Ðóa Marguerite Ca Anh



(không biết tên tác giả, bài thơ do nhà thơ Nguyễn Kim Anh gửi trao đến Gió O,  nhờ tìm tên tác giả)

 

 

nếu còn một chút buồn nào đó

thì chính là đôi mắt em

hôm qua trời đã mưa phủ mờ một phần buổi sáng

phủ mất con đường và những hàng cây tội tình

em còn đó không đóa marguerite của anh

bởi chưng anh còn nhớ

ngón tay em là những hàng bạch lạp thắp sáng trong thành phố này

tháng năm và những ngọn lá không bao giờ còn tìm thấy

đã nghỉ ngơi đã khóc vùi

đã đến đã đi với một nỗi chết màu gạch ngói

 

em không bao giờ như bao giờ đã gọi

cũng như con còng bơ vơ trên cát không bao giờ như bao giờ đã biết

lúc ta mở đôi quyển vở bất ngờ

còn thấy anh thấy em và những đường dọc đường ngang của thành phố

đang đi đang thở và đang hôn nhau rất vội

 

như thế phải không em

lúc ta se những sợi tóc kết thành từng đôi một

tưởng tượng đến những người yêu nhau trong thành phố này

tưởng tượng đến những người xa nhau trong thành phố này

con đường và những hàng cây

con đường và những cơn mưa nhỏ

đưa nhau đi đưa nhau về và hôn nhau vùi dập

 

em còn đó không đóa marguerite của anh

và những chủ nhật

cánh tay thơm cùng mắt nhìn chết đuối

không bao giờ như bao giờ đã có

không bao giờ như bao giờ sẽ còn

ngày đang vỡ dần từng hạt nắng cũ

viên sỏi nâu khóc chết trong lòng tay

đang chuyển từ tay trái sang tay phải

rồi từ tay phải rơi về biển sâu

 

một ngày là môi hẹn mật ngọt

một ngày là chiều dẫm nát dưới chân em

một ngày trở về vươn dài tay nỗi nhớ

một ngày lìa một ngày hấp hối

chỉ còn ta trong thành phố bụi phủ nhớ người

còn em và những bước chân rất vội

đan từ con đường này sang con đường khác

rất ngậm ngùi

đôi bàn tay xếp lại chia hai

 

em còn đó không đóa marguerite của anh

khi bàn tay hờ hững mượn nhau héo úa

rất xót xa

trở về thăm một cơn mưa một hình ảnh một màu áo cũ

nhưng không bao giờ sẽ còn

như một lời gọi mời muộn

đám sỏi trắng đã lặn dưới lớp đất trong khu vườn mùa mưa

chân ta rồi cũng xa lạ

 

như thế phải không em

có bao giờ ta cúi xuống còn gỡ được viên cuội nhỏ

nằm dưới đế giày cuối con đường đã mỏi

có bao giờ ta còn can đảm đong nỗi buồn từ chân ngày này sang một đầu ngày khác

và là em vênh vang cười vênh vang khóc

và là em vênh vang như ánh sáng

ta về xếp vội những bàn tay thao thức

 

em còn đó không đóa marguerite của anh

và những chủ nhật

rồi mùa hạ sẽ tới

rã rời như tờ kleenex chia hai

 **

Tôi bắt gặp bài thơ này trong một cuốn sổ vàng úa, cũ kỹ. Bài thơ không ghi tựa đề, không ghi tên tác giả. Tôi tạm đặt là Ðóa Marguerite Của Anh. Khi cô bé chép bài thơ vào cuốn sổ cô ta vừa mới đôi mươi. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cô bé không còn và bài thơ thì cũng theo thời gian nhoè nhoẹt mực. Tôi đọc bài thơ và thấy một nỗi bâng khuâng khôn tả, không thể không chép lại, mong vẫn còn có người đọc… (Nguyễn Kim Anh 2010)

 

2010