
ĐẶNG MỸ DUYÊN
KHI SANG MÙA…
Tháng Ba…
Những ngọn gió chướng đă khép ḿnh chui vào đẫy gió
Những đám mây hè nhau chạy trốn
Mặc trời xanh lồng lộng những cơn buồn.
Em chợt chùng ḷng trước những hoàng hôn
Nhuộm son vàng cho một ngày sắp tắt.
Tháng Ba…
Khi những đóa hoa hồng bỗng dưng cảm sốt
Bởi thị trường giật dây.
Bỗng nhớ một ngón tay
Vẽ trên cát chuyện con dă tràng ngày xưa lắc…
Tháng Ba
Có một ngày phải ḷng con ong mật
Những bông hoa mướp rực rỡ vàng.
Em ngồi nhớ anh
Bữa để rơi giọt guitar trên thềm gạch tàu...
Nhuộm cho cánh hoa dưới hiên một màu yêu dấu.
QUÊN MẤT MẶT NGƯỜI
Rồi một bữa gánh gồng ngang quá khứ
Nét mày cong thoáng hiện một cung đường
Sau bóng lá ai ngồi nhóm bếp
Bụi tro bay nhắc nhớ buổi cơ hàn.
NÓI MỘT M̀NH
Thiệt t́nh, sống mấy mươi năm
Thoắt nghe một tiếng than thầm, thất kinh
Hóa ra bèo bọt linh đinh
Bởi bao lục dục thất t́nh mà ra
Thôi th́ cũng ráng tu nhà
Thờ cha kính mẹ cùng là nuôi con
Dạy cho trẻ nhỏ nên khôn
Dạy con lập đức để hườn ngôi xưa
Trải qua bao cuộc được thua
Trận cười cơn khóc cũng vừa qua đây
Thôi th́ duyên phận bèo mây
Phước phần cũng có một vài... vậy thôi!
Đặng Mỹ Duyên
http://www.gio-o.com/Chung/DangMyDuyenCuoiNamNgoiHat.htm
© gio-o.com 2013