngủ đ�u đ� giữa những l�m c�y b�n cửa sổ k�u l�n thảng thốt như tiếng trẻ con kh�c giật m�nh. Giữa những tiếng động ấy l� tiếng nấc của mụ Edna nghe r� mồn một từng chập từng chập. Mụ n�y c� c�i tật mỗi lần thấy mụ May c�ng ph�ng c� con ch�u đến thăm lại quay mặt v�o tường kh�c nức nở kh�ng c�ch g� dỗ được, v� bao giờ cũng vậy, trận kh�c ban ng�y k�o theo những cơn nấc dỗi từng chập ban đ�m nghe như nghẹt thở. �nh trăng, theo tay k�o m�n cửa của Chi, l�a v�o ph�ng dọi tr�n khu�n mặt quắt queo như gẫy gục xuống ngực của mụ Trina, c�i miệng h� hốc kh�ng răng thở ph� ph� như một c�i hang gi� l�a của mụ Amy. Con b�p b� gẫy tay của mụ Carla nằm lăn dưới ch�n giường giữa v�ng �nh s�ng của �nh trăng, c�i miệng n� ngo�c cười đến tận mang tai tr�ng như mặt một con quỉ nhỏ.

 

Chi bất gi�c đứng dừng lại ở một ph�ng m� n�ng vừa nhận ra l� c� đến hai giường trống. N�ng bước v�o nh�n đăm đăm hai chiếc giường đ� được l�m sạch trải phẳng phiu để chờ đ�n những con bệnh mới, tự nhi�n cảm thấy như nghẹt thở. Ai vừa mất vậy? Những c�i t�n l�ng b�ng trong đầu. Những khu�n mặt x�c chết y hệt như nhau ở mức độ gi� nua v� sầu thảm. Marian. Barbara. Joanna. Những khu�n mặt da trắng khi tắt thở lại c�ng trắng bệt như v�i. Tiếng Henrietta gọi ơi ới ở ngo�i đầu h�nh lang k�o Chi ra khỏi cơn nghẹt thở l�ng b�ng đầu �c. Chi k�o nhanh m�n cửa, quay v�o gọi n�:

- Henrie, Henrie, lại đ�y...

�Henrietta quay lại theo tiếng Chi, đứng dừng tr�n ngưỡng cửa, b�ng n� đổ th�nh một vệt d�i cắt khoảng trăng chiếu mờ tr�n tường ra l�m đ�i:

�- G� vậy?

�Chi chỉ tay về hai chiếc giường trống:

�- Tao nghĩ ho�i kh�ng ra t�n hai mụ nằm đ�y... Tao nhớ cả hai c�n kh� lắm m�.

�Henrietta trừng mắt:

�- M�y c� m� ngủ hay kh�ng? Mụ Janette đổi qua Station 1 h�m qua, c�n mụ Louise th� chết ngay trong Beauty Room trong l�c đang uốn lại mớ t�c đỏ để mừng sinh nhật thứ 83 s�ng n�y; m�y vừa mới nghe report đ�y m�, qu�n rồi �? M�y l�m sao vậy?

�Chi thừ người:

�- Kh�ng biết nữa... Kh�ng hiểu sao tao nghe n�i Louise n�y m� cứ nghĩ đến Louise ở ph�ng b�n kia...

�Henrietta tỏ ra rất quen thuộc với những cơn lơ đ�ng bần thần của Chi, n� tiến tới, t�t nhẹ v�o một b�n, rồi cả hai b�n m� Chi, riễu cợt:

- Tỉnh chưa em? Th�i d� sao mụ cũng chết rồi, để l�t nữa kh�c cũng được. B�y giờ nghe tao hỏi đ�y. M�y thấy mụ Gloria của tao đ�u kh�ng?

�Chi kh�ng bỏ lỡ cơ hội l�n giọng lại:

- Mụ ngủ gục b�n TV Room chứ đ�u. M�y sang đ� th� biết

�Henrietta kho�t tay:

�- M�y đi với tao đi.

Chi nheo mắt:

�- M�y... sợ ma �?

�Henrietta lại chồm tới, chĩa những m�ng tay sơn m�ng đỏ trước mặt Chi:

�- M�y lộn rồi, tao chứ đ�u phải con Sandy, tao th� trị cả người lẫn ma. Tao chỉ e m�nh tao l�i mụ Gloria về ph�ng th� hơi kh� vậy th�i. C� đi hay kh�ng th� bảo?

�Chiếc TV lớn ở ph�ng TV vẫn c�n mở với �m thanh vừa đủ một người nghe. Mụ Gloria k�o ghế ngồi gần như s�t với khung k�nh m�n ảnh nhỏ, gục đầu v�o th�nh ghế thở nặng nhọc, cặp k�nh trễ xuống sống mũi khoằm, một gi�ng nước d�i chảy chảy từ b�n m�p xuống đọng lại ở một ngấn trũng của chiếc cổ da nhăn nh�m, Henrietta lay nhẹ vai Gloria:

- Gloria, Gloria, dậy đi th�i... Đ�m n�o mụ cũng ngủ gục ngo�i n�y vậy sao? N�o, Gloria, về ph�ng n�o, khuya lắm rồi... Oh, sao h�m nay mụ mặc c�i �o đẹp thế n�y...

Gloria cựa m�nh ậm ừ rồi lại gục đầu xuống ngủ tiếp. Henrietta gỡ cặp k�nh cũ v�ng ệch buộc d�y l�ng th�ng bỏ v�o t�i �o mụ rồi xốc n�ch mụ dậy. Gloria bước l� theo Henrietta v� Chi, l�c th� ngả đầu v�o vai n�ng, l�c th� đổ sang b�n Henrietta, đ�i slipper cũ bay hết lớp nhung mịn tr�n đầu mũi k�u lẹp xẹp theo bước ch�n mụ. Gloria l� một trong những bệnh nh�n l�u đời nhất ở đ�y, mụ được đưa v�o đ�y từ mười hai năm về trước. Hồi ấy mụ c�n rất khỏe mạnh, chẳng cần đến ai săn s�c v� cũng kh�ng muốn bị săn s�c, �t khi n�o mụ chịu ở y�n trong ph�ng. Suốt ng�y mụ quanh quẩn ngo�i ph�ng ăn, xếp đi xếp lại những cuốn s�ch tr�n kệ, tỉ mỉ lau từng chiếc l� của những chậu c�y cảnh, vui vẻ gi�p nh� bếp dọn b�n trong giờ ăn, x�ng x�o v� hoạt b�t nhất trong những buổi n�i chuyện được tổ chức h�ng ng�y giữa c�c bệnh nh�n... Nhưng theo thời gian, sức khỏe mụ suy yếu dần v� từ khi Chi đến l�m việc ở đ�y, n�ng chỉ thấy mụ lủi thủi ngồi ngo�i TV Room suốt ng�y. V� cũng v� phải v�o ở đ�y kh� sớm n�n trong t�nh thương, trong niềm mong nhớ m� mụ d�nh cho con ch�u lu�n lu�n pha lẫn một nỗi buồn tủi v� bi�n. Lũ con ch�u Gloria th� mỗi năm v�o thăm mụ được khoảng ba lần, lễ Gi�ng Sinh, sinh nhật mụ, v� Mother�s Day. Ch�ng mang v�o cho mụ những g�i qu� buộc nơ xanh đỏ, những tấm thiệp, kẹo chocolate, phần g� t�y v� c�y th�ng giả buộc đồ chơi lủng lẳng. G� t�y thừa mứa cộng với phần g� t�y được dọn đặc biệt trong những ng�y lễ ở đ�y th� mụ d�i cho tất cả mọi người chung quanh tầm tay mụ, kẹo chocolate th� mụ nhai suốt ng�y đ�m bằng tất cả niềm vui của một c� b� l�n mười. Những g�i qu�, những d�y nơ xanh đỏ bạc m�u từ nhiều năm dồn lại được mụ xếp cẩn thận phẳng phiu để đầy chung quanh đầu giường. C�y th�ng nhỏ treo những đồ chơi giả ngớ ngẩn chỉ l�m vui mắt trẻ con th� mụ giữ hết m�a đ�ng sang đến m�a xu�n, m�a hạ, m�a thu, rồi m�a đ�ng sang năm. Cho đến khi g�c ph�ng v� tủ d�nh cho mụ kh�ng c�n đủ chỗ nữa, mụ mới tiếc rẻ đưa cho người con những c�y cũ nhất, dặn đi dặn lại rằng phải đem về nh�, cất kỹ cho mụ ở trong một chiếc tủ n�o đ�. B� con g�i mụ cau c� �m những c�y th�ng bụi b�m ra khỏi ph�ng, vất ngay v�o chiếc th�ng r�c b�n h�ng h�nh lang. Mụ kh�c rồi cười t�u t�t, kể lể huy�n thuy�n những c�u chuyện của ba, bốn th�ng dồn lại để thỏa niềm hờn tủi nhớ mong, để cầm ch�n lũ con ch�u ngồi lại th�m được ph�t n�o hay ph�t nấy. Nhưng những c�u chuyện huy�n thuy�n của mụ, cố gắng lắm th� cũng kh�ng đi xa hơn được c�i kh�ng gian buồn rầu m� lũ con ch�u mụ hết sức kh�ng muốn nghe nhiều hơn, thuốc men bệnh tật, b�c sĩ, y t�, những bữa ăn hằng ng�y, mụ gi� c�ng ph�ng mới được đưa v�o th�ng trước h�m qua đ� chết... Lũ con ch�u, dường như y�n t�m thấy mụ chưa chết, tự cảm thấy đ� l�m đủ bổn phận, bấm nhau r�u r�t r�t về. L�u dần, c� lẽ mụ cũng cảm thấy m�nh c�n may mắn hơn nhiều người kh�c, những người kh�ng bao giờ c� ai v�o thăm, kh�ng bao giờ c� c�y th�ng giả để b�y tr�n tủ ngo�i những tấm thiệp của nh� thờ gửi tới cho mỗi bệnh nh�n v�o m�a Gi�ng Sinh k�m theo cuốn Kinh Th�nh, v� một v�i tấm thiệp của những người th�n c�n s�t lại tr�n c�i đời được gửi tới thảng hoặc mỗi năm v�i lần mang con dấu những tiểu bang xa x�i n�o đ�. Những tấm thiệp m�u m�, lời lẽ in sẵn, k� t�n nghuệch ngoạc k�m theo một v�i chữ vội v�ng v� m�y m�c đến nực cười... We love you, Think about you, Care about you, You are my love... Cho đến gần nửa năm nay th� cuộc sống h�ng ng�y của Gloria đ� thay đổi hẳn. Người con rể mụ chết v� một tai nạn xe hơi, b� con g�i đột nhi�n trở th�nh g�a bụa, trơ trọi v� những đứa con lớn đ� bỏ đi xa. B� n�y v�o khoảng 50 tuổi, kh�ng c�n đủ trẻ v� đẹp để lấy được chồng kh�c, kh�ng đủ gi�u để được t�n tỉnh v� bị allergy với ch� m�o n�n cuối c�ng, bao nhi�u t�nh thương c� dịp dồn lại hết cho người mẹ gi�. C� lẽ cho đến l�c ấy b� ta mới chia chung được hết nỗi buồn của cảnh gi� hiu quạnh, thấm th�a được hết lẽ ph� du của kiếp người. B� ta v�o thăm Gloria mỗi ng�y một lần v�o giờ ăn buổi trưa hoặc chiều, thường th� v�o buổi chiều l� c�i giờ khắc m� người ta dễ cảm thấy �u sầu nhất trong ng�y, đ�t thức ăn cho mụ, dắt mụ đi dạo quanh ngo�i vườn, ngồi lại thủ thỉ với mụ cho đến khi trời tối. C�i cảnh hai mẹ con m� người con g�i cũng đ� xế b�ng quanh quẩn san sẻ t�nh thương cho nhau tr�ng rất dễ mủi l�ng. Nhưng kh�ng may, c�i cảnh �m đẹp mủi l�ng ấy kh�ng k�o d�i được l�u, người con g�i Gloria lại kh�ng sống l�u bằng mụ. B� ta chết sau một cơn đau tim ba tuần lễ trước. C�c ch�u Gloria quyết định kh�ng cho mụ hay v� để một mụ gi� 80 tuổi kh�c con th� cũng chẳng c� �ch g� hơn l� để mụ sống th�m được ng�y n�o hay ng�y ấy trong niềm tin tưởng rằng con mụ c�n sống ở đ�u đ�y. Khoảng một tuần lễ sau khi tang lễ xong xu�i, một c� b� xinh đẹp mười s�u tuổi, con �t của b� n�y, ch�u ngoại Gloria, v�o thăm mụ với một b� hoa m�u t�m. C� ta n�i mẹ c� bận đi thăm c�ch anh chị c� ở đ�u đ� trong �t l�u. Gloria kh�ng thắc mắc g� v� con hay ch�u g� cũng thế, miễn l� c� người v�o thăm để mụ tin rằng mụ c�n được nghĩ tới l� đủ. Dường như mụ c�n c� chiều h�nh diện khi n�i với mọi người chung quanh rằng c� g�i tươi trẻ xinh đẹp như một c�y th�ng non kia ch�nh l� ch�u mụ. Nhưng tiếc thay, c�i t�nh thương của một c� b� mười s�u tuổi với b� ngoại gi� giống như một cơn mưa b�ng m�y tưới kh�ng đủ thấm vầng đất hạn v� c�i cảnh giới buồn rầu trong Nursing Home kh�ng giữ được c� b� qu� ba buổi chiều m�a đ�ng, l� c�i khoảng thời gian rộn r�ng xao xuyến nhất của năm. C� ta vừa mất cả cha lẫn mẹ th� lại c�ng c� quyền đi t�m c�c nguồn an ủi kh�c chứ đ�u c� bổn phận phải trở th�nh nguồn an ủi của ai. Thế l� từ sau ng�y c� b� biến mất, mỗi ng�y v�o giờ ăn chiều, khi c�c con bệnh tương đối khỏe đ� được đưa ra ph�ng ăn v� c�c bệnh nặng nằm tr�n giường đ� c� khay ăn trước mặt, chỉ c�n Gloria chống c�i walker đứng lẻ loi tựa cửa ph�ng, mắt đăm đăm d�i về ph�a t�t cuối d�y h�nh lang, nơi c� c�nh cửa ra v�o d�nh cho kh�ch thăm viếng. Tất cả mọi lời khuy�n nhủ đều được mụ từ chối một c�ch buồn rầu: �Tao phải chờ con tao, ch�u tao... Thế n�o tụi n� cũng tới m�...� Cuối c�ng, khi thức ăn đ� nguội lạnh, nhịn m�i cũng đ�i, mụ lủi thủi ngồi xuống chiếc ghế của mụ, chiếc ghế trống d�nh cho người con g�i k� s�t b�n cạnh. Hờ hững nh�n khay ăn được �n cần đưa tới trước mặt, mụ đẩy ra hết c�c phần thịt, rau, trứng... l�ng c�ng x�c từng muỗng cereals v�o miệng, nuốt như nuốt phải độc dược, nước mắt tr�o ra từ hai kho� mắt l�a, chảy d�i xuống khu�n mặt nhăn nh�m như một tr�i t�o t�u kh�. Tr�ng mụ giống như một đứa b� đợi m�i kh�ng thấy mẹ về chợ để v�i qu�, phải ngồi ăn một m�nh trong lẻ loi v� hờn tủi. Quần �o của mụ, trong những th�ng sau n�y, được người con g�i đem về nh� giặt h�ng tuần sau khi mua sắm cho mụ một loại mới, thải hết những quần �o cũ m� trong mười hai năm trời b� ta đ� kh�ng quan t�m cho lắm. B�y giờ th� Laundry Room lại đảm nhận trở lại việc giặt giũ cho mụ như cũ, v� chỉ c�i việc phải ghi t�n v� số ph�ng v�o mặt lưng tr�i những chiếc �o của mụ cũng l�m Gloria ngồi kể lể hằng giờ với con gấu x�m m� người con g�i đem v�o để b�n gối mụ hồi lễ Tạ Ơn. Gloria h�o hắt đi nhanh ch�ng như một c�i c�y vừa bị đốn gốc, m�i t�c x�m lơ thơ cũng vừa uốn lại hồi dịp lễ rụng tơi tả, mụ ngủ những giấc ngủ chập chờn cả đ�m lẫn ng�y. C� lẽ mụ kh�ng c�n sống được bao l�u nữa. Nhưng mụ chết đi th� cũng chỉ c� nghĩa l� một hồ sơ nữa được đ�ng lại, ở đ�y, v� c� b� xinh đẹp mười s�u tuổi kia kh�ng chắc sẽ nhỏ được một giọt lệ u buồn n�o. Thời gian m� Gloria sống ở đ�y d�i gần bằng tuổi đời c� ta, v� c� lẽ ở trong tr� nhớ mới lớn của c� g�i nhỏ ấy kh�ng giữ được một ch�t kỷ niệm n�o về b� ngoại gi�. C� ta cũng đ� kh�ng được dạy cho về l�ng y�u thương, t�nh hiếu thảo v� bổn phận, kh�ng kịp thừa hưởng ch�t n�o c�i di sản tinh thần từ t�nh thương muộn m�ng m� mẹ c� ta đ� đem đến cho Gloria những ng�y cuối c�ng của cuộc đời, n�n b� hoa m�u t�m v� một v�i buổi chiều đến thăm mụ đối với c� ta chỉ c� nghĩa l� một trong những c�ng việc phải l�m sau khi mẹ mất. Sau đ�, c�y th�ng tươi non lại tiếp tục hối hả lăn v�o cuộc đời, chờ đợi những m�a vui để Gloria, c�y th�ng t�n �a trở về với g�c ph�ng của mụ, sống tiếp phần đời của mụ cho đến khi thực sự chết đi.

Vốn t�nh hiền l�nh, buồn rầu v� lặng lẽ, kh�ng trở tật tr�i chứng, n�i năng l�c n�o cũng như cầu khẩn van xin n�n ai cũng thương mến Gloria, v� b�y giờ người ta chịu đựng những lời kể lể than tr�ch r� rầm ng�y đ�m của mụ như chịu đựng một thứ kinh cầu nguyện. Một thứ kinh cầu nghe n�o nuột l� th� nhưng ai cũng cố nhủ m�nh phải nghe để cứu rỗi cho phần hồn mai sau. C�i mảnh linh hồn nhỏ nhoi lắt lay tội nghiệp như đốm lửa t�n ch�y chẳng soi s�ng được cho ai m� cho ch�nh nỗi buồn rầu thảm thiết, cho l�ng o�n tr�ch cuộc đời bội bạc v� t�m.

Gloria được đặt l�n giường, quay �p mặt ngay xuống gối, đ�i vai rung động theo một nhịp thở yếu ớt đứt qu�ng. Chi biết mụ chưa ngủ say, tần ngần kh�ng biết n�n đứng lại hay bước ra ngay để tr�nh cơn kh�c giật m�nh của mụ th� mụ đ� chồm dậy, nắm lấy tay �o Henrietta đang đứng ngay b�n đầu giường, gh� mạnh:

�- Nancy, Nancy hả?... Sao con đi l�u qu� vậy?... Mẹ chờ con l�u qu�, Nancy...

�Henrietta đưa mắt nh�n Chi, bu�ng tay đứng sững, nh�n vai cười nhưng mắt n� th� kh�ng. Chi nhẹ gỡ từng ng�n tay Gloria ra, đặt duỗi c�nh tay mụ xuống dưới lớp chăn, chận th�m hai chiếc gối hai b�n đầu v� Gloria ngủ hay lăn lộn va đầu v�o th�nh giường, đoạn k�o Henrietta bước ra, hi vọng mụ sẽ ngủ lại mau ch�ng với giấc mơ hiền l�nh c� người con g�i cuối đời cũng kh�ng hạnh ph�c n�n đem hết t�nh thương muộn m�ng về gi�nh cho b� mẹ gi� trăm tuổi. Đi b�n cạnh n�ng, Henrietta th� thầm, giọng thật buồn, thật khẽ, Chi Chi, tao thấy Gloria đ� qu� gi� nua để phải sống th�m nữa, chờ đợi th�m nữa v� mộng th�m nữa những giấc mộng đẹp buồn rầu như vậy.

 

Henrietta bu�ng m�nh nặng nề xuống chiếc ghế d�i, thuận ch�n đ� lu�n v�o đ�i Grace, b�n m� chiếc vớ nylon đ� r�ch xoạc từ l�c n�y:

�- Sao, m�y c� định cởi vớ ra kh�ng hay l� định mặc lu�n đến s�ng mai đ�y?

�Grace ngước l�n, lắc đầu:

�- Tao cũng kh�ng biết nữa, cởi ra b�y giờ th� lạnh ch�n, m� để đến s�ng mai, trước mắt tất cả mọi người th� lại c�ng kh�ng ổn hơn nữa.

�Henrietta đắc � cười rộ l�n:

�- Tao đ� nhắc m�y nhiều lần rồi, cả con Chi nữa, những đứa cứ chuy�n m�n mặc v�y đ�. Đi l�m ban đ�m th� mặc quần cho n� tiện, lại ấm nữa, ai v�o đ�y m� ngắm đ�i m�y đ�u. C�n đ� quen tật mặc v�y th� l�c n�o cũng phải mang sẵn một đ�i panty hose nữa, một �o kho�c nữa, để khỏi phải m� xuống Laundry Room m� giặt �o như con Sandy h�m nay vậy. Tao th� l�c n�o cũng c� sẵn cả một bộ uniform để ngo�i xe, tiện lợi cho những khi cần thiết.

Grace toan n�i g� đ�, nhưng lại ngưng bặt, nghi�ng đầu lắng nghe. Từ ph�a h�nh lang dẫn ra d�y ph�ng đ�n �ng, tiếng l�o Monpavio vọng ra lồng lộng: �... Number one... Number one... Number one... � Henrietta lại rũ ra cười:

�- Đến lượt m�y đ� Chi. L�o cũng tử tế đấy chứ, l�o đợi đến l�c tụi m�nh thong thả một ch�t rồi l�o mới l�n tiếng đấy.

�Chi nh�n khu�n mặt bung ra như một b�ng hoa v� trận cười d�n của Henrietta, lại một lần nữa thấy th�m được cười hết miệng như n�, d� thật ra th� nụ cười hết miệng ấy cũng kh�ng l�m Chi qu�n được �nh mắt buồn sững khi mụ Gloria nắm lấy tay �o m� gọi n� l� Nancy l�c n�y. V� cũng rất nhanh, khi Chi li�n tưởng tới đ�i mắt buồn của n�, Henrietta vụt thở d�i ảo n�o:

�- B�y giờ tao lại đ�m ra nhớ thằng Dick qu�. Thật l� đi�n mới kh�ng đi chơi với n� đ�m nay để chui đầu v�o đ�y nghe c�i thứ moon language n�y... Oh... Dick...

�Chi chận n� lại:

�- Th�i đừng c� giả bộ m�u m� nữa Henrie, m�y m� nhớ nhung g� thằng Dick, đừng c� l�i t�n n� ra m� gọi ầm ĩ ở đ�y, kh�ng �t được giọng l�o Monpavio đ�u.

�Grace tiếp:

�- L�o Monpavio th� l�o vẫn h�t Number one đ�m ng�y m�. Đ�m n�y th� l�o chỉ h�t lớn hơn ch�t đỉnh th�i. M�y đ�u c� lạ g� c�i thứ Moon language của l�o đ�u m� vờ ng�y thơ, Henrietta Lobster,... Oh... kh�ng, Henrietta Lopez...

�Henrietta chụp c�i ống nghe tr�n b�n n�m lu�n v�o Grace. Grace nghi�ng người chụp lấy, kh�c kh�ch cười. Henrietta cau c�:

�- Tao chẳng c� ng�y thơ g�, nhưng thỉnh thoảng chắc tao cũng ng�y thơ hơn m�y ch�t đỉnh v� tao sống đến đ�u nghĩ đến đ�, c�n m�y th� m�y nghĩ trước v� nghĩ nhiều hơn l� sống, đ�i khi tưởng tượng nhiều qu� đi trước cả sự thật... Oh, tao kh�ng ưa những c�i loại như m�y... � Chi, m�y c� ưa c�i loại như n� kh�ng?

�Chi cười nụ:

�- M�y c� biết rằng khi m�y n�i như vậy l� m�y đang n�i cả tao đấy kh�ng?

�Henrietta ngồi dựng dậy nh�n Chi. Grace c� th�m v�y c�nh, lại c�ng cười d�n hơn, vung c�nh tay thon mượt l�ng măng v�ng n�m trả c�i ống nghe lại cho Henrietta:

�- C� thật l� m�y sống đến đ�u nghĩ đến đ� kh�ng? Hay l� sống m� chẳng nghĩ qu�i g� hết? Oh, tao cũng ch�a gh�t những c�i loại như m�y...

�- Loại tao th� sao? Loại tao th� sống tự nhi�n th�i chứ sao. C�i loại kho�c b�n ngo�i lớp thi�n thần �o trắng như m�y mới l� đ�ng ngờ đấy.

�Grace hứ l�n:

�- M�y l�m như l� m�y kh�ng mặc �o trắng vậy!

�- Nhưng tao la lớn cho mọi người biết l� tao đen. C�n m�y hả? Th� dụ nghe, l�o Monpavio đ�. L�o la Number one �t, tao kh� chịu �t, l�o la nhiều, tao kh� chịu nhiều. C�n m�y th� c� quỉ biết được l� l�o dội v�o trong đầu m�y những g�. Bọn thục nữ ở thời n�y th� một l� đi�n, hai l� bệnh hoạn, ba l� đạo đức giả, bốn l� xấu đến nỗi kh�ng thằng n�o th�m ng� tới. M�y kh�ng thuộc loại thứ tư, vậy th� chỉ c� thể l� một trong ba loại tr�n... Em ơi, m�y l�m tao nhớ tới Madonna, just like a virgin.

Grace đứng bật dậy, Chi tưởng n� sẽ nổi giận đến nơi, nhưng kh�ng, n� chỉ đỏ mặt, toan bước đi, rồi lại ngồi xuống, với tay lấy một tờ tạp ch�, lật giở lơ đ�ng như thể kh�ng quan t�m tới c�u chuyện với Henrietta nữa. D�ng n� nhỏ nhẹ buồn buồn, m�i t�c v�ng kh�ng cuốn chải thả hết về sau lưng, khu�n mặt nh�n nghi�ng đẹp như một pho tượng trắng. Chi ưa nh�n c�i vẻ dịu d�ng của Grace mỗi khi n� c�i xuống giường bệnh nh�n hỏi han bệnh t�nh, giọng n� ngọt ng�o như mật, trong vắt như suối. C�i vẻ đẹp của thập ni�n 50 chứ kh�ng phải thập ni�n 80 như Henrietta, vậy m� hai đứa vẫn cứ chơi th�n với nhau mới hay. Cảm thấy đ� bắt đ�ng mạch Grace, Henrietta lại nh�o tới �m lấy con nhỏ như n� đ� �m Chi l�c n�y. Grace hất tay Henrietta ra, quay đầu về ph�a kh�c:

�- M�y n�i sai rồi Henrie. Nhưng th�i, bỏ chuyện c�i l�o m� đ� đi.

�- Bỏ sao được khi m� l�o vẫn h�t vang bốn bề k�a. M�y muốn n�i tao n�n nh�t b�ng g�n v�o tai hả?

�Grace nh�n sang Chi:

�- M�y n�i đ� c� sẵn mấy c�i urinal tr�n giường l�o rồi phải kh�ng Chi?

�- Ừ, cứ nghe tiếng l�o th� biết m�. L�o h�t theo một điệu đều đều chứ kh�ng khẩn cấp g�. Nếu tụi m�y muốn th� tao sẽ... d�n miệng l�o lại cho, nhưng với điều kiện, nếu b� Beth m� thấy th� một trong hai đứa tụi m�y phải nhận nghe.

�Henrietta c�u nh�u:

�- Con Grace c� muốn th� nhận, kh�ng c� tao �. Trước sau tao vẫn kh�ng t�n th�nh c�i kiểu b� Beth kh�ng cho kh�p cửa c�c ph�ng ồn �o như ph�ng l�o Monpavio lại. Để những đứa đi�n cứ h�t lồng lộng như vậy th� ảnh hưởng tới những đứa tỉnh lu�n chứ �ch g�. Mỗi đứa một c�u nghe ph�t đi�n l�n được... - Tao kh�ng cột m�y... - Sao m�y cột ta... ao - H�m răng tao đ�u? ... H�m răng tao đ�u?... Number one... Number two... � Chi, tại sao m�y lại chui v�o c�i nghề n�y? Ở xứ m�y c� những chuyện như vậy kh�ng?

Chi quay lại nh�n Henrietta, rồi quay nh�n đ�i mắt trong vắt của Grace, đột nhi�n thấy giọng m�nh trĩu xuống.

�- M�y muốn biết hả, nghe tao đ�y. Suốt đời tao kh�ng biết đến chữ Nursing Home cho đến khi bước ch�n sang đ�y. V� tao kh�ng thể h�nh dung ra được Nursing Home như thế n�o cho đến khi bước ch�n v�o đ�y. B� ngoại tao, b� nội tao đ� sống nhọc nhằn suốt cả đời, m�n mỏi suốt cả đời v� loạn lạc, v� chiến tranh, v� đưa hết chồng đến con trai đi ra trận, nhưng đến l�c chết th� b� tao đ� chết trong toại nguyện.

�Cả Henrietta lẫn Grace cũng im lặng nh�n Chi, n�ng tiếp:

�- V� b� tao đ� chết giữa t�nh thương v�y bọc chung quanh, v� cho đến gi�y ph�t cuối c�ng, b� vẫn sống như một người c� �ch cho con ch�u, vẫn l� b�i học của sự ki�n nhẫn, l�ng hi sinh, vẫn l� h�nh ảnh ti�u biểu để hi vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.

�Henrietta lắc đầu chồm tới Chi rồi lại bật trở ra, chiếc ghế d�i như oằn oại dưới cử động nặng nề của th�n h�nh n�:

�- L�m sao người ta c� thể sống được như thế khi người ta đ� gi� mất rồi?

�Chi lập lại từng tiếng:

�- ... Người ta vẫn sống như thế, v� người ta sẽ c�n sống như thế...

�Henrietta chợt cười khặc l�n:

�- Oh, oh, tao hiểu rồi. Tại v� ở xứ m�y, người ta lu�n lu�n phải mơ tưởng về một tương lai tốt đẹp hơn chứ g�? C�n ở đ�y, ở tr�n đất nước gi�u c� với một nền văn minh nhất thế giới n�y th� tụi tao đ�u c� cần phải mơ tưởng g� tới một tương lai n�o kh�c n�n cũng đ�u cần phải ng� mũ ch�o qu� khứ một c�ch qu� �n cần l�m chi. C�i t�nh thương y�u m� tụi m�y d�nh cho �ng b� cha mẹ, cho thế hệ trước chung qui chỉ c� nghĩa l� sự biến dạng đẹp đẽ của l�ng thương x�t về sự nhọc nhằn ngh�o đ�i bệnh tật chiến tranh v� chậm tiến m� đời họ đ� phải trải qua th�i...

 

Chi cảm thấy r� hai m� m�nh đang n�ng bừng l�n, cơn giận d�ng l�n nghẹn cổ. Cơn giận m� n�ng biết rằng đến một mức n�o đ� th� mớ ng�n ngữ của n�ng sẽ kh�ng đủ để n�m trả Henrietta. Rất nhanh, Chi muốn bật cười, đồng thời, kỳ quặc thay, n�ng lại thấy thương x�t cho Henrietta như chưa bao giờ thương x�t n� đến thế. Chưa bao giờ Henrietta hiện ra dưới mắt n�ng với đầy đủ t�nh chất Mỹ trong cuộc sống v� c�ch nh�n cuộc đời như thế. Giọng Chi kh�n lại, n�ng lựa từng chữ một.

�- Tội nghiệp m�y, Henrie. C�ch l� luận của m�y kh�ng những tối tăm m� lại c�n bội bạc nữa. Tao nhắc lại, đ� l� một sự bội bạc khi m�y n�i rằng tụi m�y kh�ng cần phải mơ tới một tương lai n�o kh�c n�n cũng kh�ng cần phải ng� mũ ch�o qu� khứ qu� �n cần l�m chi. Kế đ� l� một sự tối tăm v� m�y kh�ng hiểu rằng đối với ch�ng tao, t�nh y�u thương d�nh cho cha mẹ gi� đặt tr�n căn bản thi�ng li�ng của huyết thống, của một nền tảng gia đ�nh n� r�ng buộc chặt chẽ từng người lại với nhau, như những mắt x�ch kh�ng rời, từ l�c sinh ra cho đến khi chết đi. Nhưng n�i cho c�ng, m�y cũng kh�ng c� lỗi g� đ�u Henrie, v� cả một x� hội m� m�y đ� sinh ra v� lớn l�n đ� được tập th�nh như vậy m�. V� dường như l� m�y cũng kh�ng định c� con l�m g� cho mệt v� dẫu c� nu�i nổi đến mười đứa rồi th� m�y cũng phải chết gi� chết h�o một m�nh ở đ�y như tất cả mọi người đang ở đ�y m� th�i. Ồ, Henrie, tụi m�y đang t�m c�ch x�a bỏ đi c�ng nhiều c�ng hay những m�n nợ tinh thần, những mối d�y r�ng buộc đời trước với đời sau. Người ta đẩy con c�i ra khỏi nh� rất sớm, n�i l� đẩy ch�ng tự l�m ra tiền, tự hiểu gi� trị của đồng tiền, tự r�n luyện tinh thần độc lập. Người ta cũng đẩy cha mẹ v�o viện dưỡng l�o rất sớm, n�i l� để họ được chăm s�c chu đ�o, được sống trong m�i trường th�ch hợp giữa những người đồng tuổi, được tho�t khỏi phiền to�i của cuộc đời bon chen. Đ� l� một sự man tr� về tinh thần v� l� sự tự hủy về x� hội, m�y c� biết kh�ng, Henrietta?

Chi thở ra rất d�i như một con c� bị n�m ra khỏi mặt nước. Đ�ng hơn, như một con c� sống trong d�ng s�ng bị cuốn tr�i ra biển rộng. Với c�i � tưởng đ�, n�ng cựa quậy trong chiếc ghế như bị ngộp thở v� nước mặn. Đ�i mắt Henrietta mở to nh�n n�ng như kh�ng kh�p lại được nữa. Chi nghĩ, mặc n�, mặc n�. N� c� man tr� hay tự hủy g� th� cũng mặc n�. Ai bảo m�nh tr�i dạt đến đ�y l�m g�. Chi nhắm mắt lại, lặng nghe c�i cảm gi�c n�ng ấm của những d�ng nước mắt chảy vỗ về xuống m�. Henrietta v� Grace cũng im lặng. Chung quanh cả ba chỉ c� tiếng h�t đều đặn của l�o Monpavio vọng lại v� tiếng kim đồng hồ treo tr�n tường điểm từng tiếng t�ch tắc t�ch tắc. Tiếng ch�n của tử thần. Henrietta vẫn gọi thế, v� Grace sửa l� Tiếng thời gian, để nghe cho r� đỡ sợ. Một l�c l�u, l�u lắm, Henrietta bước đến ngồi b�n cạnh Chi, đặt tay l�n n�ng:

�- Tao xin lỗi m�y, Chi. C� lẽ... Tao chưa hiểu hết những điều m�y n�i đ�u, n� l�m tao mệt tr� cũng y như l� khi m�y n�i về tụi cộng sản ở nước m�y vậy, nhưng tao cảm thấy l� m�y n�i đ�ng v� sau n�y tao sẽ hiểu nhiều hơn. C� lẽ m�y n�i cũng đ�ng nữa Grace, nhiều khi tao sống m� chẳng nghĩ g� cả. Tao kh�ng muốn nghĩ, thật đ�, n� l�m mệt �c qu�...

�Chi quay lại nh�n Henrietta, nh�n Grace, nh�n hai khu�n mặt th�n thiết đ� chia chung với n�ng những đ�m d�i ở đấy. Những đ�m d�i rất d�i, những giờ khắc khi tất cả mọi người, tất cả cuộc đời đều ngủ kỹ th� những n�ng �o trắng đi�n rồ v� cao cả n�y ở đ�y đi qua những cơn đau, nh�n xuống những nỗi buồn d�i, thấm th�a nỗi chết lặng lẽ v�o t�m hồn, v� rồi g�y gổ nhau, giận hờn nhau, y�u mến nhau. Chi thấy m�nh mỉm cười, cảm gi�c ngộp thở biến mất. Grace vươn vai đứng dậy:

�- Th�i, tao đi xuống ph�ng Monpavio đ�y, đ�m nay m� nghe l�o h�t th�m nữa th� nhức đầu đi�n l�n mất. M�y c� đi với tao kh�ng Chi?

�Chi nh�n đồng hồ tay, lắc đầu:

�- Th�i, tao đợi hai mươi ph�t nữa xuống d�y C lu�n thể. M�y coi lại sổ xem l�o c� c�n thuốc kh�ng th� order th�m cho l�o.

�Grace với tay lấy ch�m ch�a kh�a đi về ph�a tủ thuốc, mở ngăn thuốc của l�o Monpavio ra rồi quay lại:

�- Y�n t�m, l�o c�n đủ thuốc uống cho đến... sang năm...

�Henrietta tiếp lu�n:

�- Chỉ sợ l�o kh�ng c�n sống đến sang năm để m� uống th�i...

Grace ngu�t Henrietta rồi bỏ đi v�o Utility Room, một l�t sau, lại c� tiếng những c�i thermometers lao xao trong tay n�. Grace c� c�i tật trẻ con một c�ch đ�ng y�u l� chuy�n m�n d�ng những c�i thermometers thủy ng�n để lấy nhiệt độ bệnh nh�n. Kh�ng phải v� loại n�y ch�nh x�c hơn m� v� n� th�ch nghịch với h�ng chục chiếc thermometer vừa d�ng trong ng�y được ng�m trong chiếc khay nh�m đổ ngập... alcohol, nghe vui tai như tiếng những chiếc kh�nh reo ngo�i vườn c�y trong những buổi chiều đầy gi�, n� n�i. V� y như Chi đo�n, trong vườn nh� Grace c� treo đến năm bảy chiếc kh�nh nghe lao xao r�u r�t ng�y đ�m. Chi đ� cười bảo n�, m�y thật l� một em g�i Hoa Kỳ m� t�m hồn đầy tiếng chu�ng kh�nh nh� nhạc Đ�ng phương, chắc tao phải t�m cho m�y một ch�ng boyfriend Việt Nam, kh�ng th�i m�y lại rơi v�o một tay một anh qu�n tử T�u n�o đ� th� thật uổng.

�Henrietta vẫn ngồi b�n cạnh Chi, dựa đầu v�o th�nh ghế, nhỏm dậy n�i với theo Grace:

�- �, m�y l�m sao cho l�o c�m họng lại được mới hay. Bằng kh�ng th� đừng b�y đặt �m �i, b�y đặt lương t�m nghề nghiệp, mất c�ng lắm nghe.

Grace kh�ng n�i g� nữa, tiếng ch�n n� xa dần. Một l�c sau, l�o Monpavio im bặt, c� lẽ Grace đang n�i năng g� đ�. Được một l�t, l�o lại bật l�n n�i h�ng tr�ng d�i bằng tiếng mẹ đẻ. Thứ tiếng � c� to�n vần O ở cuối �m ph�t ra từ cuống họng đặc sệt của l�o nghe khục khặc kh� chịu như tiếng một con vẹt chửi bới kh�ch qua đường.

 

Monpavio Gustavo thuở c�n trẻ c� lẽ cũng n�i ch�t tiếng Anh, nhưng từ ng�y l�o được đưa v�o đ�y th� số lượng Anh ngữ m� l�o d�ng để tiếp x�c với lo�i người dường như chỉ c�n gom vỏn vẹn v�o hai c�u bất hủ: �Number one� v� �Number two�. Number one c� nghĩa l� l�o muốn đi tiểu v� Number two khi l�o muốn đại tiện. Dĩ nhi�n l�o n�i number one thường xuy�n hơn d� thật ra l�o cũng chẳng cần phải n�i năng g� khi l�m c�i c�ng việc đ�, lại cũng kh�ng cần phải h�t vang dội khắp c�ng như thế. B�n th�nh giường l�o l�c n�o cũng được m�ng sẵn �t nhất l� một c�i urinal ngay trong tầm tay l�o để l�o c� thể d�ng cả những l�c cần lẫn những l�c kh�ng cần. Đối với một người kh�ch lạ mới đến thăm viện th� number one number two c� vẻ như l� một lối đếm nhịp cho buổi tập thể dục hằng ng�y cho c�c bệnh nh�n. L�u ng�y rồi n� cũng trở th�nh b�nh thường v� nh�m tai như v� số điệp kh�c kỳ dị của c�c bệnh nh�n kh�c đ� trở th�nh b�nh thường v� nh�m tai vậy. Mỗi người một c�u ri�ng, một c�ch la h�t kh�c nhau, một nguy�n nh�n do t�m l� hay sinh l� lặng thầm. Mỗi người l� một c�u chuyện d�i buồn rầu v� nhiều chuyện d�i buồn rầu sống lẫn nhau trong một kh�ng gian, gọi t�n la lớn h�ng ng�y trở th�nh những chuyện buồn cười những chuyện ph�t đi�n. Ri�ng với Monpavio th� chỉ khi n�o điệp kh�c của l�o được h�t l�n với giọng hốt hoảng khẩn cấp lắm th� người ta mới chạy đến v� như thế c� nghĩa l� c�i urinal tuột khỏi tay l�o, ở cuối ch�n giường hay rơi dưới đất, đ�u đ�. Cũng c� l�c người ta nghe giọng l�o gần như nghẹt thở, chạy v�o th� thấy l�o đang �p c�i urinal v�o miệng m� h�t như một đứa trẻ chơi tr� h�t v�o trong ống bơ c� luồn d�y để truyền tiếng n�i rền rền cho một đứa trẻ kh�c ở đầu d�y b�n kia. Tấm th�n kh� đ�t của l�o như ch�m mất hẳn giữa đống chăn mền tr�n ngập, kh�ng đắp chăn như vậy th� l�o kh�ng chịu. Cả chiếc đầu lưa thưa v�i sợi t�c x�m của l�o cũng được tr�m quanh năm suốt th�ng bằng một chiếc mũ len kh�ng r� ng�y xưa vốn l� m�u n�u, xanh dương hay x�m. Ngo�i tr�i thận được cắt bỏ từ hai năm trước, l�o liệt hai ch�n, l�ng tai v� m� n�n cử động của đ�i b�n tay tương đối c�n khỏe mạnh của l�o rất chậm chạp. Đứng nh�n l�o, người ta sẽ c� cảm tưởng sẽ kh�ng bao giờ l�o r�t xong đ�i c�nh tay từ trong lớp chăn ra ngo�i hay từ ngo�i trở v�o trong chăn. Tuy vậy, mọi sự săn s�c muốn d�nh cho l�o phải dừng lại ở đ� v� l�o sẽ nổi giận với bất cứ ai tự tiện mở lớp chăn h�i như tổ c� của l�o ra m� kh�ng mất khoảng mười lăm ph�t đến nửa tiếng để xin ph�p v� năn nỉ l�o trước. V� như thế, thay giường cho l�o hằng ng�y l� cả một cực h�nh m� kh�ng ai muốn l�m. Mỗi khi h�t Number one xong, l�o cầm lấy c�i urinal, luồn v�o dưới lớp chăn, rờ rẫm rất thận trọng, đoạn miệng l�o n�i to: �Go�. Một c�u Anh ngữ nữa, như thể kh�ng n�i th� sẽ kh�ng go được vậy. Xong xu�i, vui vẻ lắm th� l�o m�ng c�i urinal trở lại v�o th�nh giường, nhưng hiếm c� khi n�o l�o chịu tử tế như thế. Thường th� l�o lại từ từ, thận trọng giơ c�i b�nh ra khỏi th�nh giường, dốc miệng b�nh xuống, đổ �o hết nước tiểu xuống s�n nh�. Tuy m� nhưng l�o đổ rất kh�o, kh�ng để lại ch�t g� trong b�nh cũng kh�ng bao giờ để rơi một giọt v�o trong chăn. Sau đ�, l�o lại từ từ m�ng c�i urinal trở lại th�nh giường để lại tiếp tục từng ấy điệp kh�c v� động t�c cũ, khoảng mười lăm ph�t sau. Do c�i tật qu�i �c đ� m� g�c ph�ng l�o nằm giường A, s�t cửa ra v�o, nhưng khi ph�t gi�c ra được c�i tật bất trị trời cho ấy, l�o được chuyển v�o nằm giường trong c�ng để nước tiểu l�o c� đổ th� cũng chỉ đọng v�o g�c ph�ng chứ kh�ng tr�n trề ra từ ngo�i cửa. Ban ng�y bọn housekeepers phải lau ph�ng l�o h�ng chục lần n�n kh�ng đứa n�o ưa l�o, v� c�ng lau th� người ta lại c�ng thấy r� r�ng nước gạch đ� bị chết m�u, kh�ng thể n�o đ�nh b�ng l�n được nữa. Việc đầu ti�n của con Maria mỗi lần phải x�ch đồ nghề v�o lau g�c ph�ng kinh khiếp của Monpavio l� dứ dứ đầu c�y lau nh� v�o mặt l�o, nguyền rủa : �Quỉ bắt l�o đi, l�o sống l�m chi m�i vậy, c� �ch lợi cho ai nữa đ�u... � Đ�m housekeepers, aides, v� đ�m nh� bếp phần lớn l� d�n Mễ vượt bi�n giới sang đ�y, l�n l�t l�m chỗ n�y một job, chỗ kh�c một job, đ�n �ng tr�ng bẩn thỉu v� dữ dằn, đ�n b� c� c�i thứ nhan sắc lồ lộ say m� v� ch�ng t�n như một thứ hoa nở một đ�m th� kh�ng thiếu g� ng�n ngữ tục tằn để n�i về l�o Monpavio, n�i ri�ng, cũng như về tất cả mọi c�u chuyện kh�c xảy ra trong phạm vi của Nursing Home, nếu kh�ng được nh�n dưới c�i nh�n đ�i hỏi kiến thức tổng hợp của y học, khoa học, t�m l� học v� t�nh nh�n bản. Nhưng rất may, những người bệnh khốn khổ ở đ�y, n�i chung, v� l�o Monpavio, n�i ri�ng, th� kh�ng nghe được những c�u chuyện tục tằn vẫn được n�i, được kể hằng ng�y trong giờ break, giờ lunch, ở ngo�i Employees Lounge, n�n l�o vẫn tỉnh bơ, vẫn tiếp tục h�t Number one v� vẫn tiếp tục đổ nước tiểu xuống s�n mỗi ng�y trung b�nh năm lần. Cuối c�ng, bọn Marita phải tự an ủi l� cũng c�n may, v� l�o chỉ đổ Number one chứ kh�ng đổ Number two. Kh�ng hiểu v� c�i bed pan kềnh c�ng qu� đối với l�o, l�o kh�ng thể giơ qua th�nh giường m� đổ được, hay v� l�o cũng nhận thấy rằng đổ Number two xuống s�n nh� th� thật dơ d�y qu�. Cứ như thế, ban ng�y tiếng l�o tương đối ch�m lẫn giữa mọi tiếng động ồn �o kh�c, nhưng giữa đ�m khuya, khi m� mọi tiếng động của đời sống trở n�n r� rầm mơ hồ v� những tiếng động kh�ng hẳn của đời sống, m� cũng kh�ng hẳn của c�i chết, những tiếng r�n la m� sảng dội v�o tr� �c thảng hoặc chập chờn như những cơn mơ kinh dị th� những tiếng h�t lồng lộn của l�o Monpavio dội giữa những d�y h�nh lang hun h�t nghe vừa qu�i đản vừa kh� chịu đến rợn người. C� lần, trong một l�c bận rộn v� nhiều case bệnh nặng dồn dập xẩy ra, tiếng h�t của l�o cất l�n tức khắc l�m Chi nghĩ tới ca� m�i nước tiểu nồng nặc ch�t l�n đến tận �c của g�c ph�ng l�o, nghĩ tới những c�i urinal m�ng th�nh h�ng d�i b�n th�nh giường l�o tr�ng vừa kh�i h�i vừa tục tằn như th�ch đố l�ng nhẫn nhục của con người �o trắng.

N�ng tự nhi�n thấy giận dữ v� khổ sở đến muốn l�m bất cứ một điều g� đ� để bắt l�o phải im miệng, bất cứ một điều g� đ�, chẳng hạn như chận một chiếc gối l�n mặt l�o, ch�ch cho l�o một mũi thuốc để l�o kh�ng bao giờ c�n c� thể h�t được nữa... Những � nghĩ vụt qua đầu Chi trong một chớp mắt l�m n�ng sợ h�i đến lạnh lẽo cả người. Một l�c sau đ�, đến giờ phải cho l�o uống thuốc, Chi bước v�o ph�ng l�o, nh�n c�i khu�n mặt kh� đ�t ch�m khuất giữa lớp chăn ấy bằng c�i nh�n sợ h�i của một kẻ phạm tội. C�i tội giết người tư tưởng, d� l� một loại Mercy Killing cũng ở lại trong đầu như một vệt đen kh�ng c�ch g� tẩy x�a. Chi đ� d�y v� m�nh về c�i vệt đen m� n�ng tự vẽ l�n trong đầu ấy trong rất nhiều đ�m d�i. Chi khổ sở v� đ� l� một điều m� n�ng kh�ng thể n�i với ai, kể cả với Henrietta v� Grace. N�ng cứ tự hỏi, c� khi n�o, c� một gi�y ph�t n�o ch�ng n� c� những tư tưởng tương tự như vậy trong đầu kh�ng? Chẳng hạn như khi Henrietta, một con nhỏ t�o bạo, h�nh động trước khi suy nghĩ, n�i rất khẽ b�n tai n�ng, tao thấy Gloria đ� gi� qu� rồi để phải sống th�m nữa v� mộng th�m nữa những giấc mộng đẹp buồn rầu như vậy.

Con Marta c� một lần gh� s�t tai Monpavio hỏi: �Hey, Monpavio, c�n Number three l� c�i g� vậy?� Kh�ng biết l�o c� hiểu c�u hỏi hay kh�ng m� chỉ biết rằng l�o lồng lộn l�n chửi rủa bằng tiếng �, hai tay l�o quơ m�a tứ ph�a, l�o chửi xối xả như nước chảy, chửi dữ dội đến nỗi cuối c�ng Marta hoảng sợ chạy l�n b�o rằng n� lỡ đ�a l�m Monpavio giận v� b�y giờ kh�ng biết c�ch g� để l�m l�o ngu�i. Đ�ng tiếc rằng Marta lại b�o c�o với một c� y t� trời đ�nh như Henrietta, Henrietta cười ha hả: �C� g� đ�u, để mặc cho l�o chửi cho n�... nở phổi. M�y chỉ cần coi chừng b� Beth th�i chứ tao th� dễ lắm. M�y kh�ng hỏi l�o c�u đ� th� cũng c� l�c sẽ c� đứa kh�c hỏi. Tao hiểu m�...�

�Grace ngồi b�n cạnh nghe Henrietta, giơ hết hai tay l�n k�u trời, Henrietta quay lại:

�- M�y sợ l�o la lối qu� sẽ lăn ra m� chết mất hả? Đừng c� ngốc qu� đi. Coi, suốt ng�y l�o c� được n�i năng g� đ�u ngo�i mấy c�i numbers dơ d�y của l�o. Shift ban ng�y tụi n� đ�u c� th� giờ để chọc cho l�o n�i đ�u, m� tụi therapists th� cũng chịu thua kh�ng tới gần l�o được. Chỉ c� tụi m�nh l� tương đối... hiểu l�o th� cũng n�n l�m phước tập cho l�o n�i kh�ng th�i sẽ c� ng�y l�o qu�n mất cả tiếng � lu�n th� khổ. L�o c� xuống địa ngục hay l�n thi�n đ�ng th� cũng phải biết n�i một thứ tiếng g� đ� để người ta c�n ph�n biệt được quốc tịch l�o chứ.

�Kh�ng c�i lại được Henrietta, Grace quay qua đe dọa:

�- M�y c� d�m n�i như vậy trước mắt b� Beth kh�ng?

�Henrietta nh�n vai bỏ đi:

�- Bộ m�y cho l� tao... ngu lắm sao!

 

�Ở ph�ng 120, Marie v� Edna đang bắt đầu chương tr�nh c�i nhau hằng đ�m của hai mụ. Ph�ng ấy c� ba người nhưng Cecile coi như kh�ng đ�ng kể v� mụ kh�ng g�y ra phiền h� rắc rối g� ngo�i c�i tật ngh�u ngao h�t v� h�t thật lớn suốt cả ng�y. Mỗi s�ng sau khi được đ�nh răng rửa mặt thay quần �o rồi thẩy l�n xe lăn, đẩy ra ph�ng ăn chờ bữa điểm t�m, mụ bắt đầu h�t vang rền cho đến bữa ăn trưa. Sau bữa trưa, mụ được đẩy trở về ph�ng ngủ một giấc ngắn cho đến khoảng hai giờ chiều, rồi từ đ� mụ lại tiếp tục h�t cho đến ch�n giờ tối l� giờ l�n giường ngủ. Mụ kh�ng những được gọi l� con chim sơn ca, đối với Chi th� đ�y l� loại sơn ca bị nhốt trong lồng nhưng vẫn h�t cho đến khi nhỏ hết giọt m�u cuối c�ng ra khỏi buồng phổi h�o kh�, mụ c�n được gọi l� người nhạc sĩ c� khả năng s�ng t�c nhanh nhất v� khỏe nhất v� tất cả mọi lời lẽ người ta n�i v�o tai mụ, chẳng hạn: �Cecile, h�m qua mụ ngủ ngon kh�ng?�, hay: �Cecile, mụ chưa ăn hết phần điểm t�m m�!...� đều được mụ lập tức lập lại nguy�n văn v� phổ th�nh nhạc với �m giai du dương trầm bổng. Nhưng với Marie v� Edna th� cuộc đời kh�ng du dương với đầy nhạc điệu như thế. Hai mụ n�y, ban ng�y l� đ�i bạn khắn kh�t nhất đời, c� mặt b�n nhau ở bất cứ mọi nơi, bất cứ mọi l�c, ngồi cạnh nhau trong ph�ng ăn, đẩy về ph�ng ngủ c�ng l�c, trả l�n giường ngủ c�ng giờ. Nếu ở trong ph�ng th� Marie bấm đ�n li�n tu bất tận, kh�ng phải để đ�i hỏi điều g� cho mụ m� l� để cho Edna: �Edna n� cần th�m một ly sữa nữa.� �Thay t� thay v�y cho Edna đi, n� mới tiểu ướt hết nữa rồi đ�!�, �Kh�ng, kh�ng được đ�t thức ăn cho Edna như vậy, n� sẽ mắc nghẹn cho m� coi, phải đ�t từng muỗng nhỏ th�i, v� đ�t v�o b�n m� tr�i, v� c�i răng h�m b�n mặt của n� đang đau�... Marie kh�ng những l� bạn, l� chị, l� c� gi�o, l� mẹ Edna m� mụ c�n ki�m lu�n cả c�ng việc l�m luật sư cho Edna nữa:� Con step-daughter của Edna vừa b�n mất c�i nh� của chồng n� để lại, con nhỏ đ� n� kh�ng c� quyền g� về c�i nh� đ� hết. Thằng cha luật sư l�m ẩu. Tao sẽ gọi luật sư của tao kiện vụ n�y cho n�...� ...Nhưng đến khi đ�m xuống, khi cả hai đ� được đem l�n giường ngủ v� bắt đầu thiu thiu ngủ th� hai mụ biến th�nh hai mụ h�ng x�m kh�ng thể đội trời chung. Edna ngủ hay trở giấc, hay kh�c nỉ non gọi t�n con g�i mụ trong giấc ngủ; �Victoria, Victoria...� v� tệ hơn nữa, mụ hay bấm đ�n để hỏi b�y giờ l� mấy giờ, b�y giờ l� ng�y hay đ�m, b�y giờ Victoria n� ở đ�u... Marie cho�ng dậy h�t l�n:�Con Victoria của m�y n� đang ngủ, n� đang ở nh�, n� đang ở nh� n�, m�y im đi, im đi, im miệng đi...� Cứ như thế khoảng mười lăm ph�t th� c�u trả lời của Marie sẽ l�:�Con Victoria khốn kiếp n� chết rồi, n� chết l�u rồi...� Edna tức khắc g�o l�n ầm ĩ v� Marie th� tiếp tục h�t với c�i giọng the th� của mụ, im đi, im đi, im miệng đi... Cứ như thế hai mụ k�o d�i cho đến khi n�o một trong hai mệt ngủ lịm đi th� trận chiến được coi như tạm chấm dứt để lại bắt đầu bằng một s�ng ng�y mai thắm thiết t�nh chị em. Henrietta th� cực chẳng đ� mới chịu bước ch�n v�o ph�ng n�y, n� lu�n miệng lập đi lập lại, mai mốt tao lấy chồng m� mụ mẹ chồng tao c� c�i giọng the th� như Marie th� tao thề sẽ chỉ n�i với mụ hai c�u trong đời: Hi v� Bye!

Tr�ng thấy Chi bước v�o, Marie vớ lấy:

�- Chi, Chi, tao phải được đổi qua ph�ng kh�c mới được. Tao kh�ng thể n�o nằm th�m ở c�i ph�ng n�y với Edna th�m một đ�m n�o nữa. N� l�m tao đi�n mất... Chi...

�Chi với tay tắt ngọn đ�n đầu giường soi ch�i chang tr�n sống mũi khoắm v� những nếp nhăn như những lượn s�ng nhấp nh� tr�n tr�n Marie:

�- Sao mụ kh�ng tắt đ�n đi. Để thế n�y chẳng tr�ch mụ kh�ng ngủ được. Đổi đi ph�ng kh�c th� rồi mụ cũng lại đ�i đổi trở về v� mụ nhớ Edna, mụ lo kh�ng c� ai khuy�n lơn nhắc nhở Edna. Mụ cứ đổi đi đổi về như vậy mấy lần rồi nhớ kh�ng?

Marie nhỏm dậy:

�- Tao thề lần n�y tao sẽ kh�ng đ�i trở về nữa. Tao ch�n n� lắm rồi, tao ch�n c�i con Victoria khốn kiếp n�o của n� lắm rồi.

�Chi bật cười:

�- Tốt hơn l� mụ n�n để cho Edna r�n rỉ một ch�t rồi mụ sẽ ngủ lại ngay. Nếu mụ g�y gổ th� Edna cũng sẽ thức m� g�y với mụ suốt đ�m. Cứ như vậy ho�i th� cả hai c�ng mệt. V� mụ th� sẽ kh�ng được đổi ph�ng nữa đ�u, cũng sẽ kh�ng c� thuốc ngủ h�ng đ�m nữa đ�u. T�i lập lại, kh�ng đ�u.

�Marie tiu nghỉu như đứa trẻ kh�ng v�i được qu�. Biết l� kh�ng thay đổi g� được, mụ quay qua y�u s�ch:

�- Tao muốn uống một ly sữa. Tao kh�t qu�. Một ly nhỏ nữa th�i, v� tao cần th�m một tấm chăn nữa, một tấm chăn mỏng th�i. Đ�m nay trời lạnh qu� Chi. Chi coi k�a, m�y l�m ơn k�o m�n cửa sổ lại hết cho tao nghe. Tao kh�ng chịu được c�i thứ �nh trăng n�y đ�u. N� lạnh tới tận xương tao, tới �c tao...

�- M�n đ� k�o k�n hết rồi Marie. Mụ thử quay mặt v�o trong đi. Đừng nghĩ tới trăng, cũng đừng nghĩ tới Edna nữa. N�o đếm đi. Một, hai, ba. Marie, Marettie. Một, hai , ba. Marie, Marettie...

�- Marie đ� quay mặt v�o trong, bật l�n cười, tiếng cười �p trong gối chận bớt c�i �m the th� của mụ biến th�nh dễ thương như tiếng cười của một c� b� ngủ mơ. Mụ th� th�o n�i tiếp trong chiếc gối trong khi Chi r�n r�n bước ra.

�- Sao c� l�c m�y hiền c� l�c m�y dữ. C� l�c m�y thương tao cũng c� l�c m�y gh�t tao... Chi Chi... Nhưng l�c n�o tao cũng thương m�y hết v� m�y lo cho tao, m�y n�i chuyện với tao nhiều hơn l� con ch�u tao n�i chuyện với tao. C� nhiều đ�m thức dậy bấm đ�n chỉ thấy m�y tao buồn qu�. Tụi n� bỏ tao hết rồi Chi Chi...

 

�B�n cạnh giường Marie v� Edna l� một cặp hết sức tương xứng kh�c. T�nh chất tương xứng thoạt đầu được xếp tr�n t�nh ngoan đạo của cả hai mụ, Madalena v� Pamela. Hai mụ được xếp c�ng ph�ng v�o c�ng ra sức trang ho�ng b�y biện g�c tủ đầu giường của m�nh để n�i l�n niềm tin tưởng về sự cứu rỗi của t�n gi�o. V� cũng tham lam trong việc b�y tỏ niềm tin ấy v� cũng kh�ng thống nhất với nhau về một giới hạn tối thiểu để giữ cho căn ph�ng một vẻ h�a hợp nh�n tr�n phương diện thẩm mỹ n�n kết quả l� căn ph�ng hai mụ c� một vẻ bề bộn kh� thở với tranh ảnh tượng Đức Mẹ, Ch�a H�i Đồng, thi�n thần, kinh th�nh, tr�ng hạt v� v�ng hoa. Th�m v�o đ�, Madalena xếp b�n cạnh giường mụ ba chiếc ghế, tr�n ba chiếc ghế ấy được chất khăn trải giường, khăn mặt v� khăn tắm đủ d�ng cho hai mụ trong v�ng một th�ng. Kh�ng c� thế lực n�o tr�n đời c� khả năng dẹp bỏ của mụ đống khăn ấy đi, v� cũng kh�ng ai c� thể l�n cất dẹp bớt đi của mụ, d� chỉ một chiếc khăn mặt nhỏ được thử cất dấu đi v�o ban đ�m. Mụ đếm đi đếm lại đống khăn ấy h�ng đ�m, sau giờ cầu kinh v�o l�c hai giờ khuya của mụ. Mỗi ng�y, sau khi phải d�ng một bộ trải giường, một chiếc khăn nhỏ, mụ bấm đ�n đ�i cho được một bộ khăn kh�c mang tới, giống như bất cứ một kẻ đầu cơ biển lận n�o tr�n c�i đời, l�c n�o cũng nơm nớp lo sợ đống của cải của m�nh sẽ hao hụt mất m�t đi. Ngo�i c�i tật hơi phiền h� đ�, n�i chung Madalena l� một mụ gi� vui t�nh, dễ thương v� Chi th�ch n�i chuyện với mụ h�ng đ�m, sau giờ kinh nguyện bất di bất dịch v�o l�c hai giờ khuya. Mụ Madalena n�i rất quan trọng trong khi Chi chỉ đ�a v� mụ kh�ng hiểu � nghĩa c�ch đ�a của n�ng nhưng cả hai vẫn n�i chuyện với nhau h�ng đ�m v� nếu đ�m n�o Chi tới trễ, mụ thức đợi n�ng, bấm đ�n gọi cho được Chi tới để lại n�i với Chi từng ấy c�u, từng ấy chữ v� để Chi cười xo� ch�c mụ ngủ lại cho ngon.

�- M�y tốt lắm, ngoan lắm, Chi. Good girl. Tao đ� cầu nguyện v� sẽ tiếp tục cầu nguyện m�i cho m�y. Ch�ng ta sẽ gặp nhau ở tr�n thi�n đ�ng.

�- C�m ơn Madalena, nhưng t�i mới vừa ở địa ngục trốn ra đ�y m�.

�- Đừng c� đ�a, địa ngục như thế n�o, kể tao nghe coi.

�- Kh�ng được đ�u, t�i m� kể ra th� mụ sợ chết mất. Th�i tốt hơn hết l� mụ đừng biết v� mụ cũng sẽ kh�ng bao giờ c� dịp xuống đ� đ�u.

�- Tội nghiệp Chi nhỏ b�. Tao sẽ cầu nguyện cho m�y l�n nước thi�n đ�ng.

�- C�m ơn mụ lần nữa, nhưng thi�n đ�ng của mụ m�u g� mới được. Đỏ hay xanh?

�- Oh, tao... tao kh�ng biết nữa. C� lẽ l� nhiều m�u lắm...

�- Ok, m�u g� cũng được hết, chỉ ri�ng c� m�u đỏ l� t�i ch� nghe. T�i biết r� thi�n đường đỏ lắm rồi...

�Mắt mụ mở to ngơ ng�c nh�n Chi. Thoạt đầu th� mụ c�n hỏi cố cho bằng được nhưng sau n�y th� cứ n�i đến đ�y l� Chi lại cười ngặt nghẽo, ấn đầu mụ nằm xuống.

�- Nhưng m� th�i, chuyện đ� d�i lắm, kể đến h�ng ng�n đ�m cũng kh�ng hết đ�u. Mụ đi ngủ đi l� hơn. Good night...

 

�B�n cạnh giường Madalena, Pamela nằm ngửa, hai ch�n co lại chống tr�n nệm, hai tay chắp trước ngực với chuỗi tr�ng hạt, mụ ngủ say sưa. Kiểu ngoan đạo của mụ kh�ng ồn �o với những b�i kinh nguyện nửa khuya như Madalena nhưng g�y phiền to�i cho người chung quanh hơn. Cuốn T�n Ước v� x�u chuỗi hạt kh�ng l�c n�o rời tay, ban ng�y ở tr�n xe lăn, ban đ�m ở tr�n giường, một tay mụ lần chuỗi, một tay giở từng trang s�ch, mụ đọc r� rầm những hồi kinh bằng c�i giọng đều đều đều đều. L�c n�o t�m được người nghe mụ n�i, mụ nhanh nhẹn kho�c tr�ng hạt v�o cổ, c�nh tay dang rộng, b�n tay ngửa l�n trời. Mụ n�i về cuộc đời, sự hi sinh v� những ph�p lạ của Ch�a. D� người nghe mụ kh�ng tỏ � phản đối hoặc nghi nghờ g�, thỉnh thoảng mụ vẫn ngưng lại, mở cuốn T�n Ước m� mụ n�i l� mụ đ� giữ từ 30 năm qua, lật đến đ�ng một trang n�o đ�. Rồi cặp k�nh trễ xuống mũi, mụ bắt đầu đọc, mụ đọc cho đến l�c chợt nhận ra rằng mụ gi� ngồi nghe mụ n�i, nạn nh�n của mụ đ� ngủ g� ngủ gật hay đ� lẳng lặng đẩy xe bỏ đi nơi kh�c tự bao giờ. Thường th� những b�i thuyết giảng của mụ bị chấm dứt một c�ch kh�ng lấy g� l�m kh�ch lệ như thế, v� thường th� mụ lại nh�n vai, hai c�nh tay mở rộng, lắc đầu như tội nghiệp cho những t�m hồn chưa t�m thấy sự cứu rỗi, rồi lẳng lặng đẩy xe trở về ph�ng. Kh�ng hiểu sao Chi cứ cảm thấy trong c�i kiểu thuyết giảng của mụ c� một vẻ g� hết sức giả tr� v� n�ng kh�ng đ�a được với mụ như đ�a với Madalena v� những b�i kinh nguyện ồn �o của mụ. Pam c� c�i d�ng nằm ngủ kh�ng mấy đẹp đẽ, mụ lu�n nằm thẳng, hai ch�n co lại chống tr�n nệm dang rộng th�nh một g�c 120 độ, c� khi rộng hơn nữa. C�i kiểu nằm chống ch�n như thế c�ng với tấm chăn phủ tr�m l�n tạo th�nh một v�m chăn gối kềnh c�ng l�m cho giường mụ l�c n�o cũng c� c�i vẻ bề bộn kh�c hẳn với vẻ phẳng phiu ngăn nắp vẫn thường g�n giữ ở mọi giường bệnh kh�c. Henrietta gọi kiểu nằm của mụ l� kiểu Woman at birth v� n� th�ch Grace t�m ra được c�i t�n n�o thanh tao, ch�nh x�c v� gợi h�nh hơn. Dĩ nhi�n l� Grace chịu thua. Chi nghĩ gi� Henrietta l� người Việt v� s�nh d�ng chữ H�n Việt chắc chắn n� sẽ đổi t�n kiểu nằm của mụ Pam th�nh kiểu �l�m bồn�, nghe vẫn ch�nh x�c như thường m� lại c� thừa thanh tao. Cho đến một đ�m kia như thường lệ, con Elsa mở chăn mụ để xếp hai ch�n mụ lại cho xu�i, hoảng hốt thấy mụ cầm cứng một vật g� đ� đ� được thọc s�u v�o cửa m�nh, n�t mặt ngủ m� tr�n trề hoan lạc. Elsa cắm đầu cắm cổ chạy l�n Nurse�s Station b�o c�o. Phải c� Chi v� Grace đứng hai b�n giường giữ chặt ch�n tay mụ, Henrietta mới r�t được vật ấy ra khỏ mụ v� người ta nhận ra được đ� l� một điếu x� g�. Pam la h�t v�ng vẫy đi�n cuồng như một con th� dữ, kh�ng phải đau m� v� hổ thẹn qu� ho� th�nh giận dữ. Bảy giờ s�ng ng�y h�m sau, Shift buổi s�ng vừa v�o, c�u chuyện điếu x� g� của mụ Pam đ� được truyền đi nhanh như điện giật. Nguy�n một v�ng Nurse�s Station to�n đ�n b� con g�i r�c r�ch những tiếng k�u trời, những tiếng ha hả cười r�c r�ch cười ngặt nghẽo cười đỏ mặt t�a tai. B� Margaret c� lẽ cũng đ� giấu tia cười sau cặp k�nh d�y cộm, đập tay xuống mặt b�n, đi thẳng v�o vấn đề tr�ch nhiệm: �C�c c� n�o trực ph�ng đ� s�ng v� chiều h�m qua? Tại sao Pam lại c� được điếu x� g�? Tại sao?� Đ�m con g�i thoắt một c�i ngưng bặt hết tiếng cười, lảng đi hết, ra c�i điều bận rộn mỗi người một việc. Henrietta sau khi bấm thẻ ra về sớm hơn thường lệ, c�n cố n�m lại được một c�u: �T�i kh�ng h�t x� g�, Maggie. C� Ch�a chứng gi�m.� Phải v�i ng�y sau, khi được th�n nh�n Pamela x�c nhận, người ta mới biết rằng ch�nh �ng con trai của mụ đ� v�o thăm v�o buổi chiều h�m trước đ�; h�m sinh nhật mụ v� để lại điếu x� g� v� mụ năn nỉ rằng mụ th�ch ngửi c�i m�i thơm dễ chịu của loại x� g� ng�y xưa chồng mụ hay h�t. Mụ hứa đi hứa lại với người con trai rằng mụ sẽ chỉ cầm ngửi chơi th�i chứ kh�ng đốt h�t. Lại một lần nữa, Henrietta n�i với Chi v� Grace rằng từ nay n� đổi t�n kiểu nằm của mụ Pam th�nh kiểu �X� g�, rằng Grace v� Chi sẽ kh�ng thể phản đối g� được cả v� kh�ng ai c� thể phủ nhận được c�i m�i thơm nhẹ nh�ng lịch sự v� đắt tiền của x� g�. Trong v�ng hai tuần lễ sau đ�, Pamela ở trong t�nh trạng giận dữ k�ch động chưa bao giờ xảy ra trong suốt thời gian ba năm qua của mụ ở đ�y. H�nh như mụ phẫn nộ với cả cuộc đời v� đời đ� kh�m ph� ra c�i tr� kho�i lạc cuối đời của mụ. Sau đ� th� mụ r�t s�u v�o trong g�c ph�ng c� tranh ảnh tượng, quyển T�n Ước, chuỗi hạt v� những b�i kinh nguyện rầm r� của mụ. Ri�ng những b�i thuyết giảng lớn tiếng với mọi người chung quanh th� từ đ� kh�ng bao giờ c�n xẩy ra nữa.

Đối diện với ph�ng Pamela l� ph�ng Ophelia v� Oberg, Chi th�ch gọi t�n Ophelia Ophelia. C�i t�n nghe cổ k�nh, đẹp v� buồn như t�n một nh�n vật kịch Shakespeare. Lần đầu ti�n nghe Chi n�i như thế, Ophelia rưng rưng nước mắt cầm tay Chi n�i: �Cảm ơn Chi, l�u lắm rồi, kể từ năm chồng tao chết đi, kh�ng ai c�n n�i với tao những điều tương tự như thế cả. Chữ nghĩa mỗi ng�y n� cũng một thay đổi đi, ở thời n�y, kh�ng c�n ai đặt t�n con g�i như thế nữa... � Tuy kh�ng c� c�i vẻ đẹp trầm tư của de Beauvoir như Katrina nhưng Ophelia mới ch�nh l� người c� những hoạt động tinh thần phong ph� nhất. Mụ l� một trong những bệnh nh�n c�n tỉnh t�o v� tr� thức nhất. S�ch vở tạp ch� chất đầy tr�n tủ mụ. Những cuốn s�ch, những cuốn mẫu th�u, s�ch dạy m�c crochet, dạy nấu ăn, những cuốn album v� những cuốn sổ chi ti�u tiền chợ, tiền điện nước... tất cả đều gi� hơn Chi hằng chục năm tuổi, đều xa lạ, xưa cũ, v�ng �a v� mỏng manh cơ hồ như sẽ tan mất th�nh bụi bất cứ l�c n�o. Được hỏi rằng quả thật s�ch vở th� cũng n�n giữ nhưng sổ chi ti�u th� c�n giữ l�m g�, mụ tr�n trối nh�n người hỏi tựa như kẻ ấy vừa hỏi một điều ngu xuẩn nhất đời rồi lẳng lặng l�i một trong những cuốn sổ ấy ra, lật giở đến một trang n�o đ�, d� s�t tận mặt kẻ ngu xuẩn: �... Ng�y - th�ng - năm - một hộp kẹo chanh 75 xu. Đưa Tommy đi học lần đầu... Ng�y - th�ng - năm - Billy qu�n trả tiền nước. C�p nước nửa ng�y. Cả nh� phải đi ăn tiệm. 8 $ 47 xu... Ng�y - th�ng - năm - Bỏ qu�n hộp x� b�ng 20 lbs ở tiệm giặt. Qu�n lu�n c�y d� mới mua 3 $ 28 xu. Trở lại t�m kh�ng thấy. Billy n�i m�nh ngốc. C�i nhau... Ng�y - th�ng - năm - Billy nhặt hết tiền lẻ trong v� m�nh, n�i để mua thuốc l�. Buổi chiều Kim điện thoại n�i Billy mua cho con Sue một b�ng hồng. C�i nhau... Ngo�i ra, mụ c�n giữ k� k� b�n m�nh một chiếc v� da lớn v� lu�n lu�n mang n� theo mỗi khi bước ch�n ra khỏi ph�ng, giống như bất cứ người đ�n b� lịch sự n�o tr�n c�i đời lu�n lu�n bước ra đường với chiếc v� nhỏ trong tay. Chỉ kh�c l� trong chiếc v� của mụ kh�ng c� giấy tờ t�y th�n cũng kh�ng c� tiền bạc m� chỉ c� những c�y son cụt đầu, những c�y b�t ch� kẻ mắt gẫy, những lọ nước hoa cạn kh� v� v� số thứ giấy tờ lỉnh kỉnh, coupon, bill, thiệp Gi�ng sinh, Sinh nhật... lẫn giữa những mảnh giấy viết kho�y của chồng mụ, một �ng Billy qu� cố n�o đ� đ� bỏ mụ m� đi từ mười mấy năm xưa. B�n cạnh chiếc v� gia bảo v� đ�m s�ch b�o m� Ophelia n�i rằng mụ sẽ giữ cho đến chết, mụ c�n giữ được một th�i quen rất dễ thương v� rất tr� thức kh�c. Mụ viết nhật k�. Ophelia c� một quyển sổ d�y cộm r�ch mướp m� trong đ� mụ ghi lại tất cả những điều, những sinh hoạt xảy ra h�ng ng�y. Người ta c� thể rất dễ h�nh dung ra được rằng đ� l� một quyển nhật k� rất đ�ng ch�n v� tất cả những điều được ghi lại l� những điều g�i trọn giữa bốn v�ng tường trắng, tr�i đi theo một thời kh�a biểu bất di bất dịch s�ng trưa chiều tối ng�y đ�m. Cả những cơn mưa buồn rầu chờ đợi thao thức cũng tr�i đi như thế. Lẳng lặng kh�ng ng�y th�ng kh�ng thứ bảy chủ nhật thứ hai thứ ba, ng�y n�o cũng giống như nhau cũng tiếp tiếp kh�ng r� rệt v� cũng d�i hai mươi bốn tiếng... ;... Ng�y th�ng năm... Điểm t�m c� tr�, sữa, nước cam, trứng v� một miếng b�nh m�. Buổi trưa nước cam, tr�, s�p, một miếng thịt chi�n. Buổi tối chắc cũng sẽ kh�ng kh�c ng�y h�m qua. Mong rằng họ sẽ dọn một thứ g� đ� để nuốt, một thứ g� đ� kh�ng kh� nhai qu�... Ng�y th�ng năm... Tommy v� Elliot n�i sẽ đến đ�y trước bữa ăn tối. Mong rằng ch�ng n� sẽ đến sớm. Mẹ mong c�c con. Cầu nguyện cho c�c con. C� lẽ... m�nh muốn c� một chiếc gương nhỏ để trong v�, một đ�i giầy kh�c, hai đ�i gi�y n�y cũ qu� rồi... M�nh c�n muốn g� nữa kh�ng... c� thể... thuốc l� chăng?... Nếu ch�ng n� kh�ng cấm m�nh... Ng�y th�ng năm... Tommy v� Elliot đ� kh�ng tới tối h�m qua. C� chuyện g� kh�ng? H�m nay ch�ng sẽ tới kh�ng? H�y tới, h�y tới Tommy. Mẹ cần con biết bao... Ng�y th�ng năm... M�n thịt cừu tối nay kh� nuốt qu�. M�nh đ� ăn cả tr�i t�o của m�nh lẫn tr�i t�o của Oberg. H�m nay h�nh mhư lạnh hơn h�m qua v�i độ. Chắc chắn m�nh sẽ n�i Tommy mua cho m�nh một đ�i gi�y mới... Tối mai chắc n� phải tới...

Ophelia cao 5ft 8, d�ng gầy v� lưng rất thẳng. Chứng bệnh osteoporosis h�nh hạ v�o l�m c�ng lưng một phần ba bệnh nh�n phụ nữ ở đ�y kh�ng ảnh hưởng ch�t n�o đến mụ. Mỗi tối mụ v� Gloria thường ngồi cạnh nhau ở TV Room, bấm hết từ đ�i n�y sang đ�i kh�c nhưng cứ đến khoảng 11 giờ 30, khi mụ vừa ch�n phần tin tức hằng ng�y ở c�c đ�i v� Gloria cũng vừa c�i xuống ngủ gục, Ophelia bỏ đứng dậy, một tay kẹp chặt chiếc v� dưới n�ch, một tay vịn v�o tường, đi lần lần từng bước một trở về ph�ng... Cứ bị tr�u chọc v� những thứ đựng trong v�, Ophelia rầu rầu n�i một th�i một hồi:

�- Tao kh�ng c� tiền đ�u. Ở đ�y người ta kh�ng c� tiền đ�u m� chỉ c� th� giờ th�i. M� th� giờ th� biết l�m g� cho hết n�n tao cất bớt v�o trong v� n�y vậy. C�c c� c� cần th� cứ đến lấy m� d�ng đi, d�ng hết đi kẻo kh�ng kịp hối tiếc. N�o lại đ�y, lại đ�y, ta cho Grace th�m th� giờ để y�u, Henrietta th�m th� giờ để ca h�t, Chi th�m th� giờ để thương nhớ về đất nước xa xăm của n�... N�o lại đ�y... Tất cả c�c c� g�i non trẻ kia lại đ�y...

Với c�i d�ng cao gầy, tấm lưng thon thẳng trong những chiếc �o ngủ hoa d�i lướt thướt, nh�n từ ph�a sau lưng tr�ng Ophelia cũng c�n c�i vẻ đẹp của một thiếu phụ c�n xu�n với chiếc v� da đựng thời gian v� những trang nhật k� như một nh�n vật vừa bước ra từ những vở kịch Shakespeare ấy đ� phải sống chung từ năm năm qua với Oberg. Thật ra Oberg năm nay 79 tuổi, trẻ hơn Ophelia nhưng v�o đ�y từ trước Ophelia v� bệnh hoạn hơn Ophelia. Mụ giống Sylvia ở chiếc bụng vĩ đại nhưng tr�ng mụ nặng nề hơn cả Sylvia v� mụ thấp người hơn. V�, cũng như Sylvia, phải c� �t nhất hai người mới trở m�nh được cho mụ ở tr�n giường v� �t nhất ba người để đem mụ từ giường ra xe lăn hoặc từ xe lăn trở về. Từ dạo Gi�ng Sinh, kh�ng biết c� ai đ� đem cho mụ một con b�p b� v� mụ �m rịn n� b�n người, đem theo n� v�o ph�ng tắm, ph�ng ăn, �m n� l�n giường ngủ. Đ� l� một con b�p b� m� mọi người đều x�c định l� con g�i v� m�i t�c bạch kim d�i �ng ả v� chiếc v�y đầm m�u hồng của n�, nhưng Oberg th� c� lẽ v� nghe Ophelia nhắc m�i đến �ng con trai Tommy n�n nhất mực gọi con b�p b� l� Tommy. N� l� Tommy của tao. Tommy như thế sớm trở th�nh một con b�p b� bất hạnh. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, m�i t�c bạch kim của n� biến th�nh v�ng xỉn tả tơi, chiếc v�y đầm hồng th� v� phải theo Oberg v�o ph�ng tắm qu� nhiều n�n cuối c�ng được bọn Aides cởi lu�n ra cho tiện việc. Chiếc miệng hồng nhỏ với cặp răng cửa xinh xắn th� v� được Oberg đ�t cho ăn mỗi ng�y ba lần n�n kh�ng l�c n�o được sạch sẽ, cereals kh� d�nh lem luốc tr�n t�c tr�n m�, vướng mắc v�o trong kẽ răng hốc miệng của n�. Buổi tối, khi lau rửa cho Oberg để đưa mụ l�n giường ngủ, người ta cũng phải lau rửa lu�n cho Tommy. Oberg xoay người nằm nghi�ng �m cứng lấy con b�p b� nhỏ b�, vạch nh�t chiếc v� nhăn nheo kh� quắt v�o miệng n�, b� đi b� đi b� đi con... Kh�ng thấy con b�p b� phản ứng g�, một l�c sau, mụ đổi chiếc v� kh�c v�o miệng n�, tiếp tục c�u ru ơi hời, b� đi b� đi b� đi con... Oberg cho con b�p b� b� như thế khoảng từ hai mươi ph�t đến nửa tiếng th� ngủ thiếp đi. Con Tommy nằm bẹp d� dưới bụng mụ. Một tay mụ vẫn chặn ngang người n�, tay kia mụ bỏ ngoặt về ph�a sau, ng�n tay trỏ thọc v�o hậu m�n. Cứ mỗi hai tiếng đồng hồ th� người ta trở m�nh cho mụ một lần v� mụ cũng đổi ng�n tay trỏ trong động t�c ấy một lần. Kết quả l� gần như s�ng n�o hai ng�n tay trỏ của mụ v� mắt mũi con Tommy cũng d�nh �t nhiều ph�n. Những biện ph�p ngăn ngừa như chận tay mụ xuống dưới chăn hay mang bao tay cho mụ đều kh�ng mang lại kết quả g�. Chỉ c� c�ch cột tay mụ v�o th�nh giường l� tương đối c� kết quả nhưng lại kh�ng c� ai nỡ cột tay mụ hằng đ�m v� cũng kh�ng c� ai đủ ki�n nhẫn cột đi cột lại mỗi hai tiếng đồng hồ như thế. Sức nặng qu� mức trung b�nh v� những đầu ng�n tay vấy ph�n tốn c�ng tắm rửa của Oberg biến mụ th�nh một trong những assignment nặng nề m� s�ng n�o c�c c� Aides cũng tỵ hiềm nhau để khỏi phải nhận l�nh, v� kh�ng ai trong những l�c phải lau rửa hai đầu ng�n tay vấy ph�n ấy của mụ m� kh�ng k�m theo những lời đay nghiến dằn vặt. Oberg lẳng lặng đ�n nhận những lời đay nghiến dằn vặt ấy bằng đ�i con mắt lờ đờ v� cảm, chiếc cằm lởm chởm r�u v� chiếc miệng h� hốc h�t thở từng cơn như ph�n trần ai o�n. Nh�n mụ người ta rất dễ d�ng nhận ra t�nh chất tương đồng giữa những đứa trẻ sơ sinh v� những người rất gi� nua m� sinh hoạt hằng ng�y giới hạn trong nhu cầu vận dụng những khả năng b�nh thường bằng năm gi�c quan, ăn ngủ đi đứng kh�c cười h�t thở. Tất cả c� vẻ như l� một c�i cớ để chờ đợi thời gian tr�i qua.

C� một lần, con b�p b� Tommy trần truồng của mụ rơi từ tr�n xe lăn xuống đất đ�ng l�c Maria đẩy chiếc x� lau nh� đầy nước đi tới. Con b�p b� bị c�n dẹp đầu. Chiếc đầu cao su chỉ trong chốc l�t lại tr�n xoe như cũ nhưng Oberg �m lấy con b�p b� m� kh�c l�c thảm thiết, Tommy Tommy con ơi. Tiếng kh�c cũng kể lể ai o�n như tiếng kh�c bị t�nh phụ của Katrina. Hơn thế nữa, mụ đẩy con b�p b� l�n Nurse�s Station đ�i băng b� cho bằng được chiếc đầu v� đ�i kh�m bệnh ch�ch thuốc cho n�. B� Margaret bỏ c�ng ngồi b�n mụ khoảng nửa giờ, giải th�ch cho mụ hiểu rằng con Tommy chỉ l� một con b�p b� bằng nhựa, rằng chiếc đầu n� đ� l�nh lặn như cũ kh�ng cần thuốc men g� hết. V� �ch. Mụ cứ kh�c l�c nỉ non như đ�m như ch�ch v�o tai từng người. Cuối c�ng b� Margaret đ�nh phải l�m ngơ để cho một c� y t� n�o đ� quấn v�o đầu con b�p b� mấy v�ng băng trắng k�n m�t v� ch�ch v�o tay n� mấy cc nước để mụ im miệng. Nhớ chiếc đầu băng b� ấy m� mụ kh�ng đem con b�p b� v�o ph�ng tắm trong khoảng một tuần lễ. Sau tuần lễ ấy mụ đem n� trở l�n, đ�i gỡ băng v� kh�m bệnh lại. Margaret th� cứ lắc đi lắc lại m�i chiếc đầu đ� x� t�c của b� ta... �Ch�ng ta c� bổn phận phải đưa bệnh nh�n trở về trạng th�i b�nh thường bằng c�ch giải th�ch cho họ hiều, bằng định nghĩa b�nh thường v� với l� lẽ đơn giản. Ch�ng ta đ� kh�ng l�m được như thế m� phải nghe theo mụ, quấn băng v�o đầu con b�p b� th� thật l� kh�i h�i. Thật l� kh�i h�i...�

 

�Căn ph�ng cuối c�ng, căn ph�ng nằm xa t�t tận cửa sau v� �t cần tới sự chăm s�c nhất l� ph�ng của mụ Rose. Nếu c� l�c người ta đặt t�n bệnh nh�n theo một sổ c� t�nh hay bệnh trạng ri�ng của từng người như người n�y đi�n nhất, người kia kh� chịu nhất, người nọ tội nghiệp nhất th� Rose được coi l� bệnh nh�n hạnh ph�c nhất. Mụ c� hai đứa ch�u nhỏ. Kh�ng phải ch�u m� l� chắt mới đ�ng. Hai đứa b� khoảng năm, s�u tuổi mỗi tuần được mẹ ch�ng v� b� ngoại ch�ng dẫn v�o thăm Rose một lần. Những giờ thăm ngắn ngủi của hai đứa b� l�m căn ph�ng tr�n ngập những tiếng cười d�n tan, những c�u chuyện ng�y thơ v� những tiếng h�t non tươi bay cao v�t như tiếng chim h�t. Ngo�i �m thanh, ch�ng c�n mang theo cả một bầu trời m�u sắc với những chiếc bong b�ng h�nh tr�i tim xanh đỏ trắng v�ng, những bức tranh vẽ trong lớp học họa h�nh người mặt mũi tr�n xoe, cầu vồng bảy m�u, chim ch�c th� vật biết n�i v� hoa l� c�y cỏ biết bay. Chi y�u th�ch nhất những c�u thơ nhỏ viết bằng b�t ch� đỏ như: Roses are Red. Violets are Blue. Sugar is Sweet. And so are You. Rose sung sướng thấy Chi đứng nh�n ngắm những b�i thơ v� những bức vẽ trẻ con ấy. Mụ d�i v�o tay Chi những vi�n kẹo cũng tr�n to xanh đỏ t�m v�ng m� mụ để d�nh ri�ng cho hai đứa b�... Ăn đi ăn đi Chi... Người ta chỉ c� thể ngậm những chiếc kẹo n�y khi người ta c�n trẻ trung m� th�i. Chi bất đắc dĩ bỏ những vi�n kẹo v�o t�i để rồi khoảng mười lăm hai mươi ph�t sau, cần t�m kiếm một vật g� đ� trong t�i, chợt l�i ra những vi�n kẹo, nh�n ngắm c�i m�u sắc tươi tắn tr�n trịa của ch�ng m� nghĩ đến Rose. Mụ n�i đ�ng, Rose, người ta chỉ c� thể ngậm những vi�n kẹo n�y khi l�ng người ta c�n trẻ trung th�i.

Đầu Rose rụng trơ kh�ng c�n một sợi t�c n�o. Ban ng�y mụ lu�n lu�n đội một m�i t�c giả m�u hung điểm t� th�m bằng những chiếc kẹp c�ng m�u với m�u �o mặc hằng ng�y. Ban đ�m m�i t�c giả ấy được treo cẩn thận l�n một chiếc m�c ngay tr�n đầu giường, ở một chỗ vừa tầm tay để mụ c� thể với lấy m� đội một m�nh từ s�ng sớm, kh�ng để bất cứ ai tr�ng thấy mụ trong chiếc đầu trọc kh�. Lần đầu ti�n bước ch�n v�o ph�ng Rose, Chi đ� rợn người bước th�o lui v� m�i t�c giả treo lửng lơ tr�n tường trong b�ng đ�m mờ tr�ng y hệt như một chiếc đầu l�u lủng lẳng. C�i cảm gi�c rợn người muốn th�o lui đ� được dẹp bỏ ngay nhưng c�i cảm tưởng m�i t�c giả giống y như chiếc đầu l�u lủng lẳng th� kh�ng khi n�o bu�ng tha Chi. V� cũng v� kh�ng c� t�c n�n Rose rất y�u qu� m�i t�c đen dầy d�i mượt của Chi. Đi l�m ban đ�m, lười cuốn chải, lại c�ng kh�ng thể xỏa t�c lướt thướt, Chi lu�n lu�n b�i t�c l�n th�nh một b�i lớn sau g�y. Rose th� chỉ đợi dịp k�o Chi ngồi xuống giường, xổ tung m�i t�c n�ng ra, n�ng niu những lượn t�c đen d�i trong tay, miệng th� thầm: ng�y xưa t�c tao cũng d�i như thế n�y, mượt như thế n�y, �ng ả như thế n�y... Thời b�y giờ tụi con g�i kh�ng c� đứa n�o chịu nu�i t�c d�i nữa... Chi cố giữ lấy m�i t�c n�y nghe Chi nghe Chi...

 

�Tuy y�u mến Rose, tuy hiểu rằng tất cả mọi người, kể cả người được gọi l� hạnh ph�c nhất ở đ�y như Rose đều c� �t nhất l� một điều thiếu s�t cần được b� đắp, tuy hiểu thấm th�a c�i mặc cảm của m�i đầu s�i trơ che đậy từ năm n�y sang năm kh�c bằng mớ t�c giả, Chi vẫn kh�ng thể n�o chịu được cảm gi�c b�n tay mụ vuốt ve tr�n t�c n�ng. Sống lưng Chi cứ rợn l�n từng cơn mỗi khi những ng�n tay mụ lần s�u trong g�y. C�i cảm gi�c vừa gh� sợ vừa buồn rầu vừa thương hại trộn lẫn v�o nhau giữ Chi ngồi im lặng b�n giường mụ hằng đ�m. Cuối c�ng Chi phải bỏ ra mười lăm ph�t mỗi tối trước khi đi l�m để thắt b�m chặt mớ t�c lại trước khi b�i cao l�n rồi g�i th�m bằng một chiếc tr�m bạc chạm trổ mua ở phố T�u. C�i b�i t�c kiểu c�ch cộng th�m hai lọn t�c mai bu�ng lơi b�n tai l�m th�nh một kiểu l�m d�ng độc đ�o v� ki�u sa khiến mụ Rose kh�ng c� can đảm xin xổ t�c Chi ra nữa, h�nh như mụ hiểu. Suốt mấy đ�m sau khi thấy mớ t�c tai nịt chặt chẽ của Chi, mụ quay mặt v�o trong tường giả vờ ngủ mỗi khi n�ng bước v�o. Nhưng chỉ được mấy đ�m m� th�i. Mụ kh�ng c� l� do g� để giận được Chi l�u. C�n Chi th� cố t�m c�ch để đền b� lại cho mụ nhiều hơn, �n cần v� dịu d�ng với mụ nhiều hơn. Thật ra th� ph�ng mụ vẫn l� căn ph�ng m� Chi rất ưa bước v�o, nhất l� v�o buổi s�ng sớm trước khi ra về, để nh�n �nh s�ng sớm mai rực rỡ tr�n những m�u sắc tươi hồng, khi m�i t�c giả đ� được đội gọn g�ng tr�n đầu Rose, v�o đ�ng vị tr� b�nh thường của một m�i t�c, những c�u thơ trẻ nhỏ, quả bong b�ng h�nh tr�i tim, mặt người tr�n xoe, chim mu�ng biết n�i, hoa l� biết đi v� bộ b�n ghế nhỏ x�u cũng h�nh tr�i tim xanh đỏ t�m v�ng xếp ở g�c ph�ng. Kiểu b�n ghế thường thấy ở c�c kindergarten m� tr�n đ� mụ Rose đặt đầy những chiếc khăn ăn bằng giấy m�u xếp đủ kiểu rất đẹp mắt v� c�ng phu. Grace n�i c� lẽ ng�y xưa mụ l� một mệnh phụ thường xuy�n đ�i kh�ch những bữa ăn kh�ng những ngon miệng m� c�n rất đẹp đẽ v� cầu kỳ. Henrietta trề m�i: �Hứ, xếp khăn đẹp, cầu kỳ v� nhanh như chớp thế kia th� ng�y xưa mụ chỉ c� thể l�... waitress m� th�i!�

�Khi Chi trở về Nurse�s Station th� đồng hồ đ� chỉ gần ba giờ rưỡi s�ng. Henrietta đang cắm c�i b�n đống hồ sơ bệnh l�, tay n� chống lấy đầu tựa như để đỡ cho chiếc đầu khỏi rơi gục xuống. Chi kho� tủ thuốc, n�m ch�m ch�a kh�a l�n mặt b�n, ngồi xuống b�n cạnh n�:

- C� g� kh�ng Henrie?

�Henrietta ngước l�n, đ�i mắt mệt mỏi:

�- M�y c� giữ hồ sơ của Roger đấy kh�ng?

�- C� đ�y, tao cầm theo đ�y. Tao định đến 4 giờ cho l�o uống thuốc lu�n thể... Sao vậy?

�Henrietta gặng lại:

�- Nghĩa l� từ l�c 2 giờ đến giờ m�y chưa trở lại ph�ng l�o phải kh�ng?

�Chi gật đầu sốt ruột:

�- Ừ,... M� sao?...

�Henrietta lắc đầu:

�- Kh�ng... Chắc cũng kh�ng c� g� đ�u... M�y coi lại coi. B�c sĩ của l�o đến thăm lần trước v�o ng�y n�o... Tuần trước đứa n�o viết lại Patient Care Plan cho l�o... Coi c� loại PRN n�o th� cho l�o uống th�m đi... khỏi đợi tới 4 giờ nữa. Sổ của l�o m�y cầm đi từ n�y đến giờ n�n tao kh�ng biết.

�Kiểu n�i năng rối m� ngắt qu�ng của Henrietta l�m Chi bắt đầu lo ngại. N�ng gằn n�:

�- M�y thấy l�o l�m sao th� n�i cho tao biết ngay để tao xuống đ� khỏi mất th�m th� giờ, Henrie!

�Henrietta lại lắc đầu nữa:

�- Kh�ng, tao chỉ muốn coi lại hồ sơ l�o c� g� lạ kh�ng... L�o cứ ngồi l�n nằm xuống m�i kh�ng ngủ một ch�t n�o. Vital signs th� b�nh thường th�i...

�Thấy Chi c�n đứng cau m�y, n� hỏi tiếp:

�- L�o hỏi m�y đ�. Đến ngay đi. Trời sắp s�ng rồi c�n g�. M�y cũng chưa lấy break nữa phải kh�ng?

 

�Chi ngừng bước trước cửa ph�ng Roger, lắng nghe tiếng thở nặng nề mệt nhọc v� ngắt qu�ng của l�o vọng ra. Nhịp thở ấy kh�ng gi�p cho n�ng đo�n được rằng l�o đang thức hay đang ngủ. Lối n�i ngập ngừng của Henrietta tuy l�m Chi lo �u nhưng n�ng vẫn kh�ng muốn đ�nh thức Roger dậy trước giờ uống thuốc b�nh thường v� l�o l� người rất kh� dỗ giấc, th�m v�o đ� l�o cũng kh�ng thể ngủ ng�y để b� v�o giấc ngủ thiếu ban đ�m. Chi thận trọng bước v�o. Roger đang ngủ ngồi tr�n giường, hai chiếc gối k� sau lưng, ch�n co ch�n duỗi như đang dẫy dụa. C� lẽ Henrietta đ� đỡ l�o dậy l�c n�y cho l�o dễ thở. Đầu Roger gục xuống, l�o thở to�n bằng miệng, hơi thở ph� ph� n�ng hấp. Chi đặt tay l�n tr�n l�o, giật m�nh thấy tr�n l�o, mặt l�o v� cả người l�o đều ủ hơi n�ng hổi ướt đầm. Nh�n xuống chiếc t�i nước tiểu m�ng b�n th�nh giường thấy m�u nước tiểu trở v�ng sậm, Chi vội v� k�o ngăn tủ t�m mấy chiếc ly nhựa nhỏ để lấy mẫu nước tiểu. Tiếng mở tủ gấp r�t của Chi l�m Roger cho�ng dậy, l�o chồm tới chụp cổ tay Chi thảng thốt: Chi. Chi đặt b�n tay c�n lại l�n tay l�o, như muốn ủ b�n tay sần s�i to lớn ấy trong tay m�nh, c�i xuống dịu d�ng:

- L�o thấy trong người thế n�o, hả Roger?

�Roger cứ rướn tới, n�i bằng hơi thở hớp hớp từ miệng như ngộp nước:

- C� g� đ�u Chi... Tao vẫn khỏe... khỏe...

�Chi vuốt ngược những sợi t�c d�nh bệt tr�n tr�n l�o:

�- Henrie n�i n�y giờ l�o kh�ng ngủ được ch�t n�o...

�Roger lắc đầu:

�- Tao c� ngủ rồi m�... ngủ... ngủ... rồi hồi đầu h�m... Tao... tao mới nằm mơ Chi ạ...

�- L�o mơ thấy g� n�o? Mơ g� m� kh�ng ngủ được nữa vậy?

Roger co người lại:

�- Tao thấy lửa. Lửa ch�y. Lửa lửa lửa bốn bề... Trời ơi...

�Chi giữ chặt tay Roger hơn nữa, thương cảm:

�- Roger. Qu�n những giấc mơ ấy đi. Qu�n đi Roger..

�Giọng Roger đổi n�o nuột. L�o thở ra từng tiếng một:

�- Tao... sắp. ..chết rồi... Chi...

�- Sao l�o cứ n�i như vậy m�i. L�o đ� hứa l� l�o sẽ sống để nh�n thấy t�i gi� kia m� Roger...

�Roger v�ng tay ra. L�o vương chụp lấy vai Chi, lắc mạnh:

�- Kh�ng Chi. Chi... kh�ng kịp nữa rồi... Tao sắp chết mất rồi Chi... Tao biết m� Chi. Chi.

�Mắt l�o vụt đỏ ngầu. Hơi thở l�o dồn bốc l�n n�ng hấp tr�n mặt Chi. N�ng hốt hoảng gỡ tay l�o ra:

�- Roger. Roger. Để t�i đi lấy thuốc cho l�o uống nghe... Kh�ng c� g� đ�u... Chỉ l� l�o nằm mơ đấy m�...

Roger kh�ng cần nghe Chi n�i th�m bất cứ điều g� nữa. Những cử động giằng co bấu v�u b�n tay của n�ng dường như chỉ đem tới t�c dụng truyền th�m sức mạnh cho l�o. Roger chụp v�ng hai tay ra sau lưng Chi, k�o siết lại, mặt l�o �p v�o cổ n�ng, rướn l�n, tiếng l�o nghẹn từ trong cổ họng. Chi. Chi. Chi. Những sợi r�u x�m lởm chởm tr�n bộ mặt sần s�i d�m d�, hơi thở kh� kh� dồn dập v� cả th�n h�nh ướt đẫm của l�o đổ xấp v�o người Chi. Chi chết cứng người. Cơn sợ h�i v� kinh ngạc l�m Chi t� điếng. N�ng nghe giọng m�nh lạc rợn. Roger. Roger. Bu�ng ra. Roger. Roger hốt nghi�ng đầu qua như để nghe cho r� những tiếng k�u của n�ng rồi nhắm v�i mắt lại, n�t mặt với đường may d�i b�n m�p tr�i như tho�ng cười k�o xệch l�n tr�n th�i dương. Chi v�ng mạnh ra bằng hết sức b�nh sinh nhưng v�ng tay Roger r�ng cứng như th�p nguội. Chi bật kh�c m�m m�i luồn tay ra sau lưng d�ng hết sức mạnh của hai đầu ng�n tay dồn xuống ng�n tay c�i bấm mạnh v�o hai kẽ tay l�o, giữa ng�n c�i v� ng�n trỏ. Roger k�u ối l�n, hai c�nh tay thả rơi khỏi v�ng eo Chi nhưng mặt l�o rớt đổ lu�n xuống ngực n�ng. Thoạt ti�n m�i l�o chạm phải chiếc bảng t�n Chi đeo tr�n ngực �o. C�i sắc lạnh của miếng kim kh� chắc l�m l�o khựng lại. M�i l�o r� qua đụng phải chiếc khuy �o n�ng. L�o ngậm lu�n lấy chiếc khuy, nhằn nhằn trong miệng nửa như muốn th�o bung n� ra, nửa như muốn cắn n� vỡ ngấu nghiến. Chi cố xoay ngang xoay dọc, ngửa cổ về ph�a sau tr�nh hơi thở c�ng l�c c�ng dồn dập nặng điếng của l�o. L�ng tr�n ngập giữa cơn gh� sợ v� l�ng giận dữ, Chi t�t lia t�t lịa v�o mặt l�o, t�t bằng hai tay, vừa t�t vừa kh�c nức nở, nước mắt tu�n đầm đ�a, vừa nhận thấy r� r�ng m�nh đang l�m một h�nh động c� thể được gọi l� abuse bệnh nh�n. Nhưng v� hiệu. Roger vẫn ngậm chặt lấy chiếc khuy �o như thể chiếc khuy nhỏ b� ấy l� điểm bấu v�u cuối c�ng của l�o trước cuộc đời. Chi kh�ng biết rằng n�ng sẽ c�n tiếp tục kh�c sướt mướt v� t�t dồn Roger như thế trong bao l�u nữa nếu kh�ng c� tiếng mở cửa r�t l�n rồi tiếng ch�n những nh�n vi�n nh� bếp đầu ti�n vừa tới. Giọng Spanish lao xao l�m Chi sực tỉnh. N�ng sực nhận ra rằng m�nh đ� qu�n hết những phương ph�p đơn giản nhất để đối ph� với những cơn đi�n quẩn tương tự của bệnh nh�n. Trời ơi. Trời ơi. Chi nghiến răng nắm lấy ch�p chiếc mũi l� kh� hốc của l�o, b�p mạnh. Vừa đau vừa nghẹt thở Roger vội v�ng h� miệng hớp hớp hơi nhả chiếc khuy ra.

Cả th�n h�nh l�o đổ v�i xuống giường. Chi nhảy l�i lại, vịn v�o chiếc ghế, sẵn s�ng thủ thế trước một cơn đi�n tiếp theo. Chi lầm. Tất cả sức mạnh, tất cả sinh lực, tất cả những cơn gh� sợ v� giận dữ của Chi tan biến mất. N�ng đăm đăm nh�n tấm th�n t�n nằm xu�i tr�n giường bệnh. Trời ơi. Trời ơi. Khu�n mặt kinh dị th� lương nh�n trừng o�n hận v� kh�ng l�m g� được cả cuộc đời đang tiếp tục sinh s�i v� đ�o thải sau lưng l�o. Nước mắt Chi tiếp tục rơi lả chả. Chi v�ng bỏ chạy miết về Nurse�s Station. Tiếng ch�n n�ng l�m Henrietta hốt hoảng bước ra. Chuyện g� vậy Chi? Chuyện g� vậy? Chi kh�ng trả lời, chạy x� v�o ngồi gục đầu tr�n mặt b�n kh�c lớn. Henrietta lắc mạnh hai vai Chi, vực đầu n�ng dậy, la l�n. Chuyện g�? N�i cho tao biết chuyện g�? Chi ngước l�n, tay che ngang mặt n�i qua m�n nước mắt. ..Roger... L�o Roger... Roger l�m sao? L�m sao? Chi nức nở... L�o... l�o... l�o... �m tao... Henrietta khựng lại. Hai b�n tay vịn vai Chi lỏng ra. Rồi n� bu�ng Chi xuống, bật cười lớn, lớn hơn tiếng kh�c Chi. Vậy m� m�y l�m tao tưởng c� động đất ở dưới đ�. Ha ha. Đ�u l�o �m m�y chỗ n�o đ�u cho tao coi c� mất m�t g� kh�ng? Ha ha ha... Tiếng cười ha hả riễu cợt của n� l�m Chi thấy m�nh lố bịch. Vừa hổ thẹn vừa giận dữ vừa nghe khổ sở kh�ng đ�u, Chi h�t l�n. Im đi. M�y xuống m� coi l�o đi. Trời ơi... Henrietta ngưng cười. N� nh�n khu�n mặt t�i m�t đẫm nước mắt của Chi, nhận ra t�nh chất nghi�m trọng của sự việc. N� bước ra, tay với lấy chiếc ống nghe cho�ng l�n cổ, tay kia thẩy x�u ch�a kh�a tủ thuốc cho Chi rồi qu�y quả bước đi.

Chi kh�ng c� th� giờ để tiếp tục kh�c. Những c�ng việc dồn dập v�o buổi s�ng sớm dựng n�ng dậy. Những c� điện thoại li�n tục. Những người l�m việc ở nh� bếp, ph�ng giặt, những người lau ch�i dọn dẹp phải đến từ tờ mờ s�ng. Tiếng ch�n ra v�o tiếng bấm thẻ tiếng ch�o hỏi nhau. Tiếng ho tiếng sổ mũi tiếng chửi thề khe khẽ lẫn với tiếng xe chạy ngo�i đường v� tiếng chim k�u vọng v�o từ cửa sổ. M�i c� ph� thơm phức lẫn với m�i donuts mới mua từ một tiệm fast food n�o đ�. M�i sương lạnh đẫm tr�n �o, m�i hơi người... Tất cả l�i Chi dậy, bắt Chi l�m việc như c�i m�y. Chi kh�ng biết rằng Henrietta đ� bỏ đi xuống ph�ng Roger trong bao l�u cho đến khi n� trở lại, lặng lẽ k�o chiếc ghế ngồi xuống b�n cạnh Chi, vịn tay l�n c�nh tay n�ng. B�n tay n� mang găng. Chi thảng thốt quay lại. Henrietta n�i thật khẽ: L�o đi rồi. Chi v�ng đứng dậy, đẩy ngược chiếc ghế về ph�a sau. Henrie vươn k�o chiếc ghế lại, ấn Chi ngồi xuống. Th�i xong rồi. Cứ ở đ�y đi. M�y kh�ng phải xuống đ� nữa.

Henrietta l�m thật nhanh những c�ng việc m� đ�ng lẽ Chi phải l�m v� Roger l� bệnh nh�n của Chi. Gọi cho B�c sĩ của l�o. Gọi sang nh� x�c. Kiểm so�t tất cả quần �o vật dụng t�y th�n để trao lại cho th�n nh�n. Sửa soạn đ�ng hồ sơ. Đặt l�o nằm lại ngay ngắn. Phủ l�o bằng một tấm khăn sạch để sửa soạn đưa l�o đi. Người Chi cứ đổi từ n�ng bừng sang lạnh ngắt. Ch�n tay n�ng l�ng t�ng �m chụp lẫn lộn đủ mọi thứ. Tới một l�c Henrietta chận tay ch�n Chi lại. M�y đuối lắm rồi đ� Chi. Liệu c� l�i xe về được kh�ng? Th�i ra xe nằm nghỉ để tao đưa về cho. Để phần Report đ� tao lo cho. Ra xe nằm đi. Chi quắc mắt l�n. Đừng c� n�i chuyện với tao như l� n�i với bệnh nh�n vậy. Để mặc tao.

Chi quay ra cầm lấy hết mấy quyển sổ l�n, sửa soạn cho phần Report với Shift s�ng. Đ�ng l�c đ� chiếc băng ca đẩy x�c l�o Roger đi trờ tới. Chi nghe tiếng Henrietta k�u r�t l�n. Trời ơi sao lại đi cửa n�y? Tiếng t�n Alphonso đẩy băng ca l�ng t�ng trả lời. Cửa sau bị hai chiếc xe chở thức ăn chận hết lối rồi. Chi từ từ khuỵu xuống, c�n nghe ra được tiếng mấy quyển sổ rơi �o dưới ch�n. Mơ hồ những b�ng người chạy đến. Tiếng k�u hốt hoảng của Grace. B�n tay quen thuộc của Henrietta. Trong một t�ch tắc Chi nhớ lại tất cả. Tất cả nỗi buồn của n�ng niềm vui của n�ng. Tất cả những người đ� chết đi m� linh hồn c�n vật vờ đ�u đ�y. Tất cả những người n�ng đ� đem tới t�nh y�u dịu d�ng như y�u nỗi buồn của ch�nh m�nh, những lời thăm hỏi n�ng giấc nửa khuya, b�n tay lặng lẽ vuốt mắt l�c chung th�n. Chi vụt nhớ tất cả, tất cả những đ�m th�u ra đi những sớm tinh mơ trở về, thức ngủ ngược lại với cuộc đời, giờ ăn giấc ngủ xoay vần đảo lộn. N�ng ngủ c�ng một giờ với giấc ngủ của mẹ n�ng ở Việt Nam. Những đ�m mưa l�i xe đi l�m mưa trắng xo� mưa dập v�i cảnh sắc. Những đ�m m�a đ�ng sương muối che sờ mặt k�nh l�i xe đi m� m� trong một biển sương giăng. Những đ�m trăng tỏ lộng b�ng ho�ng những xa lộ vắng đ�n thắp hai h�ng nh�n xuống th�nh phố long lanh thức ngủ. Những đ�m đứng trước c�nh cửa Viện h�t một hơi d�i kh�ng kh� của trời đ�m trước khi bước v�o v� ở b�n trong c�nh cửa kia l� cả một thế giới rầu rầu cả một c�i m�i cho�ng ập v�o khứu gi�c v�o mặt mũi tay ch�n đầu t�c. Một c�i m�i chạy đi rất nhanh v�o t�m hồn l�m chết khựng hết những niềm vui l�m t� liệt hết hi vọng. Một c�i m�i l�m n�n ảo gi�c bải hoải tr�n ngập hết ch�u th�n. Em c� đủ ki�n nhẫn v� dịu d�ng kh�ng? Em c� đủ t�nh y�u đối với con người v� l�ng can đảm trước sự chết kh�ng? Ở đ�ng sau c�nh cửa kia l� những người đang nhặt nốt những b�ng l�a cuối c�ng m� họ đ� gieo trong đời. Những cơn đi�n dưới sức h�t kỳ dị của mặt trăng. Những ng�y rất d�i v� những đ�m rất d�i nghĩ đến niềm hạnh ph�c đời sau, cảm nghiệm về một nỗi bất lực trước một thế giới đ� đang v� sẽ c�n tiếp tục sinh s�i nảy nở m�nh m�ng chung quanh. Nơi đ� tuổi thanh xu�n vừa l� qu� khứ vừa l� ước mơ vừa l� cơn đau đớn triền mi�n. Nơi rất nhiều Juliets v� rất �t Romeos đ�m đ�m ngủ những giấc ngủ mơ c� kẻ đến k�o ch�n rủ đi ra t�m lại cuộc đời trẻ đẹp v� ng�y ng�y trở dậy nh�n nhau n�i cười ngẩn ngơ. Mỗi người trang bị theo ri�ng m�nh một số kỷ niệm một số h�nh trang dĩ v�ng. Con b�p b� m�i t�c giả những c�y th�ng xanh những bức tranh trẻ nhỏ cuốn nhật k� những bức ảnh tươi cười k�u lớn c�ng cuộc đời rằng t�i đ� trẻ đẹp như thế n�y đ�y. Chi nghe như những b�n tay ai đ� nhẹ nh�ng đỡ n�ng nằm xuống. Những c�i x�c da v�ng nằm dưới đ�y biển xanh. Những c�i x�c da trắng da đen đắp khăn đi mất. Những cuộc đời ở b�n lề cuộc đời. Một người chết l� một người chết. Một trăm người chết một ng�n người chết l� một con số. Sự x�c động lập đi lập lại nhiều lần đ�ng lẽ phải đắp đầy l�n th�nh th�i quen v� cảm. Kh�o dư nước mắt nữa sao Chi. Ch�nh c� đ� băng qua một đại dương, đ� nghi�ng s�t xuống c�i chết m�u xanh thăm thẳm kia để đến đ�y m�. Rồi c� sẽ được sống ở đ�y được chết ở đ�y, y như thể n�y đ�y. Y như những c�i x�c da trắng da đen theo nhau đi ra đi ra. Chi cố chồm dậy. Cố quay đầu nh�n h�t theo c�i x�c Roger vừa được đẩy ra khỏi cửa. Chi nhớ lại tiếng k�u Lửa Lửa. Tao thấy lửa bốn bề. Khu�n mặt Roger ướt đầm đ�a giữa cơn mơ. Tao sắp chết rồi Chi ơi. Chi nhớ lại hết cơn vuốt ve kinh dị. C�i cảm gi�c của khu�n mặt n�ng hổi m�o m� đau đớn. Những sợi r�u x�m trắng kh� cứng rờn rợn tr�n da thịt n�ng. B�n tay sần s�i nhớp nh�p quơ bấu tr�n m� n�ng. Chiếc miệng ngậm cứng khuy �o trước ngực n�ng v� tấm th�n đổ v�i xuống nệm. Cả miệng ta trăng l� trăng. Cả l�ng ta v� số g�i hồng nhan. Ta nhả ra đ�y một n�ng.* Chi nhớ lại hết những nụ cười lặng lẽ đ�m đ�m l�o bật ngọn đ�n chờ n�ng đến b�n, b�n tay n�ng niu ủ lấy b�n tay nhỏ b� của n�ng, tiếng th� thầm nhủ đi nhủ lại Goodnight, Sweetheart, nỗi đau đằm đằm tr�i tr�n một con nước buồn rầu th� thiết. Chi quay đầu quay đầu m�i về ph�a cửa, th� thầm. Ch�a cứu rỗi linh hồn l�o, Roger. Cầu cho l�o ngủ y�n nơi miền vĩnh ph�c, Roger... Nước mắt vẫn rơi đầm đ�a tr�n m� Chi. Chi biết rằng c�i cảnh giới chập ch�ng mộ ch� trong l�ng n�ng chỉ l� một ảo gi�c. Chi biết rằng n�ng sẽ c�n tiếp tục thử th�ch m�nh về t�nh y�u đối với con người v� l�ng can đảm trước sự chết. Chi biết rằng, n�ng vẫn thiết tha y�u cuộc đời biết bao./.

 

Vũ Quỳnh Hương

California, 1986

�(*) thơ H�n Mặc Tử,