l� lạc giao

tuổi bến t�u

chuyện ngắn

 

Buổi chiều trời chập choạng tối, t�i xuống bến t�u gửi xe gắn m�y v�o b�i rồi đi bộ dọc bờ s�ng. T�i kh�ng hề chủ động về một cuộc đi dạo như thế nhưng kh�ng biết tại sao vẫn chạy xe xuống bến t�u. Phải chăng gi� buổi chiều cho t�i cảm hứng hay tiếng c�i t�u, những chiếc ca n� v�o ra nhộn nhịp gợi l�ng t�i một hoạt cảnh qu� khứ, đ�nh thức nỗi niềm cho�ng ngợp hạnh ph�c một thời n�o đ� của t�i? Hay hơn thế nữa, một lưu đ�y k� ức như một vết thương kh�ng bao giờ l�nh của một thời địa ngục? T�i đ� bước chầm chậm tr�n vỉa h� l�t đ� xi măng gập ghềnh hai b�n lề v� l�m xuống ph�a giữa v� hẳn phải chịu sức nặng của nhiều người đi. T�i đi nhưng r� r�ng rất chậm như sợ mau hết con đường m�nh đi tuy thời gian coi như m�nh m�ng v� hạn. Đầu �c t�i đang vớt từng mảng kỷ niệm lềnh bềnh tr�n mặt tr� nhớ như những kh�m lục b�nh v�ng �a tr�i tr�n s�ng ng�y t�i về l�ng cũ, nơi t�i c� một đoạn đời rất ngắn nhưng đậm n�t trong quyển s�ch đời m�nh.

Đ�n đường bật s�ng. Tr�n mặt đường những đốm tối s�ng r� dần. Rải r�c từng người đang đi lại như t�i dưới t�ng c�y sao. Họ l� những b�ng ma v� t�i l� một con ma h�a m�nh với họ trong một cuộc tr�nh diễn buổi chiều tr�n bến t�u. T�u vẫn đến v� ra đi khỏi bến với từng hồi c�i d�i như đ�nh động l�m tan đi một khối vật chất c� đọng tr�n bến mỗi chiều để rồi đ�m tối đến vẫn những b�ng ma rủ nhau đi tr�n một h�nh lang dọc bờ s�ng.

T�i c�i đầu nh�n xuống bước ch�n của m�nh v� nghe từng tiếng động dội l�n từ mặt đất. Thời gian như k�o d�i ra, t�i đi một v�ng bến t�u rồi lại trở về chỗ cũ. Trời tối hơn nữa. Ngồi tr�n chiếc băng ghế trống, t�i quay lưng lại bến s�ng nh�n v�o trung t�m chiếc v�ng xoay. Nơi đ� dưới �nh đ�n v�ng vọt c� v�i c� g�i ăn mặc hở hang đứng rải r�c lưng tựa v�o khung sắt tr�n. Năm ngo�i Cường v� t�i từ một v�ng thật xa tr�n n�i trở về th�nh phố n�y. Đ�m trước hai đứa uống rượu ở một vũ trường tr�n v�ng đất cao.

Mimosa l� t�n vũ trường. T�i nh�n đ�i gi�y s� của m�nh rồi nh�n sang Cường. N� h�t thuốc li�n tục trong khi chai rượu whiskey Suntory đ� uống đến một phần ba. Cường mặc bộ đồ l�nh m�u xanh đen với những vệt ngụy trang sẫm tối đủ mọi h�nh th�. T�i nh�n v�o đấy như thấy hết bề mặt của cuộc chiến tranh đang xảy ra. N�i cao, s�ng d�i v� lửa kh�i. Con người chết v� t�n phế. Người d�n bức ra khỏi mọi thứ c� thể tựa v�o. Dưới ch�n nỗi c�ng khốn l� trẻ con c�ng s�c vật bị bom đạn cưa xẻ v� tận c�ng l� m�u tr�n ngập. Bộ quần �o của Cường diễn tả nỗi c�ng khốn của một d�n tộc, v� nỗi c�ng khốn n�y đang bao bọc che chở th�n thể n�. T�i n�i với Cường, n� nhổ nước bọt bảo, �Nếu thực như thế tao trần truồng c�n hơn ph� b�y nổi bất hạnh đ�ng nguyền rủa ấy�. N� lại cười rồi n�i. �Thực ra tr�n c�i đời n�y bộ quần �o của người l�nh bất kỳ đất nước n�o cũng đều l� biểu hiện nỗi c�ng khốn lo�i người.� N� n�i tiếp �H�m qua tao mất bốn thằng bạn th�n. M�y c�n sống l� tao mừng. Để tao h�t.� Một c� chi�u đ�i vi�n đến ngồi xuống cạnh n� hỏi, �Anh định đi đ�u thế, em chưa ngồi anh đ� đi?� Cường n�i, �Em đến anh ngồi lại, nhưng anh sẽ đi!�� C� g�i ra dấu ch�o t�i rồi đưa tay gọi một c� g�i kh�c. C� g�i thứ hai đến ngồi với t�i c� m�i t�c d�i muốn che k�n cả khu�n mặt hết sức buồn rầu kh�ng k�m một thiếu phụ đang m�a tang chế. T�i cảm thấy c� ta rất buồn v� rất man dại. T�i bảo đấy l� một nỗi buồn man dại với c�. Thảo, t�n c� g�i gật đầu trả lời, �Em l� một quả phụ! Anh đo�n kh�ng sai!� �Chồng em chết ở Dakto năm 1970.� C� ta lại n�i một hơi về ho�n cảnh của m�nh. �Chồng em binh chủng biệt động qu�n thuộc li�n đo�n 2, tiểu đo�n 23.� Cường nghe xong b�n n�i, �ch�ng ta l� chiến hữu cả! Anh sẽ l�n h�t một b�i tặng em.� T�i kh�ng ngạc nhi�n v� Cường h�t hay nhưng kh�ng dễ khiến hắn h�t. Thấy Cường n�ng ly t�i cũng l�m một hơi hết chai bia 33. T�i thấy mắt Cường ướt. N� chảy nước mắt.

Vũ trường Mimosa h�m ấy rất đ�ng. Hiền l� c� g�i ngồi với Cường hỏi t�i. �Anh ấy sao thế? Tr�ng buồn qu�?� T�i đ�p, �bạn th�n tụi anh chết tuần rồi!� Nghe xong, Hiền v� Thảo im lặng. Khu�n mặt cả hai như chững lại, ri�ng Thảo trầm ng�m như nhớ lại qu� khứ. Đ�i mắt long lanh. L�c n�y cả vũ trường đều vỗ tay khi Cường giật micro, n�i giọng lạc đi:

�T�i, trung �y Ng� thế Cường, thuộc lực lượng đặc biệt xin h�t cho t�i v� những ai c� bạn vừa ra đi.�

Tiếng vỗ tay li�n tiếp v� ban nhạc bắt đầu. Cường h�t bản �H�t cho một người vừa nằm xuống�. �Vũ trường h�m ấy đ�ng nghẹt qu�n nh�n. Hiếm thấy một bộ quần �o d�n sự trừ những người chơi nhạc v� kẻ dẫn chương tr�nh. Đủ c�c qu�n binh chủng. Cường cất tiếng h�t, giọng sũng nước mắt. Rất buồn v� đ�m h�m đ� c� rất nhiều người l�nh kh�c chảy nước mắt. Lạ l�ng Cường h�t xong lại được y�u cầu h�t lần nữa. Bản nhạc n�y đ� được h�t từ sau tết Mậu Th�n nhưng rất �t người h�t tại v�ng đất địa đầu giới tuyến n�y. Cường h�t như kinh cầu hồn cho những người l�nh đ� ng� xuống nhưng c�n r�ng quay lại nh�n cả một b�ng tối hệ lụy sau lưng. C�n c� những qu�n nh�n đang ngồi vội đứng l�n nghi�m chỉnh lắng nghe. Thực cảm động, t�i cũng kh�ng cầm được nước mắt khi nhớ đến T�nh v� Quận, hai người bạn c�ng kh�a đều ở binh chủng nhảy d� chết trong m�a h� đỏ lửa ngo�i Quảng Trị năm ngo�i.

Đ�m về ph�p S�i g�n. Cường lấy xe gắn m�y của em trai c�ng t�i đi ăn uống, rong chơi khắp th�nh phố v� cuối c�ng dừng ở bến t�u. Bến Bạch Đằng, cũng t�n một trận đ�nh của một cuộc chiến tranh trong v� v�n cuộc chiến tranh theo chiều d�i lịch sử đất nước.� T�i v� Cường gửi xe xong đi bộ một v�ng rồi đến ngồi ven bờ s�ng nh�n v�o b�ng binh th�nh phố. Tượng Trần hưng Đạo tr�n bệ cao ph�a b�n tr�i đang chỉ tay xuống bến s�ng. Đức Th�nh Trần chỉ huy trận thủy chiến v� cuộc chiến ấy đến h�m nay vẫn chưa chấm dứt. �Đấy l� chiến c�ng, v� ch�ng t�i cũng c� nhiều chiến c�ng đồng thời c� rất nhiều người chết. B�n kẻ th� cũng thế. Họ dũng cảm v� chiến đấu đi�n cuồng. Kẻ th� đất nước ch�ng t�i đủ c�c loại người, thế hệ ch�ng t�i đang đ�nh kẻ th� c�ng m�u da v� c�ng l� lịch. Cuộc chiến c� nhiều t�n gọi nhưng nội dung kh�ng kh�c nhau. Chiến thắng l� mục ti�u cuối c�ng của chiến tranh. Để được chiến thắng bao nhi�u người chết kh�ng quan trọng v� người ta d�ng đủ mọi từ ngữ đẹp đẽ nhất để t�n dương c�ng đức của người nằm xuống. �Đầu �c t�i chừng chững lại nhiều lần sau khi cảm nhận sự v� nghĩa của mọi h�nh động chiến tranh. N�i với Cường, n� thường im lặng, mắt m�ng lung như đang ở một c�i xa xăm n�o đ�.

Khi t�i đứng l�n tiến về ph�a bến s�ng, Cường vẫn ngồi đ�. Trước mặt t�i d�ng nước chảy rất chậm, xa hơn một ch�n trời với b�ng nắng mơ hồ c�n lại của ng�y. Chỗ t�i đứng, t�m năm trước t�i đ� đứng v� c�n l� một cậu học tr� lớp cuối c�ng trung học. Hạnh đứng b�n cạnh hỏi, �Qu�n đi l�nh thật sao?�T�i kh�ng trả lời chỉ gật đầu. Hạnh thở d�i nh�n về ch�n trời xa. T�i muốn n�i với Hạnh v�i điều cần thiết nhưng vẫn kh�ng thốt ra lời. Hạnh chưa phải người y�u nhưng l� người bạn g�i rất th�n để c� thể trở th�nh người y�u. Ch�ng t�i đứng y�n chừng mươi ph�t, Hạnh n�i, �Hạnh buồn lắm nhưng kh�ng biết n�i thế n�o khi m� chuyện kh�ng ai muốn cứ phải xảy ra.� T�i nắm lấy tay Hạnh, tiếp theo cả hai l�n xe về nh�. Ngồi ph�a sau Hạnh v�ng tay �m t�i, dấu hiệu t�nh bạn đ� tiến xa hơn nhưng c� thể buồn hơn v� t�i sẽ l�n đường nhập ngũ v�o th�ng tới. Đến nh� Hạnh bước xuống đến gần h�n l�n m� phải của t�i rồi đi v�o nh�. T�i ngồi tr�n xe nh�n theo Hạnh cảm gi�c n�ng mang theo tất cả t�m tư t�nh cảm của t�i l�c bấy giờ.

Cường đến b�n t�i bảo, �tao đi t�m em �t, ch�t nữa quay lại.� T�i nh�n theo b�ng Cường tan v�o trong đ�m đ�ng đang đi tr�n lề đường. Những con người đang đi trong �nh s�ng v�ng ệch của những b�ng đ�n giăng cao dưới t�ng sao xanh l�c n�y đ� sẫm đen tr�n nền trời x�m nhạt.

T�i quay nh�n lại trung t�m v�ng xoay. Những c� g�i hở lưng vẫn c�n đ� đang đưa tay vẫy những thanh ni�n đang đi tr�n đường. T�i tự hỏi Cường đi t�m ai trong khi những c� g�i ấy đang t�m những kẻ như Cường? T�i lại quay ra bờ s�ng, nh�n về ch�n trời xa. �nh đ�n điện nhấp nh�y mờ mờ dọc con đường thủy ra bến Cần Giờ. T�i lại nh�n l�n tượng Trần hưng Đạo v� nh�n theo ng�n tay. �ng đang chỉ về một nơi kh�ng phải nước hoặc đất m� t�i cho l� đang chỉ v�o những v� h�nh lịch sử đ� xảy ra. Đ�y l� một cửa s�ng h�ng ng�y tiếp nhận bao h�ng h�a, con người từ những nơi xa x�i du nhập đến. Cũng nơi n�y một ng�y đưa bao h�ng h�a v� con người ra đi. Nơi n�y trao đổi v� sản sinh một văn h�a vừa địa phương vừa ngoại lai, n� trộn lẫn v�o nhau v� cũng giữ được bản chất đa dạng. Đức th�nh Trần đang cảnh c�o về một sự lựa chọn hoặc b�i trừ hay ng�i cho biết một sự kiện đ� rồi của lịch sử?

Đang suy nghĩ như thế, Cường trở về với một c� g�i.� Hai người ngồi xuống cạnh t�i. C� g�i ngồi giữa t�i v� Cường. Nghĩ về đức th�nh Trần t�i cho rằng ng�i đang chỉ tay về ph�a c� g�i. T�i hỏi, �em t�n g�?� C� g�i sắc mặt trắng t�i dưới �nh đ�n v�ng, �Em t�n l� Lang, Lang c� G!� kh�ng thấy t�i hay Cường n�i g�, c� n�i tiếp, �Lang l� khoai lang chứ kh�ng phải lang s�i!� T�i � một tiếng, l�ng thầm nghĩ �t�n c� �t ra cũng l� một loại thực phẩm qu� gi� cho con người trong chiến tranh� t�i liền n�i với c�. Lang gật đầu, �ch�nh l�c sinh ra em trong chiến tranh v� đ�i khổ, gia đ�nh em sống nhờ v�o ruộng khoai lang m� người chủ đ� tản cư v�o th�nh phố.� Cường đưa tay qu�ng qua vai c� g�i hỏi, �b�y giờ em c� c�n ăn khoai lang nữa hay kh�ng?� C� g�i lắc đầu, �em kh�ng phải ăn từ l�u, nhưng cuộc sống của em b�y giờ kh�ng k�m một củ khoai lang.� T�i hỏi, �thực thế sao?� Lang gật đầu. T�i lại nh�n l�n tượng Trần hưng Đạo h�nh dung ng�i đang chỉ tay v�o một ruộng khoai lang, trong khi Cường lại nh�n c� g�i sau đ� lại nắm tay c�.

Ba người ch�ng t�i ngồi với nhau trong cơn gi� từ mặt s�ng thổi l�n c�ng khuya c�ng thấy lạnh. C� g�i l�i v�o l�ng Cường cuối c�ng Cường �m lấy Lang như gi�p c� ấm �p hơn. C� g�i chợt bảo Cường, �đi về đi anh!� Cường v� t�i đứng l�n. Đồng hồ đ� ch�n giờ rưỡi đ�m. Chiếc xe honda 90 ph�n khối chở ba người ch�ng t�i về chợ lớn. Cường l�i xe, Lang ngồi giữa v� t�i ngồi sau �m chặt n�ng. M�i t�c d�i của Lang hất v�o mặt v� t�i nghe m�i t�c con g�i. M�i t�c của Hạnh, xa x�i một lần t�i từng h�n l�n con suối đẫm m�u b�ng đ�m ấy.� Cường chạy xe cố tr�nh những con phố rộng v� cảnh s�t. Luồn đi trong những hẻm con đầy b�ng tối ngang dọc cuối c�ng ch�ng t�i cũng về đến nh� người em trai Cường trong một con hẻm nhỏ đường Ph�ng Hưng. Gia đ�nh người em Cường đ� ngủ tr�n g�c. Cường ra căn ph�ng ph�a sau bếp v�c l�n ph�ng kh�ch một tấm nệm lớn cũ trải xuống đất. �Ch�ng ta sẽ ngủ ở đ�y!� Lang ngồi tr�n ghế salon nhỏm dậy nhăn mặt, �cả ba sẽ ngủ ở đ�y sao?� Cường gật đầu, trong khi t�i cười ngồi h�t thuốc ở chiếc ghế đẩu cuối ph�ng.� N�m điếu thuốc h�t dở v�o gạt t�n t�i n�i với Cường, �tao ngủ ngay tại đ�y.� T�i chỉ xuống khoảng c�ch cuối ph�ng c�ch xa tấm nệm chừng hai m�t. Cường kh�ng n�i tiếng n�o, chỉ dắt Lang ra sau buồng tắm. T�i đứng l�n lấy tấm chiếu cuốn dưới b�n thờ đem đến trải l�n s�n nh� rồi cởi gi�y nằm xuống. Trong nh� oi bức khiến t�i ngồi dậy cởi �o l�nh cuốn tr�n l�m gối rồi nằm xuống lần nữa v� ch�m ngay v�o giấc ngủ trong khi b�n tai văng vẳng tiếng nước chảy r�c r�ch trong ph�ng tắm.

Khi t�i thức giấc chỉ thấy �nh s�ng mờ mờ của hai b�ng đ�n điện nhỏ tr�n b�n thờ. Ngồi dậy t�i nh�n về ph�a tấm nệm thấy b�ng đen hai người nằm ngủ. Đồng hồ chỉ hai giờ s�ng, t�i đứng l�n đi ra ph�a sau nh� tắm để tiểu. Đi ngang Cường v� Lang, t�i thấy Cường ở trần quấn mền dưới bụng trong khi Lang kh�ng mặc quần. Chiếc m�ng to trắng hếu l�m t�i nhớ đến củ khoai lang m� c� ta n�i đến ban tối. C� ta l� củ khoai lang d�nh cho những người đ�i kh�t như Cường v� t�i. Tuy nhi�n t�i d� đ�i, kh�ng c�n thấy th�ch khoai lang. T�i tự hỏi, m�nh th�ch thứ g� b�y giờ l�c đang đ�i cao độ. Kh�ng c� g� ăn, t�i th� đ�i nhưng kh�ng ăn khoai lang. Chắc chắn l� kh�ng! T�i bước qua ch�n Lang đang duổi thẳng. Trong �nh s�ng lờ mờ t�i thấy l�n da trắng của c�. Trắng như một củ khoai rửa sạch trước khi cho v�o nồi. T�i nằm xuống v� ngủ lại ngay.

Buổi s�ng t�i thức giấc đ� hơn bảy giờ. Nhưng Cường v� Lang c�n ngủ. T�i ngồi dậy, vươn vai nh�n sang c� g�i. Lang ngủ co quắp với chiếc chăn mỏng quấn quanh bụng. Cường nằm b�n cạnh, mặc quần l�nh d�i nhưng th�n tr�n để trần. Ngo�i đường xe cộ bắt đầu ầm ĩ. Một vạt �nh s�ng chiếu qua cửa sổ. T�i đứng l�n đến b�n Cường đ�nh thức n�o ngờ n� đ� thức nằm ngửa nh�n sững l�n trần nh�. Khu�n mặt đau khổ! Lang b�n cạnh vẫn thở đều đặn. Cường ngồi dậy đi rửa mặt trong khi t�i ra salon ngồi h�t thuốc. T�i tự dưng th�m nghe bản nhạc ban mai. Thuở b� bỏng nắng tr�n l�n mặt chiếu, những buổi s�ng đ�ng. Tiếng chim h�t đầu ch�i nh�, b�ng ai ngo�i đầu ng�. Thuở b�nh an t�m hồn, t�i ngồi nghe bản nhạc s�ng của ho�i an �dựng một m�a hoa� nhắc nhiều đến chữ tự do. B�y giờ kh�ng an ổn, kh�ng tự do. T�m hồn của một thuở b�nh y�n đi mất t�ch. C�i c�n lại chỉ l� sự bấp b�nh của suy nghĩ tr�i buộc v�o thực tại triền mi�n dở dang! T�i n�m điếu thuốc v�o chiếc gạt t�n bằng sứ trắng tr�n b�n. Kh�i c�n vương v�i trong nắng s�ng, thinh lặng mơ hồ. C� �m thanh nhưng xa vắng, tiếng nước chảy khiến t�i h�nh dung tiếng suối nước giữa trưa những lần h�nh qu�n tr�n n�i cao qua những đỉnh đ�o. �

Khi Cường v� Lang ra ngồi b�n nhau tr�n ghế salon, t�i nhận ra họ th�n thiết hơn ng�y h�m qua. Em của Cường hỏi cả nh� th�ch ăn b�nh m� thịt n� đi mua. Cường lắc đầu, �kh�ng cần thiết, anh v� bạn sẽ đi uống caf� ở chợ Cũ. Em kh�ng phải lo g�!� N�i xong n� đốt một điếu thuốc. Cường v� Lang h�t chung với nhau. Nửa điếu c�n lại cũng vứt v�o gạt t�n. Kh�i lại bốc l�n mơ hồ tr�n v�ng trời cao nguy�n ng�y xưa. Kh�i lam chiều h�nh qu�n qua th�n xưa, lời của một bản nhạc ca ngợi thanh b�nh khiến những người cầm s�ng ước mơ. Cường v� Lang đi xuống chợ Cũ bằng xe gắn m�y. T�i đi sau bằng taxi, v� sẽ gặp nhau trong tiệm hủ tiếu Nam vang Thanh Xu�n.

Chiếc taxi đưa t�i đi chợ Cũ. T�i y�u cầu đưa xuống bến Bạch Đằng qua ng� Đinh ti�n Ho�ng. Đường xa hơn v� t�i c� � định nh�n lại ng�i trường cũ. Con đường n�y t�i đ� đi qua nhiều lần những năm trước khi c� lệnh tổng động vi�n. Đường thật vắng v�o s�ng sớm, t�i nghe gi� thổi qua cửa xe m�t mẻ v� gợn trong hồn những con s�ng thời thanh ni�n. Ng�y h�m nay t�i đi l�nh, với t�i kh�ng c�n l� thanh ni�n. T�i c� thể nhớ thời thanh ni�n của m�nh nhưng t�i kh�ng thể phủ nhận một thực tại bi thảm phủ l�n tr�n t�i kh�ng k�m phủ l�n tr�n bến t�u, l�n hai h�ng c�y sao dọc con đường xuống xưởng Ba Son. Tuổi của t�i giờ l� tuổi bến t�u, tuổi c�y sao, tuổi của bức tượng Trần hưng Đạo đang chỉ xuống bến. Nước tr�i mang theo ước mơ của những người ng�y đ�m đứng tr�n bến nh�n theo con nước. Người tr�n bến trở về mang theo sự cằn cỗi của m�nh trong khi gửi bao nhi�u mong ước tin y�u theo con nước ra đi mỗi ng�y.

Ng�i trường cũ trơ vơ bất động. T�i y�u cầu dừng xe hai ph�t. Mở cửa xe bước xuống nh�n hai c�nh cửa cổng mở rộng, t�i thấy hui h�t một qu� khứ. Đấy l� chiếc b�ng của thực tại m� nh�n v�o n� người ta hay hỏi tại sao m�nh c� thể c� được một thời thanh xu�n? Khi t�i quay lưng, b�ng t�i đứng lại, bất động như một tượng đ�. Chỉ th�n x�c t�i ra đi, chiếc b�ng t�i c�n tr�n ba bậc thềm đại học mắt mở to nh�n những c�nh phượng th�ng tư, v� tai nghe tiếng ve sầu bất tận của thời thanh ni�n. Ngồi tr�n xe chạy về bến t�u, t�i lại bảo t�i xế dừng lại cho t�i năm ph�t. Chiếc b�ng của t�i lại xen kẻ chiếc b�ng t�ng c�y sao tr�n cao. T�i ngước nh�n những con s�u tr�n t�ng c�y m�u xanh trong khi chung quanh con s�u chỉ một m�u đen. Lo�i s�u đ� ăn hết m�u xanh của l�, rồi một con s�u rất to rơi xuống v� một chiếc xe hơi đ� c�n qua n�. Con s�u n�t b�t v� m�u xanh tung t�e trong b�ng m�t sẫm m�u. Chiếc b�ng của t�i bước tr�n m�u xanh rải r�c tr�n đường đi ra bến t�u. C� rất nhiều s�u đ� chết tr�n con đường n�y. Từ một ng�y rất xa, t�i tươi vui tr�n con đường n�y v� mơ ước con đường d�i th�m ra khi niềm hạnh ph�c kh�ng tho�t khỏi b�ng m�t của ch�nh t�ng c�y lợp tr�n con đường tuổi trẻ của m�nh.

Xe lại chạy v� t�i một lần nữa nh�n thấy b�ng m�nh ở lại với con đường. T�i ra đi v� tuổi của t�i h�m nay l� tuổi bến t�u, mỗi bước ch�n t�i đi dẫm l�n thời gian v� t�i cứ bỏ lại chiếc b�ng của m�nh ph�a sau. Kh�ng cần nh�n lại t�i cũng thấy những con s�u gặm nhấm từng chiếc l� xanh v� phủ l�n bước ch�n t�i từng lớp b�ng tối. T�i chạy đua với b�ng tối, v� b�ng tối từng bước nuốt lấy b�ng t�i. Con s�u tạo ra b�ng tối v� b�ng tối cho t�i sự c� đơn. T�i �m ấp nỗi niềm c� đơn sau khi những con s�u gặm nhấm hết m�u xanh tuổi trẻ. Cuối con đường t�i dừng lại b�n tượng Trần hưng Đạo, v� chiếc b�ng của tượng đ� trĩu nặng thời gian tr�n vai. Chiếc b�ng của t�i đứng cạnh b�ng của tượng đức th�nh Trần. Một lần nữa th�n x�c t�i tiếp tục mang v�c sự c� đơn c�n lại của một cuộc đời thừa th�i. Mọi người chung quanh đ� bỏ t�i đi v� Hạnh cũng đ� xa rời từ một thời t�i mất đi mơ ước. T�i đứng rất l�u khi chiếc taxi đ� bỏ đi v� t�i đi bộ về chợ Cũ. Khi t�i bước v�o qu�n, Cường v� Lang đ� ăn s�ng xong. Cả hai lại hẹn t�i ch�n giờ rưỡi s�ng tại rạp h�t Vĩnh Lợi.

Ăn xong t� hủ tiếu, t�i gọi một ly caf� đen n�ng. Uống hớp đầu ti�n t�i lấy thuốc ra h�t. G�i thuốc kh�ng c�n điếu n�o. Bước ra cửa qu�n, t�i mua một g�i thuốc l� với tờ giấy bạc cũ v� n�t. Trả tiền xong t�i bước v�o qu�n kh�ng rời xa tư tưởng một lần chạy trốn thực tại khi nh�n thấy một thời đ� qua tr�n th�n x�c m�nh. Đốt điếu thuốc, h�t thật s�u cố xua đuổi những t�n t�ch quấy nhiễu, t�i tập trung những khu�n mặt th�n quen. Đấy cũng l� qu� khứ: m�i t�c qu� khứ, nụ cười ng�y xưa, �nh mắt long lanh� v� khu�n mặt Hạnh. T�i nhớ Hạnh những khi l�ng m�nh dường tan n�t, bế tắc. T�i cũng như Cường kh�ng d�m nh�n ch�nh sự đau khổ của x�c th�n. Cứ thế mượn của thực tại một cơ hội để giải tho�t với � nghĩa trốn chạy n� nhưng thế n�o được? T�i đứng l�n trả những đồng tiền nh�u n�t c�n lại rồi bước về ph�a phố L� Lợi. �Cường ngồi tr�n chiếc b�n ngo�i s�n tiệm cơm Thanh Bạch đưa tay vẫy khi thấy t�i đứng trước rạp h�t Vĩnh Lợi. Lang đ� biến mất v� Cường chờ t�i uống rượu. Gọi một chai bourbon, ch�ng t�i uống với nhau nhưng kh�ng n�i tiếng n�o. Sự lặng lẽ l� nỗi b�nh y�n hay cơn phong ba trong t�m hồn đang đến cực độ. Uống bốn ly ch�ng t�i nh�n nhau cười. Cường hỏi:

�Ch�ng ta từng c� một thời y�n vui?�

�Dĩ nhi�n!�

�Ch�ng từng sống một thời đau khổ?�

�Lu�n lu�n!�

�B�y giờ như thế n�o?�

�Đau khổ!�

Cường r�t th�m một ly rượu mới. Ch�ng t�i lại uống v� nh�n ra h�ng hi�n. Nắng r�n rụa tr�n cảnh vật như nước mắt. Người qua đường tựa đi h�nh hương v� cả một kh�ng gian bỗng dưng �m thầm. Kh�ng c� tiếng động trong t�i v� Cường. Xe chạy trước mặt như trong một giấc mơ, v� từ giấc mơ n�y tho�t thai sự đau thương �m ỉ quấn lấy ch�ng t�i như đang chịu một vết thương chảy m�u kh�ng dứt được.� Nhưng kh�ng phải chỉ c� thế sao? T�i hỏi Cường:

�Lang đ�u?�

�Đi rồi. Đ� hết nhiệm vụ!�

Cường n�i xong hỏi tiếp, �ch�ng ta cần ăn th�m kh�ng?� T�i lắc đầu v� thấy n�ng bức. Hoạt cảnh trước mắt trở lại linh động. Hai ng�y nữa ch�ng t�i hết ph�p v� trở lại chiến trường. T�i uống th�m một ly với Cường rồi cả hai đứng l�n ra khỏi qu�n. Cường lấy xe chở t�i đi một v�ng phố sau đ� lại chạy xuống bến t�u. Ch�ng t�i đứng với nhau dưới tượng Trần hưng Đạo. T�i hỏi, �tại sao ch�ng ta cứ m�i chạy v�ng quanh cuối c�ng trở về chỗ n�y?� Cường trả lời, �tao kh�ng biết, nhưng tuổi thơ của tao bao giờ phiền muộn cũng cần một bến nước, hay một d�ng s�ng!� T�i nh�n ra con nước đang lặng lẽ tr�i dưới b�n tay của đức th�nh Trần, v� t�i cũng đang nghe Cường t�m sự. N� n�i hết sức chậm r�i như đang nhả từng �m thanh v�o �nh nắng s�ng.

�Khi tao nhận ra nỗi buồn của một đứa trẻ bị mất mẹ sớm th� tao đ� gắn b� với con nước n�y. L�c bấy giờ tao đạp xe đạp từ chợ lớn đến đ�y mỗi ng�y để nh�n ra m�nh nhẹ bớt nỗi đau buồn, c� độc khi đứng nh�n con nước tr�i lặng lẽ. Từ đ� th�i quen n�y trở th�nh một tập qu�n cuộc đời.�

T�i quay sang nh�n Cường, n�i xong n� lại nh�n xuống bến nước, khu�n mặt b�nh an với d�ng vẻ hạnh ph�c. T�i n�i với Cường, �bến t�u l� nơi trở về của một người l�c n�o cũng mặc cảm bị bỏ rơi như tao! �t ra tao v� m�y c� c�ng một qu� hương.� T�i chỉ b�n tay� của Trần hưng Đạo. Cường n�i, �Tổ ti�n ch�ng ta l� những người cầm vũ kh�. Nhưng tao cảm gi�c vũ kh� chỉ bảo vệ th�n x�c m� kh�ng hề che chở được sự mất m�t tinh thần!� T�i thầm đồng � với n�. Cường n�i tiếp:

�Ng�y� h�m nay ch�ng ta bảo vệ đủ thứ nhưng tinh thần ng�y c�ng mất m�t. Ng�y h�m nay trận chiến tranh l� nơi người ta giết nhau bằng vũ kh� v� ng�n từ. C� rất nhiều người bảo đấu tranh bảo vệ chủ quyền, tự do, d�n chủ nhưng ch�nh họ đang n� lệ v� bản th�n họ kh�ng hề c� tự do. Lấy bản th�n ch�ng ta l�m bằng chứng. Từ khi bước v�o cuộc chiến, ch�ng ta ho�n to�n kh�ng thuộc về m�nh ch�t n�o cả. B�n cạnh đ�, hệ lụy chiến tranh ăn m�n dần t�nh t�ch cực, lạc quan của con người. Cứ như thế ch�ng ta đi theo mệnh lệnh v� nếu kh�ng may mắn cũng chết trong mệnh lệnh.�

T�i gật đầu, nh�n d�ng nước �m ả tr�i trước mặt như thấy m�nh đang quay đầu trốn chạy lửa kh�i ph�a sau. T�i quay nh�n Cường nhớ đến Lang buổi tối, �chỉ c� bản năng c�n tồn tại, mọi thứ kh�c mất hết!� N�i với Cường, t�i nhớ chiếc b�ng ph�a sau m�nh. N� thực l� t�i, c�n t�i đang đứng đ�y chỉ l� th�n x�c. H�nh như chiếc b�ng của t�i mỗi ng�y một xa hơn v� một lần n�o đ� t�i quay lại sẽ kh�ng c�n thấy n�. Bấy giờ t�i kh�ng kh�c những bục gỗ, h�ng r�o sắt, cầu t�u trơ gan c�ng mưa nắng. V� ph�a tr�n t�i, tổ ti�n m�nh cũng chỉ l� khối đ� lạnh lẽ �m thầm chỉ tay xuống nước kh�ng phải một lời thề m� dường như chỉ l� lời than van tr�ch m�c, �d�ng nước tr�i chảy kia bao giờ mới chuy�n chở hết sự đi�n rồ, ngu ngốc con người truyền thống?�

 

L� lạc Giao

6/2018